Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là câu chuyện có thật về một người bạn của mình.Khi cậu ấy chia sẻ nó với mình, mình không an ủi gì được nhiều, chỉ mong mình viết ra như này cậu ấy sẽ bớt cô đơn hơn trong cuộc sống này.... Cuộc đời cậu ấy là khúc nhạc trầm nhưng đừng lo lắng quá, nó sẽ vui tươi lại thôi. Cậu biết mà! Cuộc đời là do chúng ta định đoạt.…
Dương Nguyệt Ánh, một cô gái mồ côi mẹ từ nhỏ, khi lớn vì một lần cãi nhau với bố mình cô đã bị đuổi khỏi nhà. Lúc đó cô đã vừa chạy vừa khóc, mùa đông gió lạnh buốt, chân cô không mang giày, bụng đói cồn cào vì quá mệt cô ngất xỉi và được Ngọc Khương chăm sóc. Khi không có ai bên cạnh, Ngọc Khương đã an ủi và bên cô, làm nhiều điều khiến cô hạnh phúc. Từ đó câu chuyện của họ được bắt đầu.…
lzana lần đầu tiên gặp được bé mèo ấy là vào anh lúc bị bắt nạt,được 1 lúc bổng có 1 con mèo nhảy vào xông đến cào bọn chúng,bọn chúng chạy loạn xạ chỉ con hai người,1 người 1 bé mèo, bổng bé mèo đi tới và liếm vào vết thương và kêu lên1 tiếng như lời an ủi."Meo meow~"bé mèo kêu lên..._____________________________________________________từ lúc Shinichiro chết cũng là lúc cuối cùng gặp bé mèo ấy,cũng đã 3 năm,giờ thì anh cũng đã gặp được con mèo,nó vẫn như thế toàn thân màu trắng tuyết ấy ,đôi mắt Tím đậm ngỡ như vũ trụ .nhưng bổng, anh phát hiện1 điều bất ngờ, bé mèo này lại là 1 con người!_____________________________________________________-truyện này là phi logic nhé :>>-OCC nhân vật-có cảnh kinh dị =))-có cảnh 18+ nhưng không phải H+…
Buộc mình phải viết truyện nên ok rồi nha mấy chuỵ ! Úi các chị nhìu thiện lun,vì em ìu truyện í nên cứ ném thẳng nha !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!…
Ngày hôm ấy, vẫn như mọi ngày tôi cùng các anh đi chơi, đên một đoạn trơn quá làm tôi ngã bàn chân bị sỏ qua cái dép. Các anh không biết nên đi trước nhưng mà chỉ có anh ấy quay lại giúp tôi gỡ chân khỏi dép, dịu dàng an ủi tôi. Có lẽ chính khoảnh khắc đấy tôi đã biết yêu là gì...…
Fourth là 1 cậu bé tội nghiệp bị tất cả mọi người xa lánh chỉ vì ngoại hình mọt sách, yếu đuốiDẫu biết tuổi đời mình còn rất trẻ nhưng trong phút chốc cậu dại dột mà đứng trước cầu nhảy xuống nhưng...Ngay lúc ấy có 1 chàng trai bước đến can ngăn kéo cậu lại ôm an ủi, đó chính là GeminiVà cuộc tình của Fourth bắt đầu từ đó🦁🐭🤍…
Năm ấy tôi mười sáu"là hồi ký của tác giả kể về những buồn vui xen kẻ,những câu chuyện về tình duyên hay bạn bè niềm vui nỗi buồn của tác giả ở tuổi 16.…
Dựa trên cốt truyện của series High School Frenemy, bối cảnh 8 năm sau đóSky Wongrawee - một trong những ông lớn của thế giới ngầm Thái LanNani Hyrunkit - kiều thê, vợ đại nhân, bảo bối của người phía trênTruyện ngắn còn có sự góp mặt của nhiều cp khác(Có H khuyến cáo trẻ em dưới 18 tuổi và đàn ông mang thai)…
