Duy Ngọc × Khôi Vũ || Alter Duft
Vài mẩu kẹo đường của khầy Ngọc và Timeo…
Vài mẩu kẹo đường của khầy Ngọc và Timeo…
Đây là Hiểu Tiết, Hiểu Tiết, Hiểu Tiết. Chuyện quan trọng nói 3 lần. Nếu không sìn CP này xin mời nhấn dấu X, chúng ta không có duyên.Đơn giản là 1 chiếc fanfic thứ 2 do 1 con ngu văn tự mình quắn quéo vì quá ume mà thôi, có gì góp ý nhẹ nhàng đừng ném đá Meo.- Cảnh báo OCC- Mọi nhân vật trong chuyện không thuộc về tôi mà thuộc về Mặc Hương Đồng Khứu.…
Truyện chỉ lấy tên nhân vật, còn hầu hết các tình tiết đều là giả. Truyện chỉ thuộc duongnhi0302 bên Wattpad, các đường link khác là reup lại chứ tui không viết trên các nền tảng khác (nếu có tui sẽ để lưu ý sau) - Anh nói thật nhá, ai yêu em thì người đấy là cún! Người gì hung dữ, đanh đá, sơ hở là cào thôiiii - Em là Mèo mà, meow meowww . . . - Hoàng Đức Duy, anh yêu em. - Em thích con trai nói được là làm được ý. - Gâuuu~ P/s: lại là Rei và những câu chuyện ăn đáng iu mà lớn đâyyyy~ bộ này là một bộ sủng ngọt, thanh xuân vườn trường, bạn từ thuở nhỏ, hai nhà tác hợp, nói không với lăng nhăng ngoại tình gì hếcc Nói chung là bộ này ngọt sâu răng á🤭 Update: đây là acc thứ hai của tớ, sau acc chính chủ tớ bị mất vào hôm qua, tớ lo mọi người sẽ đợi tớ, nên tớ đã quyết định sẽ tạo một acc với cái tên duongnhi0302 thay vì duongnhi2002, các cậu nhớ để tránh sai t nha, tớ cảm ơn các cậu vì thời gian qua đã ủng hộ tớ dù tớ viết truyện chưa tốt, nhưng với số tương tác của acc trước đó, tớ đã rất vui rồi, yêu các cậu nhiềuuuu Truyện của tớ là độc quyền và dựa hoàn toàn theo trí tưởng tượng của tớ, nếu hợp nhau thì chúng ta ngồi lại bàn luận, không hợp thì rời đi để tránh các xung đột không đáng có nhé, cảm ơn các cậu vì đã chú ý tới chiếc ổ nhỏ và những chiếc fic nhỏ xinh của tớ ạ ❤️…
📌ĐÂY LÀ TRUYỆN CHUYỂN VER✨chuyển ver ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP của tác giả @HanMeyii ______________Đức Duy nghèo đến mức không một xu dính túi, cho đến khi cậu chết đi và xuyên vào tiểu thuyết, trở thành thiếu gia được gia đình giàu có nhận nuôi, có cả một gia tài! Nhưng đây lại là một bộ cẩu huyết: cậu chỉ là nhân vật pháo hôi trong khi thiếu gia giả là tâm điểm. Bị cha mẹ lạnh nhạt, lại còn bị ép kết hôn với Quang Anh - một nhân vật phản diện ốm yếu tàn nhẫn.Trong tiệc đính hôn, thiếu gia giả bày mưu ép cậu bỏ trốn làm trò cười cho thiên hạ. Không ngờ, Đức Duy lại sáng mắt, hào hứng lao đến bên Quang Anh, gọi ngọt ngào: "Chồng yêu!". Trong mắt cậu, Quang Anhi chính là "cỗ máy ATM sống". Không chần chừ, Đức Duy ngồi lên đùi hắn, tay nắm tay đầy tình tứ: "Anh tin vào tình yêu sét đánh chứ?"Mọi người xung quanh kinh ngạc, nghĩ Đức Duy chắc chắn sẽ bị đẩy ra. Nhưng Quang Anh chỉ mỉm cười: "Tôi tin!". Trước mặt bao người, hắn bế Đức Duy lên và đưa về nhà.Đức Duy bàng hoàng: Khoan đã! Để tôi xuống! Kịch bản của anh sai rồi!Trước tình huống éo le, Đức Duy buộc phải dấn thân vào làng giải trí để làm giàu, đồng thời "chăm sóc tận tình" cho "chồng" cho tới khi hắn sắp qua đời theo nguyên tác.Quang Anh yếu ớt hỏi: "Em có đồng ý đáp ứng mọi điều anh nói không?"Đức Duy nhớ đến gia tài kếch xù, gật đầu như điên: "Anh cứ nói đi, em đều đồng ý cả!"Chỉ vừa gật đầu, người "sắp chết" đó lại bật dậy mạnh: "Chính miệng em nói đấy nhé!"Sáng hôm sau, Đức Duy ngơ ngác tỉnh dậy…
