Viết cho 2 giờ sáng
Những mẩu chữ nghĩa loằng ngoằng về mình, về người, về đời.…
Những mẩu chữ nghĩa loằng ngoằng về mình, về người, về đời.…
vì ở bên em, là hạnh phúc.cover xinh xinh by @autheniclotus…
Cung Thượng Giác x Thượng Quan ThiểnDo quá chấp niệm nên không thể chấp nhận cái kết của phim nên fic nì ra đời ạ chuyện thì nói về việc Giác ca gặp lại chị Thiển ạ họ sẽ sống bên nhau ra sao giải quyết vấn đề như thế nào mọi người vô đọc ủng hộ em nhe…
HECp chính : Đản XácCp phụ : Ngải Chu,Hắc Miêu.....Tác giả : 爱磕cp的travelerTruyện đã được sự đồng ý dịch từ tác giả…
Đọc full tại: https://joyme.me/@aliav/my-vi-quan-cua-bon-co-nuong-281389Từ một học đồ vô danh tiểu tốt, đến khi trở thành đệ nhất danh trù thiên hạ, "một bữa khó cầu", Mễ Vị đã mất hai mươi năm mới bước trọn con đường đầy gai nhọn và khói lửa nhân sinh ấy.Khi ấy, nàng vừa định giao lại sản nghiệp cho đồ đệ, an tâm rửa tay gác chảo, sống những ngày tháng an nhàn sớm chiều ngắm hoa. Ai ngờ một trận tai họa giáng xuống, xe lật nghiêng, hồn phách lìa thân. Nhưng rồi nàng lại xuyên đến một triều đại lạ lẫm, chốn sơn cốc hoang vu, nhân gian xa cách.Mễ Vị khẽ nhíu mày, than một tiếng:"Không cho bổn cô nương về hưu sớm thì thôi, cớ sao lại bắt bổn cô nương mang theo một đứa nhỏ trong bụng chứ?"May thay, trời xanh chưa tuyệt đường người, nàng được trụ trì đại sư trong chùa cứu giúp. Từ đó, mẫu tử nàng ẩn mình trong ngôi chùa nhỏ, ăn nhờ ở đậu, sống bình yên vô sự suốt bốn năm.Nào ngờ phúc chẳng dài lâu. Đến ngày tiểu oa vừa tròn ba tuổi, trụ trì đại sư lại gói ghém mẫu tử nàng, ném thẳng xuống núi, nói một câu nhẹ bẫng:"Tiểu oa, đi tìm phụ thân của ngươi đi."Mễ Vị nhìn hài tử đang oe oe đòi sữa, chỉ đành xắn tay áo, nhấc chảo cầm vá, một lần nữa bước lên con đường lấy bếp làm nghiệp, lấy dao làm sinh.Từ đó, câu chuyện một nương thân mang con thơ mở quán ăn nơi nhân gian bắt đầu. Khói bếp quyện hương, cơm canh chan tình, viết nên một đoạn mỹ thực nhân tình ấm áp tựa dương xuân.…
Giá như chưa từng yêu anh ấy thì tốt biết mấy, Analy nghĩ- rồi ném sợi dây chuyền ước định mà Tom dành cho cô vào ngọn lửa.Nhân vật chính: Analy và Tom.Viết bởi: Nhanvatquanchung đáng yêu ;3…
" còn giận anh không "" không "" còn muốn về daegu với anh không? hay em đã không muốn nữa rồi "" dở hơi, tại sao lại không muốn, còn đứng đấy làm gì, mau lên tàu thôi, trễ bây giờ "…