Trời nắng, len qua tán cây , rọi thẳng vào biển số lớp 12D...Biển số lớp - 12D..bảng tên lớp đã bị nhìu đứa kết thêm chữ "Ê" vào sau chữ"D" --> 12DÊLâm vác cái cặp nặng trịch vào , nó quăng cặp lên ghế rồi úp mặt xuống bàn mà ngáy như sấm...[Lâm - siu sao bóng rổ của khối !]...UI!...Lâm quát lên khi ai đó cú một cái thật mạnh vào đầu nó -" Thèng nèo mà láo zậy ! hok thấy tao đang "angiấc" hở? "- Tao nè ! đc hok? - Thằng Hải đứng chễnh chệ trước mặt Lâm...Lâm cười xoà...*gãi đầu*...-" à há ! "dê trưởng" zô sớm thế !Cách gọi của Lâm khiến Hải cũng cười..đẩy gọng kính..[ Hải - lớp trưởng của lớp 12Dê(12D)...đc lũ "dân đen" trong lớp đặt biệt danh là Dê trưởng !]Hai thằng đang 8 chuyện vụ bóng hômtrước thì một bàn tay xoè ra trước mặt Lâm...Giọng Hà vang lên -" Lâm ! đóng tiền quĩ ! nhanh! lần này hok nợ nần ghi sổ gì nữa nhá !"Lâm gãi đầu -" Kìa dê quĩ !Làm khó Lâm quá ! đã nói để năm sau đóng luôn một lần mà !"Hà đẩy gọng kính , nhăn mặt.....[ Hà - Thủ quĩ của lớp "Dê"..đc gọi tắt là Dê…
Trùng sinh chi hiệu trưởng ta từng đã có yêu ngươi Tác giả: Ái Cật Nhục Đích Đô Thị Cật HóaVăn án:【 ly hôn thiên 】Cố Noãn nhìn liếc mắt một cái chính vùi đầu xem văn kiện Đường Khải nói: "Đường Khải, chúng ta ly hôn đi!"Đường Khải mày đẹp đầu nhẹ nhàng nhíu một chút, bất quá nháy mắt liền biến mất . Sau hai người đó là trầm mặc, thời gian dài trầm mặc...Thẳng đến Cố Noãn cho rằng Đường Khải có thể là không nghe rõ nàng vừa mới lời nói, tính toán lại lặp lại một lần khi, Đường Khải buông xuống tay trung văn kiện, ngẩng đầu thật sâu nhìn Cố Noãn.Thuộc loại Đường Khải đặc hữu mang theo điểm hơi hơi khàn khàn trầm thấp thanh âm mở miệng nói: "Vì sao?"Cố Noãn cúi đầu, có chút không dám ngẩng đầu, nhẹ nhàng nói: "Yêu thượng người khác, cứ như vậy mà thôi!"Sau không đợi Đường Khải mở miệng, liền hướng cửa bay nhanh tiêu sái đi, nhưng là thấy thế nào đều cũng có điểm chạy trối chết .【 mang thai thiên 】Đường Khải cau mày, nhìn thoáng qua vô cùng thê thảm vài triệu hạng mục hợp đồng, khóe mắt không ngừng run rẩy, nhất thời cảm thấy lần cảm vô lực: "Ấm, ngươi có thể nói cho đây là có chuyện gì sao?"Lúc này Cố Noãn, rất đại khái có ngũ sáu tháng bụng, ngồi ở Đường Khải đối diện trên sofa, một bộ nhận sai bộ dáng, xem đối diện Đường Khải, chỉ chỉ bản thân bụng, trợn tròn mắt vô tội nặc nặc nói: "Lão công, là cục cưng làm, cục cưng nói hắn tưởng niệm ba ba , tưởng cấp ba ba phao tách cà phê an ủi hạ ba ba, sau đó không cẩn thận ..."Đường Khải: ...Cục cưng: ...…
Một thời đẹp nhất của con người được mang tên thanh xuân...:Người nam nhân trầm mặt, ánh mắt nhìn thẳng vào người thiếu nữ. Giọng nói trầm ấm vang lên: "Đồ đệ này!" Người thiếu nữ ngoảnh mặt lại, hồn nhiên: "Sư phụ có chuyện gì muốn nói với em sao?" Nam nhân nghiêm giọng: "Tôi muốn phá luật!..." Thiếu nữ khó hiểu: "Luật?" Y tiến đến tháo chiếc nhẫn sứ trên tay đối phương thả xuống đất: "Từ nay em không cần gọi tôi một tiếng 'sư phụ' nữa...!" Cô gái ngỡ ngàng: "Tại sao?" "Tôi luôn an ủi em, dạy em làm cảnh sát hình sự và là điểm tựa cho em mỗi khi em tổn thương... Em thật sự không nhận ra sao?... Hôm nay tôi chính thức theo đuổi em...!" Thiếu nữ lạnh lời: "Không cần!..." Lòng y nặng trĩu xuống: "Lẽ nào em vẫn còn giữ quan điểm thầy - trò ấy?..." Thiếu nữ tiến gần nam nhân thêm một bước, hai bước: "Em cũng thích anh! Thích từ rất lâu... Kể từ lần đầu hai ta gặp nhau..." Bầu không khí lúc này thật im lặng, nam nhân nhẹ đưa tay ôm cô gái vào lòng, cùng lúc hoàng hôn dần buông xuống...***Tên truyện: 最美丽的春天时代Tác giả: Diệp Hạ Song Vân Quốc gia: Trung Quốc (Au Việt Nam)…