Tựa: Cái Áo Duyên Thể loại: lãng mạn, làng quê, cười hở mười cái răng Tóm tắt: Gái Ế được Cậu Cả rước về làm lẽ, hết ế. Mấy nay tui bị bài Tát Nước Đầu Đình của Lynk Lee ám, nghe tới nghe lui ngày đêm làm em tui phát quạu. Nhưng mà quả thật tui có điểm yếu chí mạng với thể loại dân ca đương đại này. Nghe bài này tự nhiên làm tui thấy vui vui, cứ như sắp đón Tết ý, hứng thú hơn, yêu đời hơn... Nói chung cũng chả biết nó chạm trúng cọng dây nào nữa, haha... :D Túm lại là, trước khi hứng thú lụi tàn, tui nhân cơ hội viết lun một truyện rất nhẹ nhàng, rất sến, mô tuýp rất cũ. Cơ mà hy vọng đọc xong ai cũng mỉm cười 1 mình giống bà tác giả khùng khùng. :D ***Bối cảnh là thôn quê miền Bắc, mà tui hong phải người Bắc, nếu có gì sai sai thì nhớ hú để tui sửa nghen :D…
"Anh có biết em yêu anh nhiều bao nhiêu không?" "Nói thử xem nào?" "Em yêu anh hơn bất cứ thứ gì trên đời này. Và em sẽ luôn yêu anh, cho đến khi không còn có thể"…
Viết nhân dịp nghe lại Tát Nước Đầu Đình của Lynk Lee. Có thể xem là phần tiếp theo của Cái Áo Duyên và Lãng Tử Hồi Đầu. :))Nội dung:Biết là nông nỗi mấy khiDuyên trao cho đứa nhóc tì chín gangChờ nàng nẫu hết ruột ganĐến khi nàng lớn, nàng than tôi già.Đây là câu chuyện về một nàng tránh tham và một anh tham gánh...Nam nữ chánh là con của hai cặp trong hai bộ kia.TRUYỆN ĐƯỢC VIẾT TRONG KHOẢNG THỜI GIAN TÁC GIẢ PHÁT HIỆN RA BỆNH CỦA MÌNH. CỨ XEM ĐÂY NHƯ LÀ MỘT MONG ƯỚC HÃO HUYỀN CỦA MỤ VÊ LÚC ẤY VẬY. :")…
Thế giới được dựng nên một cách khéo léo, còn chúng ta lại rơi vào một mối quan hệ khó lòng duy trì nhưng cũng chẳng thể kìm nén.Tình yêu chính là bức chân dung rõ ràng nhất của sự đối nghịch, còn lòng tự tôn là xiềng xích phải nhiều lần phá bỏ rồi lại xây dựng trong quá trình trưởng thành.--Tác giả: Cocomerex - AFFBan đầu định viết thành một câu chuyện "tiểu tam nam", viết dần lại thành ra một "chiến thần tình yêu thuần khiết".Chính văn đã hoàn, ngoại truyện vẫn đang cập nhật.Tác phẩm này khởi bút trong những chuyến đi lại của tôi, không dựa vào thực tế, không tra cứu tỉ mỉ, không chịu sự ràng buộc về đạo đức.Hoàn toàn hư cấu, ai không thích xin đừng đọc. Xin tuyệt đối đừng gán ghép với người thật.Lời dẫnĐây không phải là một cuộc chia ly ngắn ngủi.…
Một mối nhân duyên được chắp nối bởi những chú mèo đáng yêu tinh nghịch. Thuần khiết và chân thành, trong sáng nhưng đủ mơ mộng. Thanh xuân ấy trọn vẹn vì họ đã gặp được nhau.Ngày đầu gặp gỡ, An Thương ôm một chú mèo."Cậu có thích mèo không?"Việt Anh bình thản."Trước đây thì không."Phải, trước đây thì không. Còn sau này, đâu ai biết điều gì sẽ đến.---Mèo Con Nối Duyên.Tác giả: Nhạc Yên.Thể loại: truyện ngắn, thanh xuân vườn trường, nhẹ nhàng...Ngày đăng: 17/01/2019.…
