Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một hiện tượng kì lạ đang hoành hành khắp thế giới, với những hậu quả không thể nào trước lường được. Và khởi nguồn của mọi bí ẩn đó có vẻ như đang đặt bước chân nhuốm máu của mình lên đất Nhật Bản, cụ thể hơn là Yokohama.Liệu đây là một màn tấn công có chủ đích của thế lực ngoại bang, hay là một bước đệm cho một âm mưu lớn hơn thế?________________________________________Đây là một spin-off remake của series truyện mình sắp ra mắt nên nếu nó khó hiểu, mong sao các bạn sẽ 'ném' nhẹ tay.Một số nhân vật thuộc qyền sở hữu của mình, nên cần phân biệt rõ ràng với vũ trụ gốc.…
Cùng là con người tại sao cô phải chịu khổ cực trong khi người ta vô cùng sung sướng. Cùng là phụ nữ, tại sao cô bị vùi dập, tại sao cô chịu phũ phàng trong khi người khác được nâng niu. Cô thật không hiểu, nghĩ mãi đến cùng cô cũng không hiểu. Và rồi cô gặp anh. Có lẽ đi hết cuộc đời này cùng anh, cô cũng không hiểu cái gì gọi là công bằng, cái gì gọi là tình yêu nhưng cô hạnh phúc. Có một người như anh ở bên, cô không hề thấy an toàn. Nhưng chỉ có anh mới làm cho cô tất cả. Và rồi, sau cái vòng quay cuộc sống, yêu nhau... lựa chọn rời xa nhau hay yêu nhau... lựa chọn ở bên nhau, đâu mới là một tình yêu đúng nghĩa.…
Năm 17 tuổi,năm mà tôi phát hiện ra tình cảm của mình dành cho cậu.Tôi phải làm sao đây ? Thực sự tôi rất yêu cậu mà cậu chỉ coi tôi là bạn thân.Đây là fic đầu của mình có gì sai sót mong mọi người thông cảm UwU Đây là dựa trên câu chuyện có thật nên trùng ý tưởng với ai mong mọi người thứ lỗi…
cô là đại tiểu thư của 1 gia đình danh giáhắn là vương tử của 1 tập đoàn lớn nhất thế giới định mệnh cho cô gặp hắncô đã yêu hắn .......nhưng đáp lại tình yêu đó ......là những lần lạnh lùng của hắn đói vs côkết hôn vs hắn chỉ là sắp đặt, hắn ko yêu cô. Cô cũng biết nhưng vẫn cố níu giữnhiều lần hắn đánh cô, mắng cô nhưng cô vẫn nhịnrồi hắn dẫn theo 1 cô gái khác về nhà và đuổi cô đi hắn nói: ''Nếu cô muốn tôi hạnh phúc , hãy biến khỏi nhà này''cô chấp nhận, vì người mik yêu mà ra đi, là cô tự đi nhưng sao giọt nước mắt cứ lăn xuốngrồi cô bị tai nạn xe khi đi trên đường. cô ko qua khỏi được cơn nguy kịch, cô ra đi một cách nặng nề, ko có hắn ở bên.cô đi rồi, chẳng phải đây là điều mà hắn muốn sao. vậy mà hắn lại ân hận hận rồi lại đau. Hận chính bản thân miktrước khi đi cô đã nói :"nế ra đi là hạnh phúc......"mún bít thì đọc tiếp nha:)…
Cái này chủ yếu chỉ là tâm sự của mình về một bà chị :)))) không phải là tác phẩm hay ho gì đâu, nhưng mà vẫn thích up cho vui :))) mọi người không thích cũng đừng đọc, nó nhảm lắm :)))…
Có những con người có lẽ cho đến cuối cuộc đời bạn cũng không thể gặp được nhưng họ lại theo bạn suốt thời thanh xuân, suốt một đời, là tất cả với bạn.Bản thân tôi không phải người yêu hay thích ai đó ngay từ lúc bắt gặp. Tôi thích người, ủng hộ người không phải chỉ vì người đẹp, người nổi tiếng,... mà vì đơn giản người chính là người thôi.Nhiều lần ấy năm, tôi tự hỏi vì sao tôi vẫn chỉ thích người, nhiều năm như thế mỗi ngày lại càng thêm yêu người hơn.Thanh xuân đi nhanh lắm, cố níu cũng không thể quay lại.Thôi thì cứ sống hết mình, trở nên điên loạn rồi làm điều mình thích.Xem người ấy là là thanh xuân tươi đẹp, là cả thế giới.…
