[ChoDeft] Mèo nhà tôi không thích đọc BE
Điệu nhảy thứ 6 của project Our Dance. Tác giả: 恋然准则Tag: Độc giả biến thành mèo x Tác giả chuyên viết BE, ngọt, HEGiới thiệu: |"Mèo nhà tôi bảo không muốn đọc BE"|✨Đã có sự cho phép của tác giả…
Điệu nhảy thứ 6 của project Our Dance. Tác giả: 恋然准则Tag: Độc giả biến thành mèo x Tác giả chuyên viết BE, ngọt, HEGiới thiệu: |"Mèo nhà tôi bảo không muốn đọc BE"|✨Đã có sự cho phép của tác giả…
Lời nhắc: Vì đọc truyện " Đông Cung " ta rất buồn cho nam và nữ chính, một câu chuyện tình đẹp nhưng lại là kết thúc bi ai. Nỗi buồn đó đã giằng xé lòng ta rất nhiều nên ta quyết định mạo muội viết lên một cái kết khác cho " Đông Cung " sẽ hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến nguyên tác. Ai thích thì đọc không thì xin dừng lướt tại đây. Hãy coi như đây là đoản truyện riêng của ta.Thân ❤️…
"Jeong Jihoon, em đã đi khám răng chưa?""...Em không muốn niềng răng.""Đừng có ngang ngược.""Nhưng anh phải đồng ý với em chuyện này thì em mới niềng răng cơ."…
Teaser 2 Gió mới . 12/07/2016....Frederick đã ăn xong, nhưng cô vẫn muốn ngơi nghỉ mà ngồi lại nhìn mùa Đông Hà Nội thêm chút nữa, nghe bài hát cũ rồi nhìn mái ngói rêu phong, với những cây bàng trụi lá, còn sót lại đỏ rực đang run rẩy trong gió bấc. Cái ấm áp và lạnh lẽo đan xen nhau trong từng dòng xúc cảm... Mùa đông năm nay, cô chỉ được trở về với mẹ có hai lần, cô sắp phải chuẩn bị cho kỳ thi quan trọng trong cuộc đời. Bỏ mặc cho là mình có là ai đi chăng nữa, cô vẫn phải cố gắng không ngừng. Nhưng liệu rằng, mùa đông năm nay có thật sự đặc biệt chờ đón hay không, cô có chút tò mò...Ở một góc sáng sủa, lại có chút vắng lặng,Tâm Như- bạn cùng phòng với Sterling thấy rõ người đang dùng cơm đó chính là Frederick. Cô một tay nắm chặt, một tay hờ hững cầm phần cơm sáng, lấy hết can đảm bước đến ngồi xuống đối diện Frederick. Bàn tay, hơi thở, giọng nói của Tâm Như đều run lên sợ hãi, nước mắt rơi xuống tràn đầy nỗi cầu xin. Mặc dù trời rất lạnh, vẫn cảm nhận hơi nóng tỏa ra từ con người phía đối diện." Xin chị sau này đừng làm phiền cậu ấy nữa, cậu ấy cũng chỉ vì tôi mà chịu thế này. Tối hôm qua Sterling đã kể tôi nghe hết rồi, việc hôm qua chị đã để lại mãnh giấy trong học bàn hẹn cậu ấy ra hồ bơi mà nhẫn tâm đẩy xuống - giọng con bé nâng cao lên, rồi con bé như mệt mỏi vì sợ hãi, giọng nói xuống bất thường- tuy không biết lý do là gì, nhưng xin chị, sau này đừng làm phiền cậu ấy nữa, chị và Minh Ngọc có thể bắt nạt tôi như trước kia, nhưng xin đừng làm khổ cậu ấy." SRCL514K…
'mình là gì của nhau?" "tình nhân"…
Khi ta yêu một ai đó hãy nói ra, trước khi đã quá trễ…
Tô Hạ Uyên - cô gái có cái tên dịu dàng như nắng hạ, lại mang trong mình một tuổi trẻ đầy bóng tối. Chuyển đến một thành phố mới, một ngôi trường mới, cô không mong gì ngoài việc được yên ổn sống nốt những năm học còn lại.Nhưng rồi cậu xuất hiện - Phó Duy An nam sinh cùng lớp cũng mang trong mình một quá khứ không dễ dàng.Hai kẻ tưởng chừng chẳng liên quan, lại vô tình bước vào thế giới của nhau - lặng lẽ, từ tốn, như những vết thương tìm đến vết thương khác để cùng chữa lành.Liệu tình cảm của họ có đủ sức kéo cả hai thoát khỏi bóng tối?Liệu Tô Hạ Uyên có thể học cách tin tưởng một lần nữa?Và mùa hè ấy - mùa hè của thời thanh xuân - sẽ trôi qua trong tĩnh lặng, hay sẽ mở ra một khởi đầu mới?…