Tên truyện: Cá Voi Cô Đơn (Tên khác: Tịch Mịch Kình Ngư)Tác giả: Hàm YênSố chương: 81 chương + 13 ngoại truyệnThể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Ngọt, HE.Editor: Ji Ji (@Jiang0162)Design bìa: Mei (@0h_Meilynh)*** Yêu cầu tìm bạn trai của Chiêm Hỉ xưa nay rất đơn giản, đối phương không cần cao, không cần đẹp trai, có công việc ổn định, mấu chốt là cần phải đủ thú vị, biết ăn nói khiến cô vui, ai bảo cô là người không thú vị chứ?Kết quả tìm tới tìm lui, tìm được một người không hợp với tiêu chí trên chút nào.Người này vừa cao vừa soái, sống nhờ vào làm trang sức thủ công, luôn mỉm cười nhìn cô, không nói lời nào.Chiêm Hỉ: Nhịn.Lạc Tĩnh Ngữ: ?Chiêm Hỉ: Biết!Lạc Tĩnh Ngữ: ?Chiêm Hỉ: Được rồi, yêu yêu.Lạc Tĩnh Ngữ: ^_^*** Ji: Mình mở hố mới đây ~ Mình sẽ đăng trung bình từ 1-2 chương/ ngày nhé.Mọi người vào đọc có thể cmt góp ý hoặc vote cho mình nhé!!!…
Fic thuộc dự án Naughty or Nice 🎄@thechokerprojectGiữ lại nụ hôn nơi đáy mắtChờ ngày người tới nối tơ duyênHai mảnh tình ta đã từng gửi gắmChỉ mong người về hoa nở, tuyết ngưng…
Tên tiếng trung : 鬼情缘,姻缘线Tác giả: Lam Mễ XaCouple: Lâm Nhiễm x Vân ThiểnNhững nhân vật khác: Kỳ Bội, Quỷ sai đại nhân, Tiêu Minh Khanh, ....Thể loại: BHTT, người và ma, HE, tâm linh, tình hữu độc chung.Văn án:Tôi bị trói buộc ở thành phố kinh doanh này đã được hai nămMỗi một ngày, một giờ, một giây đối với tôi mà nói đều giống như dài mấy trăm năm vậy, đại khái bởi vì tôi quá cô quạnh.Cả ngày phiêu đãng ở thế giới người sống, tôi duy nhất oán hận chính là cái con đường này thực sự quá ồn ào.Tôi chẳng hề thấy buồn phiền hối hận về cái chết của bản thân, bởi vì những sự tình lúc ta còn sống đã quên đi không còn một mảnh, nên không có gì quyến luyến.Chỉ là hay buồn bực, nếu như được chết đi ở một địa phương yên tĩnh thì tốt rồi, yêu cầu cũng không tính là quá nhiều, có thể yên lặng đờ ra là tốt.Quỷ sai nói tôi phải đợi, tôi không hiểu, chờ đợi thời gian hay là chờ đợi cái gì ? Thế nhưng quỷ sai vẫn chỉ hàm hồ suy đoán thôi, hắn cũng không hiểu lắm.Tôi liền tiếp tục vô tri vô giác mà phiêu đãngNhìn thấy cô gái kia trên ngón út hư không quấn vòng quanh đường nhân duyên với tôi, tôi đại khái đã hiểu, tôi đợi đến rồi.Có đường nhân duyên tuyến liên kết, nói rõ chúng ta là một đôi người yêuHoặc là đã từng làCái này thật tốt, tôi mặc dù là một cái tình duyên, nhưng cũng có nhân duyên tuyến của chính mình, thế này mới công bằngChỉ là...tôi thực sự đã chết rồi.Editor: Thỉnh mọi người cùng tôi nhảy hố nha :D…
Tác giả: Đạm Họa Thư MặcThân là một cái biết cốt truyện nữ xứng yêu cầu làm cái gì?Đương nhiên là cướp đoạt nữ chủ sở hữu cơ duyên!Đến nỗi a nữ chủ nam nhân...... Các ngươi không cần quấn lên tới a!# chẳng lẽ thay đổi cái linh hồn tu tiên trên đường liền sẽ đào hoa nhiều đóa khai #Cũng thỉnh đại gia duy trì thư mặc mặt khác văn:《 hệ thống chi tuyệt sắc vưu vật 》《 lại một lần sủng nịch 》《 đan tông Tiểu sư muội 》《 đào hoa am trung có hồ yêu 》Đại gia có thể đi trong đàn thông đồng tác giả quân 0 -?Tân kiến bên trong cũng không có người nga, cho nên cũng không có tài nguyên…
Một con mèo kiêu, mấy gã fan cuồng.…
Khi cuộc sống thực tại đưa họ vào quỹ đạo của nhau, giữa ánh hào quang, họ phải đối diện và đấu tranh với những cảm xúc giằng xé, khoảng cách và cả nỗi sợ hãi. Liệu tình cảm lặng thầm ấy có thể vượt qua thử thách để trở thành điều duy nhất và quan trọng nhất của nhau?[Tôi không sở hữu bất cứ nhân vật nào trong truyện. Mọi nội dung của câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, vui lòng không liên hệ với cuộc sống thực]…
