Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
" Điên vì có tình yêu , điên vì quá yêu người đó và điên vì người đó quá dễ thương " " Này , sao mày lại hôn chân tao ? dơ bỏ mẹ " " Không thấy dơ , thấy thơm mà " " thằng điên " " ừ tao là thằng điên , mày yêu tao nên mày cũng là thằng điên " Xin chào , tôi là Chin , tôi đến đây để lan toả năng lượng đáng yêu đến với các bạn 🍊🐼…
vậy thì nụ hôn ấy đáng giá bao nhiêuánh mắt ấy cứ đăm chiêu,anh phải chiếu đi chiếu lại đoạn giới thiệumập mờ làm sao để nói rõ nhau ra,tất cả cứ sâu xa trong lòng anhgiờ tiến lên hay lùitiến lên hay lùilowecase, ooc, textfic…
Nàng, là đặc chủng lính đánh thuê thủ lĩnh, quyền sanh sát trong tay, làm theo ý mình.Hắn, là đế quốc tuyệt sắc Vương gia, thiết huyết lãnh khốc, uy chấn thiên hạ.Làm hiện đại lính đánh thuê, xuyên qua thời không, trở thành kiều nhỏ mười ba tuổi Vương phi.Làm cổ đại tuyệt sắc Vương gia, phòng tắm trong vòng, chống lại đẫm máu lợi kiếmAi có thể bắt hàng phục ai?“Thiếu đánh ta chủ ý, nếu không đừng trách ta không khách khí.”Loạn thế chìm nổi, thiên hạ này vô cùng là nam nhi thiên hạPhong vân hội tụ, thả xem kiếp này ai chủ chìm nổi.…
I woke up to a sound.It wasn't loud, nor urgent, just a soft, deliberate knock against wood. The kind that lingers, waiting to be acknowledged.Knock, knock.The room was dark, except for the faint glow of streetlights bleeding through the curtains. Everything looked the same: the walls, the ceiling, the bed I was lying on.Nothing was out of place.And yet, something felt wrong.Knock, knock.The sound wasn't coming from the front door. It was closer. Much closer.Right outside my bedroom.The room stayed still, wrapped in darkness, thick and suffocating, with only the tick of the clock echoing through the quiet. I didn't move, didn't turn on the light. I just lay there, listening - letting the sound drift through the rhythm of my breath.I had locked the front door. My smart lock made sure no one could enter without the code.So then... who was standing out there?…
Họ quen nhau khi ánh đèn sân khấu chưa kịp sáng.Yêu nhau trong những đoạn nhạc chưa ai nghe.Và rời xa khi spotlight rực rỡ nhất... nhưng chẳng còn nhau trong khung hình.…
Anh tức giận lại thêm tức giận, anh nắm chặt tay thành nắm đấm. Giọng nói có chút gầm gừ. Cậu nhìn thấy anh như vậy cũng chẳng thể hiện một chút thần sắc gì. Chỉ lẳng lặng nhìn gương mặt anh tú của anh, như không thể cưỡng lại được, đôi bàn tay nhỏ bé vươn lên đặt trên gương mặt ấy, xoa nhè nhẹ như trấn an, an ủi con sư tử đang nổi nóng. Cậu nhón chân, đưa đôi môi mình đặt lên đôi môi của người nọ rồi vội vàng tách ra."Cậu muốn biết tớ bị làm sao, tại sao tớ lại né tránh cậu."Cậu nhìn sắc mặt của người trước mặt, trông rất ngạc nhiên, mắt mở to thế kia mà. Anh thả cánh tay đang đặt trên tường xuống, nơi đôi môi còn giữ một chút hơi ấm của cậu. Tim anh bồi hồi, không biết phải phản ứng như thế nào. Thậm chí những lời cậu sắp nói đây, anh một chữ vẫn không thể hiểu nổi."Bởi vì tớ đang cố gắng đặt ra một giới hạn giữa hai chúng ta. Và cũng là vì tớ có một bí mật.""Bí mật đó... vừa bị cậu phát hiện ra rồi. Bí mật chính là tớ yêu cậu, Hwang Hyunjin."…