Dương Vân Anh × Huỳnh Mai Ngọc TrânTrầm Cảm, Tâm Lý Có Vấn Đề, Muốn 44(top) × Trong Sáng, Nhiệt Huyết, Khát Khao Được Sống(bot)VĂN ÁNTôi cứ ngỡ rời khỏi căn nhà đầy đau thương kia thì Tôi sẽ tự do hơn không còn vướng bận quá khứ mà tiến về phía trước nhưng có lẽ Tôi đã quá mơ mộng về một ngày mai có ánh mặt trời sưởi ấm lấy cái xác không hồn này.Tôi sống khép mình trong thế giới tĩnh lặng của những cánh hoa và hương thơm dịu dàng. Dù tiệm hoa này có hàng ngàn hương thơm quây quẩn bên Tôi nhưng chúng cũng không thể làm tan đi cái mùi hôi tanh của cõi lòng đã mục rửa từ lâu của Tôi.Rồi một ngày, giữa cơn mưa mùa hè, có một cô bé học sinh cấp 3 năng động, trong sáng và đầy sức sống, bước vào tiệm hoa. Nụ cười của em rực rỡ như ánh nắng sau mưa, mang theo sự lạc quan, nhiệt huyết với cuộc sống mà Tôi nghĩ mình chưa bao giờ có. Hôm ấy, cô học sinh nhỏ đó đến tiệm hoa nhỏ của Tôi trong gốc phố ít người qua lại để tìm một bó hoa bi trắng. Nhưng em vẫn không biết rằng chính mình lại trở thành bông hoa đẹp nhất trong thế giới u tịch của Tôi.Câu chuyện của họ là sự đối lập kỳ diệu của số phận.Một người yên lặng, tìm kiếm sự an ủi. Một người rực rỡ, mang trong mình sức sống mãnh liệt. Giữa những lần gặp gỡ ở tiệm hoa, tình yêu của họ dần nở rộ như những cánh baby trắng li ti, xinh đẹp và mong manh. Nhưng liệu tình yêu ấy có đủ mạnh mẽ để thay đổi một cái kết đã được định sẵn là đầy đau thương?…
Tóm tắt cốt truyệnNăm 15 tuổi, Hoa Thịnh đi du học giao lưu gặp nạn, được một người xa lạ cứu mạng. Người ấy tên Hoa Vịnh. Nhìn đôi mắt giống hệt mình của đối phương, lại liên tưởng đến việc hai người cùng họ Hoa, Hoa Thịnh vốn sớm chín chắn hơn tuổi lần đầu tiên bắt đầu nghi ngờ về thân thế của chính mình.Sau đó điều tra mới phát hiện: khi còn trẻ, cha cậu là Thẩm Văn Lang từng có một thư ký tên Hoa Vịnh. Người này có quan hệ mập mờ với cha cậu, từng bị cha cậu xem như "món quà" mang đi tiếp đãi tầng lớp cấp cao của công ty hợp tác; lại vì không chịu nổi sự làm nhục mà tìm cách tự sát. Sau khi được người ta cứu, Hoa Vịnh biến mất.Năm 18 tuổi, cha đưa Hoa Thịnh đi dự tang lễ của Hoa Vịnh, thêm một lần nữa khiến Hoa Thịnh xác nhận suy đoán của mình. Vì trí tuệ cao và năng lực đặc thù của Enigma, Hoa Thịnh được chiêu mộ vào một dự án nghiên cứu bí mật và rời xa quê nhà. Trong một sự cố ngoài ý muốn, cậu quay ngược về 19 năm trước đúng thời điểm Hoa Vịnh bị đưa đến X Hotel.Cậu muốn cứu Hoa Vịnh, chặt đứt nghiệt duyên giữa cậu ấy và cha mình, cho dù bản thân sẽ vì thế mà biến mất...( Sẽ update tên tác giả khi tìm ra )…
