Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là câu chuyện của bạn mình, nhưng mình có cảm giác buồn của cô ấy và muốn chia sẻ cho mọi người, thật sự cô ấy rất dễ thương. Tuy không đẹp nhưng được cái rất chung thủy. Mình đăng cho mọi người đọc, có thể mọi người cùng hoàn cảnh, nhưng mình không đăng để kiếm like hay nổi tiếng, mình đăng để có thể an ủi mọi người, có thể chia sẻ với mọi người. Nếu ai copy thì làm ơn hãy để tên tác giả nha >< mình mong có thể an ủi mọi người phần nào!1 chương…
Nội dung truyện lột tả được những con tim yêu nhau say đắm, từ đó làm nên biết bao ân oán, hiểu lầm, bất chấp thủ đoạn làm tổn thương cho chính tình yêu của bản thân. Trịnh Uyển Nghi như con rối trong chính tình yêu mà bản thân cô đã bỏ đi trái tim lạnh băng để mở lòng nhưng cuối cùng người biến cô trở thành cuộc chơi, làm tổn thương, xé nát trái tim cô lại chính là người mình yêu thương còn hơn cả mạng sống. Người hết lần này đến lần khác hãm hại, đổ oan, dành đi tình yêu của cô, thậm chí là muốn lấy đi mạng sống của cô lại chính là người thân của cô. Người cô tin tưởng xem như tình yêu một thời, xem như người bạn an ủi , xem như ân nhân cứu mạng lại lừa dối cô hết lần này đến lần khác, luôn sống trong bóng tối làm nên những âm mưu như muốn dồn cô vào đường chết. Khi tất cả những chuyện này phơi bày tinh thần, suy nghĩ, tư tưởng, tương lai như bay theo trong cơn gió Bắc lạnh thấu tim để lại chỉ là một chiếc xác không còn biết tổn thương là gì, trái tim cô như nghìn dao đâm vào. Vậy cô sẽ tiếp tực sống như vậy hay là tìm một nơi an nghỉ để mọi chuyện như chưa từng xay ra? Cô sẽ ra sao? Cô có tiếp tục tình yêu của mình không? Những người làm cô trở thành như vậy họ có bị báo ứng hay ân hận không hay vẫn tiếp tục sống vui đùa khi đã làm người sống như đã chết?…
Tôi là Nguyễn Ánh Vân, một cô gái đam mê mãnh liệt với tình yêu. Trong đầu luôn hằng mong ước một tình yêu trong sáng, hoặc có khi cháy bỏng ở thời cấp 3. Nhưng hễ tôi thích ai là người đó lại có crush hoặc người yêu.Và tôi có một biệt danh là "Thần Cupid". Tôi bắt đầu ngẫm nghĩ, và tính toán, chẳng biết đến bao giờ mới tìm thấy được "Nữ thần Psyche" của mình đây....Sau một thời gian tìm kiếm tình yêu. Kết quả lại rơi vào hố tình của Trần Võ Thành Công, trên trường là lớp trưởng của cô, ra khỏi trường là bạn thân nối khố, về nhà là "chị dâu". Ý trời hả? Khứa này phải là "chị dâu" của cô chứ?Là sao zị mấy ní ưi???? Cíu em.…
Tôi gặp cô ấy vào một buổi chiều thu như thế. Chỉ là vô tình. Cô đứng ở trạm xe buýt, mặc áo khoác mỏng, tóc dài buộc hờ. Không có gì quá đặc biệt, nhưng khi cô quay sang nhìn tôi, tôi lại thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Có thể là do gió lạnh, hoặc cũng có thể là do tôi hay nghĩ nhiều. Chúng tôi nói chuyện rất ít. Chỉ vài câu hỏi vu vơ về tuyến xe, về thời tiết, rồi cùng cười vì một chuyện gì đó rất nhỏ. Nhưng không hiểu sao, tôi lại nhớ rất lâu. Có những người bước qua đời mình rất nhanh, nhưng để lại cảm giác rất sâu, dù chẳng làm gì to tát. Những ngày sau đó, tôi thường đi bộ nhiều hơn. Tôi cố tình đi qua những con phố có nhiều cây, qua những quán cà phê cũ, qua nơi tôi đã gặp cô. Tôi không chắc mình mong chờ điều gì, chỉ biết là mỗi chiều thu trôi qua đều mang theo một cảm giác vừa buồn vừa đẹp. Thủ đô lúc này thật lạ, ban ngày thì đông đúc, nhưng tối đến lại dịu dàng. Ánh đèn vàng trải dài trên vỉa hè, tiếng lá khô bị giẫm dưới chân nghe rất khẽ. Tôi đi một mình, nhưng không thấy cô đơn lắm. Có lẽ vì mùa thu làm người ta dễ chấp nhận những khoảng trống trong lòng hơn. Rồi một hôm, tôi lại gặp cô. Vẫn ở con phố đó, vẫn gió thu mát nhẹ. Lần này chúng tôi ngồi xuống nói chuyện lâu hơn. Cô kể vài điều về cuộc sống, về những mệt mỏi rất bình thường. Tôi nghe, không biết phải an ủi thế nào, chỉ gật đầu. Nhưng cô cười, nói rằng chỉ cần có người nghe là đủ.Mùa thu rồi cũng sẽ qua. Tôi biết điều đó. Lá sẽ rụng hết, gió sẽ lạnh hơn, và thành phố sẽ lại vội vàng như cũ. Tôi và cô c…
