Ẩn tính muộn tao
…
Đây là câu chuyện vừa có thực vừa kết hợp với những suy nghĩ tưởng tượng của cá nhân về mối tình đầu của cô gái tuổi đôi mươi.…
Sinh Linh Cầu biến mất, Nữ hoàng Tinh Linh biệt tăm, cân bằng thế giới sụp đổ, các gia tộc nổi danh bị truy sát, kẻ phản loạn leo lên cầm quyền.Tinh Linh Giới rơi vào hỗn loạn.Ngay khi thế giới bên bờ tuyệt vọng, một lời tiên tri được ban ra."Tiên Xanh sẽ đến và mang một nguồn sống mới."Tiên Xanh đến từ lời tiên tri, liệu rằng có thể cứu vớt muôn dân?Người được chọn lại đến từ một tinh cầu khác, có mấy ai sẽ tin tưởng vào một kẻ ngoại lai?Sứ mệnh ở đó, sắc lệnh ở đó, dù trăm cay ngàn đắng cũng nhất quyết phải hoàn thành.…
-"Nếu có ai hỏi tôi rằng tôi yêu cô ấy nhiều thế nào, tôi sẽ trả lời rằng tôi yêu cô ấy như những ánh sao kia, có thể không nhìn thấy nhưng chúng không bao giờ biến mất."-"Anh không mang dáng vẻ người đàn ông lí tưởng trong mơ của em. Nhưng anh là người khiến em tình nguyện đánh đổi tuổi xuân để theo đuổi."-"Em còn nhớ rõ bầu không khí mập mờ lúc ấy, ánh mắt tựa như muốn tuyên bố chủ quyền. Thế nhưng hóa ra lại chỉ là một giấc mơ, không hề có đoạn kế tiếp."…
ღ Tên truyện: Cung chủ, cai cật dược liễuღ Hệ liệt: Lưu Vân Y Cốc ღ Tác giả: Phù Phong Lưu Lyღ Edit: Yusan (nghebien8.wordpress.com)ღ Thể loại: Đam mỹ, cổ trang, tình hữu độc chung, oan hỉ oan gia, 1x1, HEღ Độ dài: 17 chương + 2 ngoại truyệnღ Giới thiệu:Gói gọn trong 3 dòng:- Đây là câu chuyện về một Cung chủ bị câm gặp được đồ đệ của thần y, dọc đường hả hê nhìn đối phương lòi mặt xấu, xấu với xấu nhìn nhau vừa mắt.- Dùng một bình rượu kết thúc ân oán sống chết, lại dùng bình rượu ấy để bắt đầu một mối quan hệ mập mờ, chứng câm của Cung chủ sẽ được chữa khỏi, tâm bệnh của Cung chủ cũng sẽ chữa khỏi nốt.- Đây là một câu chuyện nhẹ nhõm, giản đơn, giang hồ chỉ là bối cảnh, không âm mưu dương mưu, nói về con đường yêu đương, không có pháo hôi cũng không có bên thứ ba.…
Vào một ngày đẹp trời, tôi bị một tên điên bám đuôi.......…
"Anh lớn hơn mày sao phải nằm dưới!?!"Bốn con người trong căn phòng rộng chừng 40 mét vuôngNơi từng người ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớMối quan hệ mập mờ sẽ đi đến đâu?... Phòng trọ sinh viên nhưng thật sự chỉ có một sinh viên TvT Couple chính: Hứa Phong x Nguyễn Hoàng MinhCouple phụ: viết xong truyện cập nhật sau:)…
Điều tôi luyến tiếc nhất, là không thể nói ra.…
Tác giả: Chanh Chanhthể loại: boylove, học đường, điền văn trồng rau nuôi cá bình bình yên yên,Mặt người dạ thú thích giả ngây thơ công× chỉ số thông minh cao,???thụTiêu Dục cậu ấm nhà họ Tiêu trong mắt người nhà chưa trải quá sóng gió ngây thơ dễ dụ, trong mắt người ngoài là một con sói chỉ cần điều kiện đủ hấp dẫn hắn liền giúp đỡ ngươi nâng người, làm ăn chưa từng thua lỗ một bụng đen tối âm hiểm đến cực điểm. Lâm Minh từ bé đã hiểu chuyện, tự biết thân biết phận chưa từng đòi hỏi yên lặng mà sống. Cha mẹ ly hôn không ai chịu nuôi cậu lúc rời đi chỉ để lại 2 chiếc thẻ, sang tên chuyển nhượng cho cậu một căn hộ cao cấp ở Thành phố S. Cứ như vậy chói bỏ trách nhiệm vứt bỏ cậu một mình. Hai con người hai số mệnh khác biệt vốn không cùng một thế giới lại tương ngộ day dưa với nhau không dứt. Một góc nào đó ở phố D."An An cậu nhẹ tay một chút áaa đau đau ưm a ưm hơ hơ cậu sao vậy.."" Tiêu Dục con mẹ nó cậu còn không chịu ngồi im cho tôi sát trùng đừng trách tôi quăng cậu từ đây xuống à tôi nhớ nhà chú Lý có nuôi vài con cá mập nhỏ nhỉ...."Tiêu chó câm như hến ngoan ngoãn ngậm chặt miệng.Lớp 11 Lâm Minh bị phạt chạy 10 vòng sân trường Tiêu Dục tay trái cầm nước ướp lạnh tay phải cầm 2 túi quà vặt đi vòng vòng khiêu khích Lâm Minh bị Lâm Minh đuổi đánh suốt suốt 4 tầng lầu.Năm nhất đại học Lớp Tiêu Dục rủ nhau cúp tiết tập thể bị giám thị Dương bắt gặp mỗi đứa chạy 15 vòng sân trường làm nóng người trong cái nắng oi ả rồi quét dọn vệ sinh toàn trường 2 tuần liền.M…
