NewTay lên thuyền
TayNew lật thuyềnNewTay đả đảo…
TayNew lật thuyềnNewTay đả đảo…
Sumary: Anh có thể khiêu vũ. Cứ thế cho đến khi đêm tàn và đến lúc tiệc tan.Nếu hắn ta hỏi phải chăng anh ở đang một mình, liệu hắn ta có thể đưa anh về nhà hay không? Anh phải từ chối đấy.Vì đừng quên ai sẽ đưa anh về nhà và đâu là vòng tay để anh dựa dẫm vào.Vậy nên xin anh hãy để dành điệu nhảy cuối cho em.______________Note của tác giả: Fic được sáng tác dựa trên bài hát "Save the last dance for me" của The Grifters.Đây là một bài hát hay và mình đề xuất là các bạn nên nghe thử một lần. ______________Đây là fic mình trans, không phải do mình viết 😉Tác giả bản gốc: luemeldanChúc mọi người đọc fic vui vẻ, lâu lâu lật thuyền NewTay cho vui =)))))))))…
Tiến độ remake 1/14Eren theo kiểu học bá, trưởng thành hơn xíu nè. Cấp 3 nhé…
Viết oăn sọt của 4G thôi chứ chẳng gìLƯU Ý TRUYỆN CÓ YẾU TỐ 18+ VUI LÒNG CÂN NHẮC!…
"Không thể không yêu" _________- Couple : Off Jumpol x Gun Atthaphan.- Vui lòng không đem hình tượng nhân vật trong truyện áp dụng vào đời thực. - Cameo : Taynew, SingtoKrist, Oabnithi.…
' Jimin ah, mình thật sự không chịu nổi nữa... '…
"Từ bao giờ em lại dâm đãng đến thế?""Vì tôi quá nhớ anh!"Quà sinh nhật là cái thứ gì thật mãnh liệt =)Enjoy xôi thịt :)))…
bí mật không bật míứng dụng tâm sự cùng người lạlowcase - ooc…
Cơn ác mộng ngọt ngào.------Bìa truyện bởi FutuKwta.(Xinlu x Yuri)Viết theo cảm xúc chứ không theo một trật tự logic nào.Tự đánh giá là rất ngọt nha( ^◡‿ゝ◡^).Ooc, boylove, không toxic.Lấy cảm hứng từ bài "BIRDS OF A FEATHER." by Billie Eilish.…
𝙖𝙞 𝙡𝙖̀ 𝙜𝙖̀ 𝙖𝙞 𝙡𝙖̀ 𝙩𝙝𝙤́𝙘 𝙖𝙞 𝙗𝙞𝙚̂́𝙩 --------------pondphuwin/ dewteesản phẩm dựa trên trí tưởng tượng…
𝘔𝘢𝘪𝘯 𝘤𝘩𝘢𝘳: Jung Jaehyun x Lee Taeyong | Học bá x học bá𝘚𝘶𝘮: mô tuýp ghét trước yêu sau quen thuộc =)))𝘝𝘢̀𝘪 𝘤𝘩𝘢̂́𝘮 𝘯𝘩𝘰̉:•Trong fic mọi người đều bằng tuổi nhau•Chưa có side couple, nếu có mình sẽ thêm sau•OOC•Nói chuyện cợt nhả phong cách ngày thường, không quá tục tiễu nhưng cũng không phải dạng nghiêm túc. Ai nghiêm túc có thể đọc xong dòng này và click back nhé🥹Lần đầu mình làm textfic xàm xí nên mọi người đọc với tâm thế hết sức dui dẻ, nhẹ nhàng với mình thui nha🫣…
Bé ngoan của chú ...Chú sẽ nuôi em chứ ?…
Thì là vậy đó vô đọc là biết à…
🐯Thể loại: chuyện tình công sở ngược tàn canh sau đó mới rải đường.🐯 Giới thiệu: Đối tượng hẹn hò qua mạng cao 1m90, có cơ bụng, giọng nói hay, lại hay nói câu dỗ dành: "Anh nuôi em." Nhưng hôm nay, cậu phát hiện ra anh ta chính là sếp của mình. Chính là vị sếp đã mắng cậu: "kinh tởm" trước mặt toàn thể công ty. Chính là vị sếp đã nói: "ở lại công ty chỉ khiến người khác buồn nôn." Cũng chính là vị sếp vừa mới sa thải cậu chiều nay. Bây giờ, anh ta đang điên cuồng gọi điện thoại cho cậu. Giống như phát điên mà cầu xin cậu chấp nhận lời mời kết bạn.🐯Nhân vật: ( Dew ) Jirawat Sutivanisak and ( Tee ) Teeradech Vitheepanick- Tác giả: Jebi Beom- Truyện ngắn cây nhà lá vườn vui lòng KHÔNG REUP bất kì nền tảng khác !! Nếu phát hiện sẽ DROP NGAY VÀ LUÔN !! Hãy đọc và bình chọn tại Wattpad chính chủ @Jebi_Beom. để tui có động lực đăng tải chương mới he.…
Không được chuyển ver đem truyện đi đâu dưới mọi hình thức, nếu muốn chuyển ver hay thuật lại phải có sự đồng ý của tác giả.He,SM,H+...v..v 🔞 Khuyến cáo trước khi đọc 21+…
Tag: psychopath, gaslighting, toxic relationshipBách thích đôi mắt của Công, chúng trông như những viên ngọc sáng, thanh thuần, tinh khiết, Bách chỉ muốn nó là của riêng mình, Bách muốn chính tay mình vấy bẩn nó để không một ai muốn nó nữa và nó là sẽ của riêng mình. Công thích Bách, vì hắn là người duy nhất lắng nghe cậu lải nhải về âm nhạc, thứ cậu luôn có cho mình một ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt, nhưng Công không bao giờ hiểu được Bách đang nghĩ gì, đôi mắt của Bách luôn thâm thẩm như rừng sâu, Công sợ nó, nhưng cũng muốn đắm chìm vào đó mãi mãi…
"Có những nơi hoang tàn, nhưng đối với em như là vườn địa đàngChỉ cần em có, em có anh, mãi mãi bên cạnh emCó những nơi hoang tàn, nhưng đối với em như là vườn địa đàngChỉ cần ta có, ta có nhau, mãi đến muôn đời sau"…
"Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,Một người chín nhớ mười mong một người."Thôn Đoài - Thôn Đông tưởng xa, mà hóa ra lại gần. Hai thôn chỉ cách nhau một con đường làng, ấy vậy mà cũng đủ để người ta đem lòng thương, rồi sinh ra nhớ.Một người lớn lên cùng cái nắng gió của thao trường. Một người lớn lên cùng với trang sách còn vương mùi mực.Đó là một câu chuyện chậm rãi, nơi thương nhớ không cần nói thành lời, nhưng đủ để cùng nhau đi qua những ngày yên ả.📌Truyện được viết từ trí tưởng tượng của tác giả. Nếu có điều gì chưa trọn vẹn, mong người đọc rộng lòng bỏ qua và đón nhận câu chuyện bằng sự dịu dàng nhất có thể.…
"tôi chưa bao giờ thích chị"."cậu chắc chưa?""chưa".…