Tớ muốn rèn viết cho lúc buồn nè, hoặc vui nữa. Tớ nhận viết khá nhiều loại, cơ mà tớ thích câu chuyện nhẹ nhàng cuộc sống thực tế hơn. Tớ nhận viết truyện, tớ cũng nhận an ủi, động viên, tâm sự nữa. Các cậu có thể gửi tin nhắn cho tớ, hoặc cmt. Vậy nha, các cậu cuối ngày vui vẻ và an nhiên. 15:40 6-25/11/2022…
Gọi anh là nhà vì anh là nơi chở che, bảo vệ em và con khỏi những phong ba ngoài kia, là nơi cho hai ba con em tin tưởng và dựa vào.Gọi em là nhà vì em là nơi trở về, là vòng tay ấm áp lúc nào cũng sẵn sàng dang rộng an ủi và vỗ về hai bố con anh khỏi những mỏi mêt ngoài kia.Đối phương chính là nhà, là vị trí chiếm một khoảng lớn ngự trị trong trái tim mình và là một phần không thể thiếu hay thay thế.…
Hôm nay là một ngày nắng, tươi đẹp y hệt như tương lai tôi hằng mơ tới. Có hôm qua mới có hôm nay, ngày mai muốn tốt thì hôm nay phải nỗ lực, không tự nhiên mà có khổ trước sướng sau. Lúc này khổ để trưởng thành thì may ra sau này sẽ sướng chứ cứ khổ mà không đầu óc thì cái khổ cứ mãi kéo dài trong tất cả những ngày mai còn lại của cuộc đời. Tôi luôn tự an ủi mình với suy nghĩ đó.Từ trước đến giờ, tôi luôn thực tế dù cho có chìm đắm trong bao nhiêu cuốn truyện ngôn tình, tiên hiệp. Tôi yêu chúng vì chúng đẹp nhưng cũng yêu chính mình vì mình chưa tốt. Chẳng có lúc nào tôi mộng mơ về việc mình là một lọ lem hay chàng ngốc may mắn với chú vịt vàng. Có lẽ cuộc sống khổ cực ở miền trung đã sớm cây nên một phần tự lập vững chãi trong con người tôi. Muốn có cái gì mà được tôi sẽ tự cố gắng còn không được tôi cũng tự dằn lòng để bỏ qua, ngoại trừ một lần duy nhất.Cái lần duy nhất ấy đau lắm.…
Cùng bên nhau... Cùng vui cười với nhau... Cùng than khóc an ủi nhau... Em nguyện cùng anh đi đến cuối con đường dài. _____________ Ngày X tháng Y năm Z Hạ Vy…
"Màu tím của hoa bằng lăng tượng trưng cho sự chung thủy. Mình sẽ mãi mãi không bao giờ rời xa cậu!"Xuyên suốt câu chuyện của An Hạ và Anh Vũ là một màu tím đẹp nhẹ nhàng nhưng cũng buồn man mác như màu của những đóa bằng lăng treo thành từng chùm trên cành cây mỗi độ hè về..."Thật tuyệt vì đã gặp được cậu trong những năm tháng đẹp đẽ nhấtCậu thật sự rất đáng quý với mìnhĐừng quên điều đó nhéVào một ngày thật đẹp trời nào đó, Mình sẽ gọi tên cậu một lần nữaĐến lúc ấy chúng ta sẽ lại ở bên nhauMãi mãi không bao giờ xa cách..."…
Đây là một quyển tản văn RẤT DỞ nhưng được che đậy bằng một cái bìa rất xinh bởi đội ngũ biên tập và công ty xuất bản. Do vậy mình post dần các chương của quyển này để không ai phải mua nhầm quyển sách dớ dẩm này, phí tiền, phí cả thời gian.======Một mảnh trăng - Cuốn sách được hàng vạn độc giả Hàn Quốc đồng cảm và yêu thích!Tôi muốn nói với tất thảy những "vầng trăng khuyết" trên thế gian này rằng chúng ta tuy là trăng khuyết nhưng vẫn đầy đủ vẻ đẹp. Mong các bạn đừng quá gồng mình để trở thành trăng tròn. Ánh trăng rằm tròn trịa cũng chỉ xuất hiện một ngày trong tháng mà thôi. Nó chỉ tồn tại trong thoáng chốc ngắn ngủi, vụt qua rồi biến mất.Rốt cuộc, tất cả chúng ta đều sống trong một thế giới không hoàn hảo.Một mảnh trăng - Cuốn sách an ủi những trái tim tổn thương khi trở thành người lớn.…