Hắn cảm thấy buồn bực, vô tình " món quà" nhỏ của cậu đã khiến hắn bất ngờ. Rồi hắn yêu, hắn đau, hắn nhung nhớ, hắn kiếm tìm cậu trong vô vọng.Để rồi đến khi hắn chìm vào bóng tối, cậu lại xuất hiện, làm ánh sáng của hắn.Để rồi đến khi hắn mất đi lí trí, chính cậu cũng là kẻ cứu rỗi hắn.Cậu lần ấy nhìn thấy hắn, vô tình biểu cảm của hắn làm cậu chạnh lòng, làm cậu muốn đến an ủi hắn.Để rồi định mệnh lại một lần nữa cho cậu và hắn gặp nhau, đường tình duyên lại cho ta đến với nhau.Để rồi khi hắn không còn là hắn, một lần nữa cậu lại muốn đến để an ủi hắn.Hi vọng rằng, chúng ta sẽ lại trở lại như chúng ta của những ngày xưa cũ...Thể loại: 1 x 1, Se + He ( Se là kết của #1, He là Ending chung của truyện ), #1 ngược, #2 ngọt, truyện ngắn. Toàn bộ nhân vật đều dựa trên tựa game Identity V. Cp chính: JackNaib - Jack the Ripper x Naib Subedar ( Jack top, Naib Bot)Truyện chỉ đăng ở Wattpad, xin vui lòng không mang đi buôn lậu khi chưa có sự cho phép của tác giả.Tâm hồn con tác giả thủy tinh mong manh yếu đuối, vui lòng không donate gạch đá. Xin cảm ơn.Cre bìa truyện:https://www.google.com/search?q=jacknaib&client=ms-android-xiaomi-rev1&prmd=ivn&sxsrf=APq-WBuvQ9cIutKKowVp6hEDZpP6YBOU2g:1645175142367&source=lnms&tbm=isch&sa=X&ved=2ahUKEwjiktD_8oj2AhWor1YBHVkbBS0Q_AUoAXoECAIQAQ&biw=360&bih=629&dpr=2#imgrc=f0JAXZPbaRLE1MChúc bạn đọc truyện vui vẻ…
-Mahora Kizuko: 16 tuổi, đang học năm nhất trung học, vừa tỏ tình thất bại vì....quá nhát và chẳng có gì giống con trai!!,một hôm hai người bạn của Kizuko là Hikaru và Sou rủ chơi một trò chơi VRMMO để an ủi cậu. -Nhưng khi vào game cơ thể cậu đã...BIẾN THÀNH CON GÁI MẤT RỒI!..…
Viết bộ này vì độ rau răm mận, xin đừng phốt mấy má ưi! Tui là tui kìm nén không để mình phô ra, nên đừng kéo anti tui, cảm ơn nhe! Có giới hạn độ tuổi, mấy bạn chưa đủ tuổi đừng đọc nha, hại não đấy! Không khuyến khích ủng hộ truyện này đâu, vì tui viết theo sở thích tà răm cá nhân thôi. Ai cũng có mặt tối mà đúng không, đừng chú ý tới tui. Cảm ơn nhèo!…
Nếu anh vui em sẽ cười Nếu anh hạnh phúc bên ai em sẽ xin rút luiNếu anh buồn em sẽ an ủi Nếu anh đi bên ai em sẽ lặng lẽ đi phía sau 2 người Nếu anh cô đơn em sẽ ở bên anh khi anh cần Nếu anh biến mất em sẽ đi tìm anh cho dù phải hi sinhNếu anh nói "anh không cần em" em sẽ tự hiểu Nếu anh nói "anh muốn hạnh phúc bên cô ấy" em sẽ chúc mừng 2 người cho dù có đau tới cỡ nào vì em đau thì đâu có ai biết , em buồn thì có ai hay .…
nói về 1 cô gái sống tại 1 vùng ven biển gặp được 1 anh chàng học giỏi nhưng tính cách hơi quậy hơn thua họ nảy sinh tình cảm với nhau dần dần tình cảm giữa họ bắt đầu nảy sinh cảm thấy bản thân được an ủi và động viên bởi xuân bình sự ôn hòa và sự ấm áp của dương dù có khác biệt về tính cách hay lối sống nhưng họ nhận ra sự đồng cảm và sử hiêu biết về nhau chính là điều kiện kết nói họ lại với nhauis about a girl living in a coastal area who meets a guy who studies well but has a slightly naughty personality. They develop feelings for each other. Gradually, the feelings between them begin to grow. They feel comforted and encouraged. Encouraged by Spring Peace, the gentleness and warmth of Yang, despite differences in personality or lifestyle, they realize that sympathy and understanding of each other are the conditions that bring them together.…