Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Red Bull vốn nổi tiếng vì tài trợ cho những môn thể thao mạo hiểm. Ví dụ như đua xe, ví dụ như trượt ván tuyết.... Nhưng lần này, Red Bull lại vô tình tài trợ cho một mối tình.Không có gì nhiều đâu, chỉ là tình cũ không rủ cũng tới mà thôi!"…
Truyện có yếu tố OOC, ngọt sâu răng và cảnh nóng nhiều cực kì hehe :))Artist bìa: https://www.facebook.com/profile.php?id=100079180480791&mibextid=ZbWKwL…
Đã một khoảng thời gian dài kể từ khi Rimuru tiêu diệt yuki cuộc sống của cậu bắt đầu trở nên nhàm chán thì bỗng nhiên Guy tổ chức cuộc họp Walpurgis nhưng khi cậu vừa bước qua cánh cổng một việc bất ngờ đã xảy ra…
Một Chân Long, đồng thời cũng là một vị Thần mạnh mẽ.Một vị Thần quyền năng đã sáng tạo ra ba Trái Đất trong vũ trụ Ten mà ngài cai quản, có tên là Tensura, Tendern, và Tenstron.Một ngày, vì phải kiểm soát nhiều hơn đối với hai hành tinh Tendern và Tenstron nên ngài đã giao hành tinh Tensura cho đứa em của ngài, Tinh Long Vương Veldanava cai quản...Sau khi giải quyết và tái tạo lại hết những vấn đề ở các hành tinh kia, ngài quay lại hành tinh Tensura thì phát hiện rằng... Velnadava, đứa em trai của ngài... Đã chết!Những đứa em còn lại của ngài, đứa thì bị phong ấn, đứa không rõ tung tích...Quá đau buồn, ngài đã tự phong ấn mình ở trong một cây cổ thụ ở một khu rừng, người đời thường gọi khu rừng đó là Rừng Cấm. Chỉ có những người có ma lực đủ mạnh để kháng lại lượng ma tố khổng lồ quanh khu rừng thì mới có thể tiến vào đó.20000 năm sau, lớp phong ấn một lần nữa lại vỡ ra... Một kỷ nguyên mới bắt đầu...…
Tôi là PP, người ta bảo tôi là "mặt trời nhỏ". Nụ cười của tôi rạng rỡ, đủ xua tan mây mù trong mắt người đối diện. Mẹ tôi bảo tôi là "hy vọng", là "ánh sáng" duy nhất. Tôi đã sống như thế, trong ánh hào quang giả tạo, để làm vừa lòng tất cả người mọi.Nhưng mấy ai biết, sau những danh xưng đẹp đẽ kia là những sự dày vò, tổn thương từ quá khứ mãi in sâu vào ký ức của tôi. Cười. Tôi cứ cười, để che đi nỗi sợ hãi chực chờ, che đi ý nghĩ ám ảnh về một lối thoát. Những dòng di chúc dở dang, nhàu nát, vẫn nằm im lìm dưới đáy tủ, như một thói quen không thể bỏ.Tôi là đóa hướng dương. Đứng thẳng, nhưng không có nắng. Chỉ có đêm dài vô tận. Đến mức tôi đã quên mất cảm giác có ''ánh sáng'' là thế nào.Cho đến một ngày, giữa mênh mông bóng tối tưởng chừng không lối thoát, một "tia sáng" bỗng lạc vào. Không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để thắp lên một đốm lửa nhỏ xíu. Đủ để tôi biết, cuộc đời này, đôi khi, vẫn còn có "ngày mai"...*LƯU Ý* Đây là truyện viết theo hướng hài ngọt nhé, không ngược nhiều đâu…