Tôi hẹn hò bí mật với cậu chàng học giỏi nhất khối.Tôi chỉ muốn lười biếng học cho có, nhưng cậu ấy lại nhất quyết tự mình dạy kèm cho tôi, bắt tôi ngày nào cũng phải học bù, buộc tôi phải thi đậu Thanh Hoa.Mới yêu đường được hai ngày, chuyện Chu Nhượng Trần bung dù che mưa cho một bạn nữ mặc váy trắng đã truyền khắp cả trường.Bạn cùng bàn chợt nói với tôi: "Hình như hôm qua Diệp Thanh cũng mặc váy trắng nhỉ?""Cậu ta? Cậu cảm thấy có thể sao?"Hoa khôi của lớp châm chọc cười: "Chu Nhượng Trần nghe thấy cũng ngại xúi quẩy."…
dành cho các ng đọc mê huấn văn và spank như nhỏ tác giả. Lấy bối cảnh ở đa vũ trụ, từ miền quê lên phố thành, từ Nam ra Bắc, từ bé đến lớn, từ xàm xàm đến nghiêm túc. Ai khom thích thể loại này thì mình cân nhắc nhe. Muốn biết fic hợp gu hay không thì vô đọc đi cho nóng nè.…
Chỉ là 1 tuyển tập đoản văn nói về Bảo Bình thôi…
✔️Đoản sưu tầm ở nhiều nơi✔️Sẽ ghi tên tác giả hoặc nguồn truyện✔️Lịch đăng: Không có🌹Thanks for reading🌹…
Cô gia sư trẻ được gia đình Ioannou mời đến trang viên Tingrow hẻo lánh làm gia sư kiêm bảo mẫu cho đứa con gái Deborah tám tuổi của họ. Tại đây, sự tò mò vô hạn và khao khát khám phá đẩy cô đến hành trình lật mở những sự thật bị chôn vùi bao năm. Cô gái trẻ nóng lòng muốn vén màn bí ẩn và thực thi công lí, nhưng liệu những gì cô tưởng là công lí đó có đúng đắn, liệu lẽ phải có tồn tại hay đó chỉ là ảo tưởng của con người?…
Rồi sẽ có một ngày bạn nhận ra mình không mạnh mẽ như bản thân mình tưởng. Cho dù bạn cố gồng như thế nào, bạn vẫn là bạn. Là một người bình thường. Không thoát khỏi hỉ, nộ, ái, ố của nhân sinh. Sau bao nhiêu năm tháng nhiệt huyết ngoài kia, vắt cạn tình yêu để thương lấy một người dưng vốn dĩ xa lạ. Nếu đã đủ đau thì cứ đi, nếu đã đủ mệt thì cứ khóc. Khóc hết hôm nay, rồi ngày mai bạn dậy hãy makeup thật xinh, thay một bộ đồ thật đẹp. Rồi bỏ mặc tất cả lại phía sau. Hãy đi tiếp về phía trước, sẽ có vài người xuất hiện trong cuộc đời bạn. Dang tay yêu thương bạn như cách mà bạn đã từng yêu người khác. Câu cuối cùng em muốn nói với anh rằng: Mình quên nhau nhé anh?…
Truyện: Nhiều Năm Trôi ĐiTác giả: Tô Bì Phao PhùThể loại: Đoản văn, hiện đại, ngọt sủng, thanh mai trúc mã, sư đồ luyến, HE.Số chương: 14Tình trạng: Edit hoànEditor: Vựa Khoai Họ ĐườngBìa: 𝙰𝚞𝚛𝚘𝚛𝚊.…
#zhihu 《Tuệ Tuệ bình an》Tác giả: Lạc Khê NhiSố chương: 5 chươngEditor: Đường MậtThể loại: cổ đại, HE, cung đình hầu tước, đoản văn, thị giác nữ chủ, ngôi thứ nhấtVăn án:Hoàng đế mang theo bạch nguyệt quang quay trở về.Vị Bạch nguyệt quang này hoàn toàn không đem người Hoàng Hậu là ta để vào mắt. Còn chưa kịp mắng nàng, nàng đã bắt đầu hộc máu.Ta dứt khoát đem cái ghế nhỏ đặt kế bên xem nàng biểu diễn."Mau phun máu, sớm chết sớm siêu sinh!"Hi vọng mọi người ủng hộ hố mới của tui nè.#ĐườngMật…
