| 𝑩𝒂𝒄𝑲𝒉𝒂𝒏𝒈 | Trẻ trâu học yêu
Đình Bắc lấy danh dự thề là mình chỉ thấy ai kia lùn vãi chưởng, chứ không hề đáng yêu một xíu nào!!!…
Đình Bắc lấy danh dự thề là mình chỉ thấy ai kia lùn vãi chưởng, chứ không hề đáng yêu một xíu nào!!!…
Chú ý nhỏ trước khi vào truyện:- Truyện không phải do tôi viết, tác giả gốc là chị Thập Nhị Kỳ.- Truyện được đăng lại trên wattpad đã có sự cho phép của tác giả.- Ảnh bìa cũng không phải do tôi làm, đó là ảnh gốc của bộ truyện.- Trang nhà của chị tác giả là: https://thapnhiky.wordpress.com/ nếu ai thích truyện của chị thì có thể vào đó tìm đọc. Nếu không thích, xin đừng buông lời xúc phạm và hãy ấn click back.- Vui lòng không re-up hay copy mà không ghi đầy đủ bản quyền của tác giả gốc dưới mọi hình thức.Xin cảm ơn! melanie.…
Chó cún Nghệ An collab ghệ tone hồng Hà Nội…
ta đến từ hai thế giới khác nhauvăn hoá khác nhauvậy tình yêu đến bằng cách nào?à, là vũ trụ mách bảo…
TrắngĐen/Shiguang dailirenChuyện là mình vã quá, coi hết donghua liền chết trong lòng nhiều chút liền mò lên ao3 đọc hết fic, xong chờ dài cổ ở đây vẫn khong có hàng để hít đành lủi thủi với cách hành văn lủng củng của mình. Tình yêu to bự dành cho hai cục trắng đen này(;'д`)Cre art: twitter @y_inziArt chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không đem đi đâu hmu…
...vì hình như đúng là người mình yêu đây mà.Hành trình quy hoạch lại "cái chợ " của "cái chùa". Hiểu Minh - Lý Đức Văn Bình - Đình Bắc…
"Jihoon đợi anh, anh sẽ cứu em""Anh không làm được đâu Hyeonjoon à...".Warning: ooc, tình tiết không liên quan đến người thật…
Thể loại: BH-GL Việt, ngọt, tình yêu vượt giai cấp, He(Ngọt không ngược, ngọt bẽn lẽn, ngọt thầm kín, ngọt nguyên chất) Bối cảnh: thời kỳ phong kiến trung đại Việt Nam (mọi tình tiết, nhân vật đều là hư cấu, không có thật)...Người đứng trên cao, là nữ bá hộ quyền lực nhất vùng.Kẻ đứng dưới thấp, chỉ là dân thường đáng thương, hèn mọn.Khi người cúi đầu, ánh mắt chỉ hiện rõ một bóng dáng duy nhất.Khi kẻ ngẩng mặt, trong mắt chỉ lưu giữ một vầng sáng rực rỡ. Ngày Thanh cứu Tình, nàng vốn dĩ chỉ là kẻ câm không được cha mình xem trọng. Người đó đến bên nàng, cho nàng cảm giác ấm áp, cưng chiều, che chở. Dù thân phận của cả hai người quá đỗi cách biệt, nhưng tình yêu vốn dĩ không có giai cấp, chỉ có tình yêu, là tình yêu đơn giản, bình dị nhất.…
"đôi khi anh nghĩ bình yên thật xa xỉ có lẽ lúc đó bên cạnh chưa là emlòng tin là thứ anh không đặt cược nếu không phải em bình yên là thứ anh không chạm được bởi vì cách em nhìn và cảm giác em hôn hơn tất cả những gì anh có thể định nghĩa anh cảm ơn nỗi đau đã cho em đến sau vì mọi điều anh tìm kiếm là đây"…
๖ۣۜMẹ đẻ: Thanh Đoan 青端.๖ۣۜSố đo ba vòng: Nhược thụ, sinh tử, cẩu huyết, ác tục, cổ tảo vị, nhất thời sảng khoái, không đổi công, ABOTích phân: 83,498,192Nguồn: Tấn Giang + khotangdammy.๖ۣۜH ưởng thọ theo sổ tử thần: Hoàn 58 tuổi + 0 lần chết lâm sàn…
Truyện hư cấu Vài tình tiết không có thậtTrí tưởng tượng…
Vậy là cậu định đứng đây à?" Flick nhìn cậu với vẻ mong đợi, nhận thấy sự thất vọng đang dần hiện rõ trong ánh mắt cậu."Ông còn muốn tôi làm gì nữa? Chạy theo anh ấy à?""Tại sao không?" người đàn ông hỏi với vẻ không mấy ấn tượng.Và thực sự thì, tại sao lại không nhỉ?!…
Em thích nhìn anh bước về nhà, thế giới này là của mình mà, mắt dán chặt vào chỗ trần nhàEm đưa anh đi vào thế giới khác...…
Sau bao biến cố, cuối cùng cô cũng trở về được bên anh xây dựng bang và cuộc sống mới.…
Kiểu - TRANG…
Thứ tự của những nụ hôn hay đường đi của nước mắtChúng ta không thể quay lại như đã hứa, đó là ý nghĩa của việc chia tay.Warning: ooc, tình tiết không liên quan đến người thậtCameo: On2eus, Choran, Guke…
* tôi là một người giao hàng, bạn cũng thế.…