Tên: Một dạo yêu đươngThể loại: ngôn tình học đường" Cậu có thích Hà Nội không?"" Cậu thì sao?"" Tớ yêu thủ đô"" Vậy tớ cũng thế"Một người con gái 17 tuổi từng tuyên bố không bao giờ yêu thương cái đất Hà Thành bon chen đáng ghét này. Ấy vậy mà chỉ vì người con trai bên cạnh, lại nói chữ'yêu" với thủ đô. Cô cũng không rõ từ " yêu" này danh cho ai. Nhưng cô không kịp suy nghĩ mà những câu hỏi ấy đã thoe gió lạnh bay xa để lại hình bóng của hai cô cậu mập mờ giữa vô vàn ánh đèn lấp lánh.Cô gặp cậu vào một ngày đông giá rét. Cô cũng phải xa cậu ngay tại thủ đô vào ngày gió lạnh tràn về. Mùa đông thật đáng ghét. Thật lạnh giá. Thật vô cảm y như cái tên buốt lạnh của nó."#haihuoc #ngontinh #hocduong #langman #nguoc #bi #hoctro…
Đây là một tiểu thuyết xuyên không. Do mình lần đầu sáng tác, mong mọi người thông cảm và thưởng thức truyện vui vẻ. Nàng 16 tuổi ở hiện đại, học trung học, là một đứa lười biếng suốt ngày chỉ biết ăn và đọc tiểu thuyết. Thân hình mập mạp khuôn mặt chỉ dễ thương chứ không đẹp đến mức người khác phải gọi là xinh đẹp càng không động lòng người . Hắn 22 tuổi là một vương gia khuôn mặt tuấn tú tâm lạnh lùng, nhưng mặt lúc nào cũng cười nhã nhặn đậm chất hiền lành. Khắp kinh thành đồn rằng hắn không trầm mê nữ sắc. Là một hình mẫu lý tưởng của bao thiếu nữ nhưng đâu ai biết sự thật.…
_Theo Gió Đông Gió Tây Em Ở Đâu ?_…
Không phải là tớ không muốn đi chơi cùng cậu, cùng đi ăn uống, quan tâm khi cậu bệnh, nắm tay đi dạo phố , nắm tay khi dạo phố, vòng tay ôm khi được cậu chở hay ghen khi cậu gần gũi với một ai đó ... Nhưng với tư cách là gì đây là bạn hay là một người đơn phương cậu ???…
Cho những ngày sau chia tay thật an nhiên💋…
Những mẫu chuyện nhỏ ấm áp. Không thiết tha nhiều. Bình yên và dư dả...…
Boun : chàng sinh viên năm cuối với vẻ ngoài điển trai , mái tóc nhuộm xám được buộc theo kiểu samurai . Đôi môi đỏ hồng , dáng người cao gầy nhưng rất khỏe . Với vẻ ngoài điển trai nên đc rất nhiều cô gái theo đuổi Prem : sinh viên năm nhất của đại học Thái Lan . Vẻ ngoài mủm mĩm đáng yêu , mái tóc đen đc vuốt theo kiểu dấu phẩy ở trên trán . Hai cái má bánh bao phúng phính trong rất muốn véo cho nó một cái …
Văn án:"Em yêu anh"Từng giọt lăn dài trên má, rơi xuống khuôn mặt thống khổ của hắn."Nhưng cũng thật hận anh"Tiếng tít của chiếc điều khiển vang lên, mọi thứ chìm trong lửa, một tiếng nổ lớn phá vỡ toà cao ốc, mảnh vỡ công trình văng tứ phía. Trước khi hoà vào sức nóng ấy, tôi mơ hồ nhìn thấy đôi môi mỏng của hắn mấp máy nói gì đó, rồi sắc vàng và đỏ thổi bay 2 con người vào hư không, tôi không còn cảm nhận được gì nữa.Khi tỉnh lại thì thấy hai con người lạ mặt, tầm mắt thật nhỏ bé. Tôi vươn tay về phía trước, chợt phát hiện bàn tay mình thật nhỏ như một đứa trẻ sơ sinh, một nam một nữ trước mặt tươi cười âu yếm đôi tay bé xíu của tôi. Liên tục gọi tên một cái tên thật lạ."Tiểu Hoa con yêu, con của bố mẹ thật đáng yêu"Tôi mơ hồ nhớ lại, sau khi bị ngọn lửa thổi bay hoàn toàn cơ thể, rõ ràng là tôi đã chết. Vậy đây là kiếp sau của tôi sao. Ấy vậy mà tôi lại đầu thai quên uống canh Mạnh Bà, nhớ được mọi kí ức kiếp trước.…