[TWOSHOT] EXPECTATION - HAJUNG
Couple: HaJung…
Couple: HaJung…
lowercase, nsfw, chửi tục mụt xíu xiu..sinh nhật kang taehyun, ông trời ban cho cậu món quà mà cậu không hề ngờ tới.…
Tác giả: TheMadFicsterTranslator: MattchanimPairing: Magnus Bane/Alec Lightwood, MalecTình trạng: Hoàn thànhPermission: Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không repost."Bí mật của giáo sư Magnus Bane"…
game boy, nhưng mà là em bé của kang taehyun…
warning: lowercasetình yêu gà bông.…
năm mười bảy tuổi,khuê thích hiền.hiền cũng thích khuê…
để em đưa anh đến, thành phố của những vì sao.…
và thế rồi hồn mình cũng chẳng vẹn nguyên.ooc, lệch nguyên tác.…
Cảnh báo : OOC, có chứa yếu tố tự hủy…
mơ trong giấc mơ."ngày mai rồi sẽ khác. khi em bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, sẽ không còn anh bên cạnh nữa."…
sau chia tay, anh khóc.warn: lowercase, oe, hơi xàm xíu…
jimin là một cậu chủ tốt, chăm sóc hai "chú cún" bị bỏ rơi, để đáp lại hai "chú cún" đó trả ơn một cách hơi kì lạ...*truyện thuộc về bản quyền sở hữu của @_glycstice, phiền vui lòng không mang ra ngoài, không chuyển ver nếu chưa có sự cho phép dưới mọi hình thức! by tử đằng;; hạ chí.…
một bản dịch khác của tớ trong lúc chờ The Summer of 2018 nhé 🥺. bộ này khá ngắn và cũng khiến tớ tốn ít chất xám hơn bộ kia, enjoy!bản gốc thuộc về @IdioticStrayKids…
Fic dịch từ https://archiveofourown.org/works/67454271 của paracosmicstooge. Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả gốc.Cp: Azurewrath x Two TimeSummary: ["Ồ." Tôi quan sát chúng một lúc, trước khi đem lên gần mũi để ngửi. Không mùi. "Chúng làm em nhớ đến hoa lan.""Vậy à?" Azure bật cười. "Nhưng đừng để bị lừa, đậu bất tử có độc đấy.""Còn hoa lan thì không sao?"Anh khẽ ngân nga. "Anh tin là vậy."]- azure hơi bị freaky nhma lại không theo hướng chúng mình muốn ý :(((Độ dài bản dịch: 2k3 từ.…
"Anh chỉ là người điên trong vườn hoa tình áiAnh chỉ là người say bên đường em nhìn thấyEm đi đi người điên không biết nhớVà người say không biết buồn"Mùa đông ở Sa Pa cứ thế bủa vây lấy tôi. Cái lạnh bấu chặt vào da thịt, rét buốt như những lời chưa kịp nói ra. Anh biến mất, chỉ để lại một bức tranh trên giá vẽ, như một vết cứa lên khoảng trống trong lòng tôi. Tôi biết anh sẽ rời đi. Chỉ là, tôi đã hy vọng... Một điều gì đó. Một sự lưu luyến. Một chút lưỡng lự. Nhưng không có. Anh để lại bức tranh, còn tôi để lại chính mình. Tôi đứng đó, nhìn những sắc màu loang lổ, tự hỏi: Có phải tôi đã yêu một kẻ chưa từng dừng chân? Có phải tôi đã yêu mùa đông của anh?…
"lén lút vẫn là tuyệt nhất Minhyungie nhỉ?"…
Marc bị bệnh, và Steven là một viên thuốc.…
nhật ký đòi danh phận…
sáu lần gã và em gặp nhau, cả vô tình lẫn cố ý.warning: lowercase.…