Tác phẩm: [Duyên gái] [BH] Trăng tròn rồi Mợ gả cho em nghe Tác giả: Phan Hoàng Đan (Đan viết lách)Tên gần gũi : Đan NèThể loại: Bách hợp Thuần ViệtThời gian ra chương: thứ bảy hoặc chủ nhật"trăng tà rồi trăng lại sáng, trăng khuyết trăng lại tròn em bỏ mợ rồi mợ biết tìm em ở đâu""Em ưng mợ không đa?"…
Thầy bói bảo năm nay sự nghiệp và tình duyên Jihoon đều có đủ✧ Author: Jiuryist✧ Category: shortfic , real-life, thú nhân, huyền huyễn, kiếp trước kiếp này, hạt nhài, ngọt, ngược.✧ Pairing: Jeong Jihoon (Chovy) x Lee Sanghyeok (Faker)✧ From Project "Meow Amour É"…
Vũ Tường Vy là một học sinh chuyển trường vào năm lớp 12, không giỏi kết bạn và gặp nhiều khó khăn trong việc học tập. Vy đem lòng thương nhớ cậu bạn lớp trưởng ở trường cũ, nhưng sau khi chuyển trường thì mối liên kết cũng nhạt nhòa dần. Trong lúc cô đơn giữa một thành phố mới, những con người mới như thế thì Vy gặp Quân - bạn cùng bàn bất đắc dĩ môn Lý ở lò luyện thi đại học.Nguyễn Hoàng Quân - một học sinh chuyên Lý mang trong niềm đam mê với âm nhạc, tuy nhiên lại vấp phải sự ngăn cản từ gia đình trên con đường theo đuổi nghệ thuật. Đi học với tinh thần bất mãn và chỉ để đối phó, Quân gặp Vy - cô gái ít nói nhưng tốt bụng thường giúp đỡ cậu những điều nhỏ nhặt.Hai con người tưởng chừng xa lạ đã tìm được kết nối với nhau. Họ cùng nhau đi qua những năm tháng cuối cấp đầy căng thẳng để bước vào kỳ thi đại học quyết định cả một đời người. Những tưởng không thể gặp lại sau kỳ thi đó, nhưng duyên phận lại một lần nữa đưa Vy và Quân vào chung một trường đại học.Lên đại học, mối quan hệ càng thêm khăng khít vì họ là người quen duy nhất của nhau giữa thủ đô Hà Nội phồn hoa. Giữa những cảm giác lạc lõng chênh vênh giữa đất khách quê người, họ là niềm an ủi và chỗ dựa cho nhau. Cứ thế, tình cảm giữa hai người lớn dần lên từng ngày.…
Trong con hẻm nhỏ, ẩn dưới lớp cây thường xuân, một tiệm trà chỉ mở cửa khi trời ngả chiều. Khách ghé qua đều nói rằng nơi đó "có hương thơm khiến lòng người bình yên"----------------------Chỉ có tác giả là thật :))) còn lại là giả :))))…
Thể loại: trọng sinh, giá không, cung đấuNhân vật chính: Ôn Uyển, Bạch Thế Niên, Yến Kỳ Hiên, ......Tình trạng sáng tác: đã hoàn Độ dài: 1336 chương + 23 chương phiên ngoạiDịch: QT và Google ca caBản convert: Tiểu TuyềnNguồn edit: tamvunguyetlau.comLink: http://tamvunguyetlau.com/trong-sinh-chi-uyen/Văn ÁnTrọng sinh đến cổ đại, không chỉ có trở thành người câm miệng không thể nói; mà còn tổ mẫu không thích, phụ thân không thương, mẹ kế ác độc, là người không may mắn khắc phụ khắc mẫu khắc cả nhà.Đối mặt với đủ loại gian khổ, các loại gây khó dễ, nàng vẫn nghênh khó khăn mà tiến lên, từng bước hóa giải. Trúng độc, ám sát, vá họa theo nhau mà đến, nàng cũng không run không sợ hãi.Nàng vốn chỉ muốn bình thản, an tĩnh mà sống đến già, nhưng mà số mệnh không như ý người. Nếu đã như thế, nàng cũng sẽ không muốn trên lưng phải gánh lấy cuộc sống u ám đáng thương nữa, vì vậy nàng nhất định phải sống một cuộc sống đầy màu sắc đẹp đẽ, sáng tạo ra một truyền kỳ thuộc về riêng nàng.…