Hắn chú ý đến anh sao? Vì anh hành động đáng ngờ? Chết mất, thật sự chết mất. Kim Hyukkyu đưa tay lau mồ hồi trên mặt, gò má đỏ ửng không biết vì cái nhìn của người nọ hay do chạy trốn quá sức nữa. Anh bây giờ chỉ cảm thấy khuôn mặt mình nóng ran như sốt cao độ.,cause u and iwe were born to die...…
Sara Crewe mới lên bảy. Cô bé được cha đưa đi học tại một trường nữ tư thục. Cha Sara sở hữu gia sản kếch xù, ông mua cho cô những quần áo đẹp nhất, những vật dụng và đồ trang trí lộng lẫy nhất, đồng thời dặn dò cô giáo "hãy cho nó bất kỳ thứ gì nó muốn". Thế là Sara trở thành "học sinh bày tủ kính" - một công chúa nhỏ ở trường.Nhưng rồi, một biến cố trọng đại xảy ra. Cha Sara qua đời, tài sản của ông hoàn toàn tiêu tán, Sara trở thành đứa trẻ côi cút và hoàn toàn trắng tay. Cô bé bỗng rơi vào cảnh lao dịch, chạy việc vặt ở trường, bị ghẻ lạnh và bị ngược đãi.Tuy vậy, "Công chúa nhỏ" không đơn thuần là câu chuyện về một tiểu thư thất thế hay sự thất thường của số phận. Chẳng phải ngẫu nhiên tác phẩm trở thành kinh điển, được dịch ra nhiều thứ tiếng, được chuyển thể phim truyền hình, phim điện ảnh và nhạc kịch, được đông đảo công chúng nói chung và trẻ em nói riêng đón nhận tha thiết. Cuốn sách quý báu này đã tinh tế ngợi ca sự trong trẻo và can đảm của hồn, trước tất cả nghiệt ngã của dòng đời, bằng niềm tin kiên định rằng ở hiền luôn luôn gặp lành, cho dù mọi thứ nhiều khi trông không phải vậy. BỞI VÀNG THẬT CÓ KHI NÀO SỢ LỬA?…
Trong thế giới Skibidi Toilet hỗn loạn, Cameramans và TV mans không chỉ là Top - họ là những kẻ yêu cuồng si, chiếm hữu đến ám ảnh. Tình yêu của họ dành cho các Speakermans không phải là sự dịu dàng - mà là ngọn lửa rực cháy, độc đoán, không thể bị từ chối. Nhà họ Speakermans vì yếu đuối hơn Cameramans và Tv mans nên cũng chỉ có thể chấp nhận và chịu đựng.…
"Có người từng nói với tôi, nếu như đến một ngày chúng ta nhận ra mình đã yêu, thì hôm ấy ánh mặt trời sẽ không bao giờ tắt."Có lẽ vào mùa đông năm ấy, cậu là tất cả với tôi, tôi cũng từng là tất cả với cậu. Hai con người lăn lộn với những sóng gió của cuộc sống, ở cách nhau đến nửa vòng trái đất, nhưng trái tim vẫn hướng về nhau. Vì một câu "Chờ anh về nhé!" của cậu, tôi đánh đổi cả cuộc sống vốn dĩ trôi qua lặng lẽ của mình, đưa tay ra nắm lấy tay cậu...vì một lời hứa "Anh luôn ở đây" của cậu, tôi cứ tin, cứ chờ, cứ mặc kệ cho mọi thứ đổi thay trước mắt..Chuyện kể có dài, quay qua cũng chỉ như nửa giấc mơ dở dang ngày ấy. Mãi mãi không thể biết được đoạn kết như thế nào...…
Muốn nhìn thấy Ji Hoon mặc đồng phục học sinh bên cạnh cậu sinh viên Hyuk Kyu.Một Ji Hoon vui vẻ, quấn anh bất chấp.Một Hyuk Kyu bao dung với mọi chuyện em trai nhỏ làm ra, luôn bên cạnh những lúc em cần. _______Truyện đi kèm với tranh mình vẽNên là khi nào mình vẽ được tranh thì sẽ có chap mới ~…
"Tôi yêu người, mãi đến ngày đôi ta hóa thành cát bụi."Tác giả: Seleno (Me!)Tag: Vô hạn, OOCNote: Nếu có bug xin hãy bỏ qua. Cảm hứng đến từ một phần kịch bản nhỏ "Lì xì địa ngục" trong tiểu thuyết "Điện ảnh chân thật" của Khinh Vân Đạm.…