- Em là người mà khi gặp người khác đang bị tổn thương , em có thể an ủi tâm hồn đang bị thương tổn của họ . Nhưng chính tâm hồn thương tổn của em , liệu có ai thấu hiểu ?- Anh là người mà khi người ta cần một bờ vai để dựa vào , anh sẵn sàng cho họ một chỗ dựa. Nhưng khi anh gục ngã , liệu có ai làm chỗ tựa để cho anh dựa vào ? - Thế giới đầy nội tâm mà anh và em đang sống , là một thế giới mà chỉ có cho chứ chưa từng nghĩ đến nhận . - Em và anh , đều chỉ biết cho đi sự cảm thông , nhưng nhận lại luôn là đớn đau do sự thờ ơ vô tình gây ra - Vậy hãy để em cho anh chút tình thương cuối cùng của em - Và hãy để anh trao em chút sức lực cuối cùng của anh - Cùng nhau , chúng ta hãy làm người ấy hạnh phúc !Lưu ý : Ảnh bìa không hề liên quan đến cốt truyện…
Em là bé gái đã giúp đỡ tôi khi còn thơ bé. Khi ấy em bảo vệ tôi rồi cho tôi chiếc kẹo sữa để an ủi.Em mãi là cô bé mang đến anh sáng cho cuộc đời của tôi để rồi khi gặp lại em lại không nhớ tôi là ai ....…
Đây là 1 truyện nói về kim ami , 1 côGái hot trên ins . Học trường bighit khoa thanh nhạc chung với min yoongi . Jimin khoa sinh học,jin khoa ngành y,hope khoa dance,joon khoa rap-Style,tae khoa nhiếp ảnh,jungkook khoa thanh nhạc,jimin khoa nhạc cụ . Ami bị vùi dập trong tình yêu vì cô bạn thân , hãm hại thân xác mình đến mức khổ đau tột cùng . Không 1 ai bên cạnh an ủi , biến thành 1 cô gái hoa tàn -khóc trong nước mắt với nhiều nỗi đau , chợt biến thành 1 ác quỷ chết ng , 1 bông hoa chết chóc , không ai chạm tới được . Nụ cười trông bình thường nhưng nó không phải, mệt mỏi…
Nếu anh vui em sẽ cười Nếu anh hạnh phúc bên ai em sẽ xin rút luiNếu anh buồn em sẽ an ủi Nếu anh đi bên ai em sẽ lặng lẽ đi phía sau 2 người Nếu anh cô đơn em sẽ ở bên anh khi anh cần Nếu anh biến mất em sẽ đi tìm anh cho dù phải hi sinhNếu anh nói "anh không cần em" em sẽ tự hiểu Nếu anh nói "anh muốn hạnh phúc bên cô ấy" em sẽ chúc mừng 2 người cho dù có đau tới cỡ nào vì em đau thì đâu có ai biết , em buồn thì có ai hay .…
Tác giả: Đằng La Vi ChiThể loại: Ngôn tình, Cổ đại , HE , SE , Tình cảm , Tiên hiệp , Tu chân , Xuyên việt , Cẩu huyết , Kim bài đề cử 🥇Phía trên thành lâu, cùng đường rồi, kiếm của phản quân đặt ở trên cổ ta.Hắn cười hỏi Đạm Đài Tẫn: "Phu nhân của ngươi cùng Diệp tiểu thư, chỉ một người có thể sống, ngươi chọn ai?"Hệ thống nhìn Diệp Băng Thường một cái liền lo lắng khởi động nói: Ký chủ, hắn sẽ chọn ngươi. Đạm Đài Tẫn không chút do dự: "Thả Băng Thường."Hệ thống: Rồi hiểuTa: Rồi, hiểu luôn. Hệ thống an ủi nói: Đạm Đài Tẫn chắc sẽ biết ngươi là người làm nên nghiệp lớn, sẽ cho đám ám vệ cứu ngươi thôi! Đạm Đài Tẫn đúng là nghĩ như vậy, nhưng mà mấy ngày sau, ta cười cười nhìn về phía hắn, trong đáy mắt hắn tan vỡ, ta làm trò cười cho 30 vạn đại quân, từ trên thành lâu nhảy xuống.Một chút thi thể hoàn chỉnh cũng không để lại cho hắn. Đây là ta vì Đạm Đài Tẫn mà chọn kết cục như thế này. Cảnh Hòa năm thứ nhất, tân đế Đạm Đài Tẫn một đêm mà đầu đã bạc trắng, điên cuồng chém giết, chém chết Diệp Băng Thường.Mà ta trong mấy năm nay không còn hi vọng với tình yêu, sau khi niết bàn, cuối cùng trở lại Tu Tiên giới, làm một tiểu tiên nữ vui sướng vô cùng. # Nghe nói, sau rất nhiều năm, toàn bộ Tu Tiên giới nhắc đến ta liền biến sắc, là Bạch nguyệt quang của Đoạ thần #…