Chap 1: Đội trưởng tóc bạch kimMark chuẩn bị chuyển lên cấp 3. Từ nhỏ cậu đã đam mê bóng rổ. Cậu vào trường ba mẹ sắp đặt, chẳng lí do gì cả chỉ đơn giản là nghe lời thôi. Cậu cứ một mình đi học rồi một mình về nhà, ngày qua ngày trôi qua như thế, nhàm chán như thế. Nhưng cuộc sống của cậu thay đổi. Từ khi phát hiện trường có sân bóng rổ. Khi trên lớp cậu luôn chọn ngồi sát cửa sổ nó là nơi lí tưởng để nhìn thấy "các senpai" chơi. Senpai gồm 5 thành viên hợp lại thành đội, họ chơi không phải siêu phàm gì nhưng được cái trong sân luôn ngập tràn tiếng cười. -Có gì vui mà mấy anh cười lăm thế?!- Cậu lẩm bẩm.Rồi một ngày không biết ai khiến Mark cầm bé heo thủ thỉ rồi cho em ấy ra đi, cầm hết chỗ mới lấy được của bé heo long tong chạy đi mua trái bóng rổ- loại đắt nhất luôn mới hay chứ. Cậu nâng niu, chăm sóc trái bóng như báu vật.Trong thời gian dài quan sát cậu biết Senpai chỉ hoạt động vào chiều mát. Nên cậu chỉ dám chơi vào buổi tối, lúc mọi người đã rời đi. Cậu tìm hiểu và cố gắng tập một mình chỉ mong có một ngày cậu được trong team của các senpai. Từ khi nào nó đã trở thành động lực cho cậu cố gắng không ngừng nghỉ. -Cố lên! Cố lên nào Mark ơi! Mày làm được mà.Nhưng mọi thứ không dễ dàng như vậy. Từ khi sinh ra sức khỏe cậu rất yếu lại hay bệnh nên muốn làm gì cũng khó huốn chi là chơi thể thao. Đó như hòn đá bự chản đang đè nặng lên vai cậu vậy. Điều đó không làm cản trở đam mê to lớn đối với Basketball.Mỗi buổi chiều cậu đều lên sân núp vào một góc chắc rằng không ai c…
"Có những người biết mình bị lừa dối nhưng không thể chia tay, là vì quá yêu nên không thể từ bỏ""Anh có cố níu kéo em tới mức nào thì em cũng sẽ bỏ đi thôi. Vì từ ban đầu em đâu thuộc về anh"Con cá mập đó đã dừng lại, nó đã để cho thương tổn xóa nhòa nỗi đau bị lừa dối.Fishy in the Ocean's (Cá bơi ngoài biển) Production (WoK Group)Author: Victory V…
Chỉ cần một câu nói của anh cũng làm em tim đập chân runChỉ cần một ánh mắt của anh cũng khiến em hạnh phúcChỉ cần một cử chỉ nhỏ của anh cũng khiến em từ bỏ tất cả để đến bên anh thôiEm yêu anh,chỉ yêu mỗi anh! -------------------.Cô sinh ra đã ngậm muỗng bạc, sống cuộc sống an nhàn,ăn sung mặc sướng. Không cần phải lo nghĩ nhiều. Mọi người cưng chiều nưng niu cô như nưng trứng hứng hoa..Anh sinh ra đã có một tuổi thơ đầy sóng gió. Cha mẹ ly hôn khi anh mới 3 tuổi. Cha anh ngày ngày đem những người phụ nữ về nhà âu yếm. Kể từ lúc đó anh hận vì sao mình lại được sinh ra ở đây,hận người cha đã bỏ rơi mẹ anh.----------------Dương Bối Bối người cũng như tên. Tinh nghịch như nắng,say đắm như mây,nhẹ nhàng như gió,ngọt nào như hoa. Cái gì cô cũng có: gia thế,ngoại hình,nhân phẩm,....đều hơn người. Vì vậy mọi người tôn sùng cưng chiều cô. Cô có tất cả nhưng lại không thể với tới anh. Anh-người con trai cô đã yêu đang yêu và mãi yêu. Có anh cuộc sống của cô mới hoàn hảo…
Hai con người tưởng chừng không liên quan lại bị ràng buộc bởi một cuộc hôn nhân thương mại bí mật, chỉ hai gia tộc biết. Cuộc hôn nhân này không dựa trên tình yêu mà là sự sắp đặt nhằm củng cố địa vị và quyền lực của hai gia đình quyền thế. Dù đã kết hôn, Thương Thời Dận vẫn vùi đầu vào công việc quân sự đầy nguy hiểm, còn Hạ Tư Mạt vẫn miệt mài với sự nghiệp diễn xuất, tham gia phim ảnh, chụp quảng cáo, và xuất hiện tại các sự kiện lớn. Cuộc hôn nhân của họ là một bí mật được giữ kín khỏi công chúng, chỉ tồn tại trên danh nghĩa.Mối quan hệ của Thương Thời Dận và Hạ Tư Mạt dần thay đổi qua những lần tiếp xúc, những nhiệm vụ bất ngờ của anh, và những áp lực trong công việc của cô. Những cuộc gặp gỡ gia đình, dù chỉ là những bữa cơm thân mật hay những buổi tiệc lớn, đều góp phần kéo họ xích lại gần nhau hơn. Gia đình hai bên luôn yêu thương, hòa thuận và ủng hộ con cái, tạo nên một hậu phương vững chắc cho cả hai.Dần dần, tình cảm giữa họ không còn là sự ràng buộc của hợp đồng mà chuyển hóa thành tình yêu chân thành, thuận theo tự nhiên. Thương Thời Dận, từ một người lạnh lùng, ít nói, dần bộc lộ khía cạnh yêu thương, trân trọng, bao dung và cưng chiều vợ. Anh thể hiện tình cảm bằng hành động, luôn bảo vệ cô khỏi những thị phi của showbiz và những hiểm nguy từ công việc của mình. Hạ Tư Mạt, từ một cô nàng "mỏ hỗn" và mạnh mẽ, dần trở nên nũng nịu, thích được làm nũng và tìm kiếm sự an toàn từ người chồng của mình. Cô luôn tin tưởng tuyệt đối vào anh."Nóng Lòng Yêu Anh…
Giang Vân Khải là giám đốc của một công ty lớn. Hắn lạnh lùng tàn nhẫn, ra tay dứt khoát thâu tóm thị trường đá quý.Thật lâu trước kia, cha Giang tái hôn, đem về một người phụ nữ rất xinh đẹp và một cô con gái nhỏ. Cô bé mập mạp phấn điêu ngọc mài, chạy lon ton sau hắn luôn miệng nũng nịu. Giang Vân Khải không quá thích trẻ con nhưng trải qua chuỗi ngày tháng sống chung lâu dài, con tim hắn lại mềm nhũn khi nghe tiếng gọi của cô bé xinh xắn ấy.Có lẽ yêu không đạt được chính là thử thách của mọi cặp tình nhân. Rõ ràng là yêu đến chết đi sống lại nhưng vẫn bỏ lỡ nhau.Ở Pháp xa xôi, Giang Vân Nhi ôm con gái, kể lại cho con nghe về mối tình đầu của mẹ.Con gái dùng đôi mắt trong trẻo, ngây thơ hỏi: "Vậy vì sao hai người không cưới nhau?""Do duyên số không tác thành, và do người ấy đã bỏ lỡ mẹ"Đã có trong tay mà không biết nắm giữ, mất đi rồi mới hốt hoảng muốn tìm. Giang Vân Khải được dạy mọi thứ trong toán học, sử học, địa lý, sinh...nhưng không ai dạy hắn cách yêu, dạy hắn hận thù từ đâu mà ra.Hiểu lầm đem tình yêu giết chết...…
Hôm nay !!!đó là ngày cô ấy bước qua tuổi 15 để đón nhận một tuổi mới đó là tuổi 16, chắc nó vui lắm :)) nhưng k hề, khi đem theo cả những bộn ưu phiền, cả những tình cảm chất chứa chưa thể nguôi ngoai.Đối với bao người được bước qua tuổi mới đó là niềm hạnh phúc, niềm vui.Nhưng cô ấy giờ đây được bước qua tuổi mới với những nỗi lo, và những tình cảm khác lạ một tình cảm k được đón nhận.Trước đây mỗi khi chào đón tuổi mới cô ấy từng rất vui nhưng khi biết được nếu cô ấy k cố gắng, k may mắn thì chỉ còn được đón tuổi mới vài lần nữa.Đây cũng chính là một phần lý do để cô níu kéo điều gì đó, nhưng khi cô ấy càng cố gắng thì cái cô ấy nhận được cũng chỉ là cái thương hại, với những cái nhìn khác của một số người xung quanh.Nhưng mấy ai hiểu được nỗi buồn trong lòng cô ấy, đau cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng cô luôn cố gắng vượt qua nó, như k thể vượt qua được.... bất chấp để chờ đợi một người những cái cô ấy nhận được lại chỉ đà tình yêu cảm thoáng qua, khiến cô càng đau lòng k muốn rời xa nó.Nhưng dường như càng làm vậy họ càng né tránh cô, khiến cô tuyệt vọng nhiều hơn.Bước qua tuổi mới đó làm niềm vui của bao người nhưng với cô ấy lại là cả một sự lo sợ.Sợ mình k thể đón nhận tuổi mới thêm năm lần nữa.Sợ phải xa mọi thứ......Khiến ngày nào cô ấy cũng khóc thầm, nhưng trong cô ấy vẫn đem rất nhiều hy vọng.Hy vọng được sống lâu hơn.Thanh xuân đối với cô ấy rất ngắn, đếm từng ngày trôi qua chỉ mong thời gian sẽ dừng lại....Nhưng tôi tin rằng cô ấy có thể vượt qua nó, nhưng tôi cũng k dám chắc nữa, thời gian rất ngắn, k chờ đợi một ai cả.Người đem nỗi đau chất chứa k dám nói ra, chỉ biết khóc thầm khi đêm tới, từng là một con người sống khép kín đã mở lòng tâm sự, nhưng giờ đây bị né tránh khiến cô đau hơn rất nhiều.Sợ cô ra đi đem theo những nỗi đau, nhưng lười nói xé lòng.Nếu cô ấy k may mắn hãy bên cô ấy khoảng thời gian còn lại, làm cho cô ấy cười nhiều hơn mỗi ngày.…