Ngọt.Văn phong non không hợp với nhiều người, đã không hợp thì đừng cố đọc mà hãy ra ngoài và bấm nút chặn acc.plot mỳ ăn liềnMột gia đình bốn người, cùng nhau đi dạo trên bờ biển. Ánh hoàng hôn soi rọi từng bước chân của họ. Từng đợt sóng biển rì rào như gió thu, vỗ dập dìu vỗ đi những âu lo. "Anh Hyeonmin!! Chờ em với..!" "Em mau đi nhanh lên đồ chân ngắn." "Ahh!! Chân em dài lắm đó, em có thể sút anh từ đây bay tít xa luôn đấy." Jeong Jihoon bật cười nhìn hai đứa nhóc đang tung tăng chạy trên cát. Cậu khẽ liếc mắt nhìn sang người bên cạnh, chính là Lee Sanghyeok. Ánh mắt cậu dịu dàng như làn gió thoảng đang làm bay tóc anh. "Sao em cứ nhìn anh thế? Mặt anh dính gì hả?" "Không.. Không có, chỉ là em thấy hạnh phúc quá đi mất... Cảm ơn anh đã luôn ở bên cạnh em." Lee Sanghyeok mỉm cười khẽ cất giọng. "Ơn nghĩa gì kia chứ, chúng ta là vợ chồng mà."Jeong Jihoon níu tay anh lại, cậu kéo nhẹ Lee Sanghyeok lại gần mình. Jeong Jihoon nhẹ nhàng đặt lên môi anh một nụ hôn, một nụ hôn chứa đầy tình cảm cậu dành cho anh. Trong vai diễn anh là vợ cậu, và ngoài đời vẫn là như thế. Dù cho hiện tại hay sau này anh vẫn mãi là vợ của cậu.…
末世二三事 Tác giả: 半盏茗香 (Nửa chén trà thơm)Tình trạng: Hoàn (141 chương)Edit: HoànNhà chính: https://builongthivan.wordpress.com/Nguồn QT: Khotangdammyfanfic.blogspot.comNguồn Raw: bbs.txtnovel.com và www.abcxs.comTruyện dịch chưa được sự cho phép của tác giả, vì mình không biết tiếng Trung nên chưa xin, có vấn đề gì mong tác giả thứ lỗi. Truyện có tính chất nhạy cảm, về tình yêu giữa nam x nam, nếu không thích, xin click back. Truyện dịch không mang mục đích thương mại, chỉ mang tính giải trí và sở thích cá nhân, nếu đưa lên trang web nào khác, xin hãy dẫn đường link và chú thích đầy đủ!Văn ánTận thế đến rồi, động vật biến dị, thực vật biến dị, Cảnh Lâm mang theo cháu trai ngoại Nhạc Nhạc của mình về quê hương.Vốn tưởng những tri thức về phù pháp* bị lừa học khi còn bé là giả, không nghĩ tới lúc tận thế đến, lại thật sự hữu dụng ...... *: Phù pháp: tất tần tật về bùa chú, pháp thuật①: Truyện này chủ thụ②: Không tang thi, thuộc loại văn tận thế về thiên tai, do đó, ngày ngày chính là trồng trồng ruộng, nói nói chuyện ③: Một quá trình tiến hóa từ tận thế tới Tu Chân hiện đại④: Xin miễn soi móiNội dung chính: văn tận thế chủng điềnTừ khóa: Nhân vật chính: Cảnh Lâm | Nhân vật phụ: Nghiêm Phi, Nhạc Nhạc | Khác: tận thế, chủng điền…
Tác giả: Hoại Phi Vãn VãnThể loại: Ngôn tình, cổ đại, cung đấu, ngọt sủng, HETRÍCH ĐOẠN:Có một người tự xưng là thần toán bước vào cửa lớn của Tang phủ, ta quên mất lúc đó vẻ mặt của ông ta như thế nào, chỉ nhớ chòm râu của ông ta cứ rung rung hai bên mép, ông ta niềm nở: "Chúc mừng Tang lão gia, chúc mừng Tang lão gia! Trong Tang phủ của các người, có ẩn giấu phụng thể!" Phụng thể, đó chính là phẩm chất của hoàng hậu. Cha ta cười sung sướng đến mức run hết cả người lên, vội vàng kêu gia đinh ban thưởng hậu hĩnh cho ông ta, rồi lập tức sai người kêu Tang Thiên Phi và Tang Thiên Lục qua gặp cha nhưng không có ta.Trên đường đi, bọn tôi tớ trong phủ không ngừng chỉ trỏ ta, xì xào bàn tán với nhau, ta coi như không nhìn thấy bọn chúng. Mấy năm nay, bọn chúng xem thường, cười nhạo ta cũng đủ lắm rồi. Ta tuy mang danh là tam tiểu thư của Tang gia, nhưng thân phận còn không bằng một a hoàn trong phủ. Chỉ vì ta là con gái của tỳ thiếp, mà người tỳ thiếp này lại xuất thân từ lầu xanh. Khi ta còn rất nhỏ mẹ ta đã bị nhiễm bệnh qua đời. Có nhiều lúc, ta cảm thấy hơi hận bà, ta nghe nói thật ra năm đó cha ta vốn chỉ muốn chơi đùa với bà chứ không hề có ý muốn cưới bà về nhà. Nhưng đến khi bà có mang ta, bà nói với cha ta, bà không thể để cho ta trở thành đứa con hoang không có cha, bà muốn ta được nhận mặt tổ tông.…