[Quietprose.] Những lời yêu.
những đoạn tình ngắn do người gắm gửi, quy tụ tất thảy về nơi ký hồ, trút đọng lại từ vết nứt tâm can.syuri.…
những đoạn tình ngắn do người gắm gửi, quy tụ tất thảy về nơi ký hồ, trút đọng lại từ vết nứt tâm can.syuri.…
Câu chuyện kể về NNVV ở dị giới nơi mà tất cả các chủng tộc sống với nhau. Thiệt ra thì mình có nhiều ý tưởng nhưng rất dỡ văn(6đ - 7đ) nên mọi thứ mình viết đều sẽ vô cùng rời rạc. Mong bạn nào đọc phải thì thông cảm cho mình nha. 😓Vì tác giả không có năng khiếu hội họa nên tất cả hình ảnh xuất hiện trong truyện đều được tác giả tạo ra từ picrew và bản thân tác giả tự cắt ghép, chỉnh sửa.…
Truyện: Dư HạTác giả: Độ Hàn NhaTiến độ: hoàn/113 chươngTiến độ edit: đang lết ^-^Người edit: tui -.-Nguồn: wikidich, icread ( đây hình như là trang mà chị tác giả đăng chính)Thể loại: Nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, vườn trường thanh xuân, HE-------Bản dịch chỉ đúng 60-70%, không nói lời nặng nề, mình tính rất chó má ☺️…
Chỉ là trong một giây phút nào đó, mình muốn thử viết. Tác phẩm mang yếu tố cá nhân, là góc nhìn của mình. Cảnh báo tam quan lệch lạc, toxic relationship, các nhân vật bị điên, tác giả cũng bị điên. Văn phong rời rạc, bạn đọc tiếp được thì bạn giỏi.…
Em gọi tên chị như gọi một nốt nhạc chưa tìm được chỗ... ấm, thoáng rồi lại quên.Chị không biết mình nên gọi đây là buổi sáng hay phần còn lại của một kết thúc. Ánh nắng len qua rèm, cắt ngang khoảng trống trên bàn, nơi em từng để lại chiếc micro với vài nốt nhạc chưa kịp hoàn thiện.Họ nói rằng chia tay là để quên nhau, nhưng quên nhau đâu dễ dàng thế. Em vẫn xuất hiện trong những giai điệu chị vô tình bật lại, trong cách gió xao xác ngoài cửa sổ, trong những tách cà phê nóng mà chị chẳng còn muốn uống cùng ai.Em chọn con đường riêng, chọn ánh đèn sân khấu hơn chọn chị. Nhưng đôi khi, chị thấy mắt em thoáng qua trong dòng người như một bản nhạc lạc nhịp, một lời nhắc nhở rằng từng có lúc họ đã hòa âm cùng nhau.Chị không còn là nguồn cảm hứng, không còn là bản demo nữa. Chị là ký ức, mờ nhạt nhưng chưa từng trọn vẹn lãng quên. Và hôm nay, trong im lặng và những khoảng trống, chị bắt đầu nghe lại mình, nghe cả sự lúng túng, tiếc nuối, và một nỗi nhớ chẳng dám gọi tên.Martin...…