Gió mùa hạ mang theo hơi nước lạnh lướt qua gò má cô.Lâm Hạ đứng yên dưới mái hiên rất lâu, cúi đầu nhìn chiếc ô trong tay mình.Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy... có lẽ Thẩm Hoài Phong không lạnh lùng như vẻ ngoài của cậu.…
Truyện mình viết vui khi rãnh. Mọi người đọc vui vẻ, giải trí thôi nha đừng đặt nặng vấn đề 😊…
Dân quốc năm thứ hai mươi tám, tôi cầm chiếc đồng hồ bạc của cha tôi, quay đầu nhìn lại một lần. Cha tôi thích mặc Âu phục, kiểu sơ mi sặc sỡ với gi-lê màu đen, hoặc là trường bào cài một cái ghim ngọc ở cổ áo. Tôi vẫn luôn cho cái phong cách ấy thật là loè loẹt, phù phiếm quá mức. Nhưng những lúc đó, có lẽ cha mới thực sự giống cha tôi, không phải Thống chế Phụng Thiên hay Tư lệnh Đông Tam tỉnh. Lần cuối gặp cha trước khi đi, còn nhớ bộ dáng của cha trong quân phục Bắc Dương, vội rời nhà đến mức không nhìn tôi lấy một ánh mắt, cũng không một lời dặn dò từ biệt.Tôi cố gắng giữ lấy những kí ức ít ỏi cuối cùng còn lưu lại, nhớ căn nhà treo đầy ảnh của mẹ tôi. Bức tranh mẹ tôi vẽ hải âu bay về cuối chân trời. Mặc trường bào màu xám trơn, đi trên mặt đất mùi thuốc súng, đi dưới hàng hoa giấy màu đỏ, đi qua những hồi ức chắp vá mơ hồ. Nhớ đô thành hoa lệ, rượu vang đỏ dưới ánh đèn pha lê và âm thanh của vĩ cầm. Tay áo tôi nhuốm khói sương thời đại, bỏ lại sau lưng quan sơn như tuyết, chạy theo giấc mộng tuổi mười ba. [Miên miên xuân vũ anh đào tán Dung nhan bất tái ưu tư trung.](Khi mà sắc anh đào tàn trong mưa xuân Là lúc gương mặt tôi không còn ưu sầu nữa.)…
Tác giả: Ái Hoa Khai Liễm DiễmBộ này làm mấy chục năm rồi nhét xó quên coi, nay lôi ra up lại, hàng hay đó bà con, ai muốn coi edit thì ghé nhà cô bangtamtuyetnhu, cổ edit được mấy đoạn đầu rồi 😁😁Thể loại: Huấn văn phụ tử hiện đại, motip Trái tym mùa thu (Lộn con đó 🤣🤣) - tương nhận, có hắc bang, có 1 chút đam (Không ảnh hưởng cốt truyện), điều quan trọng nhấn mạnh là nó hoàn rồi 🤣🤣🤣Xin mời nhảy 💃💃💃…
Hàng của Mộng tỷ mấy cô biết rồi auto ngọt auto hay, list này đa phần hàng ngắn ngắn, tui tập trung lại cho mấy cô dễ coi, văn phong Mộng tỷ nhẹ nhàng dễ đọc, thân tình ấm áp, có hoàn có đang viết, trừ mấy bộ đã up rồi thì hàng Mộng tỷ sau này tui quăng đây hết nhen 🥰Danh sách cập nhật tới 25/41. Nơi nào gia quốc (Phụ tử, huynh đệ, chiến trường, không ngược, update từ chương 1 - 55, hàng này trước đây drop, giờ tác giả đào lên đang lấp lại 😂)2. Phong hoa phi ngút trời (Hoàn, nghe đồn là tra cha)3. Trở về gì quá trễ (Hoàn)4. Qúa kế - quà của cô conmottruyentranh (Chủ dưỡng phụ, cha ruột tra, hoàn HE)Có sẽ up thêm 😚…