doomic -☆ cắn cổ
ghen tuông đến độ hoá chó.1shot, r16, hí hí…
ghen tuông đến độ hoá chó.1shot, r16, hí hí…
lowercase;"anh không ngoan, anh không xinh, anh không yêu, anh không thương gì em nữa"…
đang đá tô phở thì có nờ i!?1shot, nhảm, doomic…
thành an thề sẽ không bao giờ dám chơi xấu minh hiếu thêm một lần nào nữa.…
vui lòng không đem khỏi app W cam.…
My OTP. Vui lòng không gán ghép lên người thật…
Người bỏ anh giữa sa mạc cằn khôChẳng xứng đáng biết anh đã vượt qua thế nào?…
"Em biết bạn bận mò. Nhưng để ý em một tí."…
nhật kí của nhật hoàng.…
Ngô Nguyên Bình không thích tạo couple với Lê Hồng Sơn đâu!…
anh say rồi...…
fanfic chỉ dựa trên tưởng tượng không áp dụng vào đời thực...…
Truyện lấy bối cảnh trước và sau đêm concert thứ 5 của ATSH tại TP.HCM - khi những giông bão ngoài kia tạm lắng xuống, để lại một khoảng trời bình yên đủ để một người ngã vào vòng tay người kia.Giữa ánh đèn sân khấu rực rỡ và những tràng hò reo không dứt, có một cậu bé vẫn cố mỉm cười dù người đang sốt cao, và có một người âm thầm dõi theo từng bước, từng nhịp thở...Một concert không chỉ là âm nhạc - mà còn là nơi trái tim lên tiếng."Sau sân khấu là trái tim" là fanfic mà mình viết ra, chỉ vì quá thương Negav - thương sự cố gắng của em trong từng bước đi, từng nụ cười, dù đôi mắt có mệt nhòe. Mình cũng thương HIEUTHUHAI - người luôn lặng lẽ ở cạnh, dõi theo, bảo vệ em nhỏ trong những lúc chênh vênh nhất. Truyện là chút tưởng tượng, chút ước ao, chút thay em nói lời "em mệt", và thay anh nói "anh luôn ở đây".Nếu bạn cũng thương hai người đó như mình, mình mong bạn sẽ thấy được cả một thế giới dịu dàng phía sau ánh đèn sân khấu.…
Lưu ý: Truyện này mang nội dung cực đoan, có yếu tố tâm thần, kinh dị và ngược tâm lý cực mạnh. Lời văn có thể thô tục và tiêu cực, hãy đọc khi bạn thực sự sẵn sàng._______________________- "Hoàng Hùng, em chỉ có thể là của tôi. Không ai khác được chạm vào em, kể cả chính em."- "Em không cần nhớ quá khứ, cũng không cần nghĩ về tương lai. Ở bên tôi, chỉ cần yêu tôi là đủ."- "Em muốn chạy? Chạy đi. Để tôi xem em có thể đi được bao xa."- "Dù em có hận tôi, yêu tôi, hay căm ghét tôi, cũng chẳng quan trọng. Em không thể rời khỏi tôi được nữa."________________________- "Anh thích tôi cười đúng không? Được thôi, tôi sẽ cười... Cười đến khi nào anh hài lòng thì thôi."- "Hải Đăng, anh yêu tôi, nhưng anh đã giết chết tôi rồi."- "Thoát ra ngoài kia... tôi có thể thực sự sống lại không?"…
Ở một góc phố có cái chung cư 30 người…
Chỉ là bản nhá hàng cho một truyện sắp tới. Chưa Beta…
Một oneshort viết cho Duongkieu Mọi chi tiết chỉ là hư cấu…
Có phải nam châm trái chiều thì sẽ hút nhau không nhỉ?…
dây vô là đau đấy…
Thành phố hoa lệ ấy khiến anh thấy được em…