thsh ; cà phê hay văn phòng
lương thì ít cà phê thì nhiều…
lương thì ít cà phê thì nhiều…
Otp của tuiiiTui coi xong mê quá nên đẻ ra Truyện xoay quanh 25 con người vui đùa với trường học và các câu lạc bộ Đặc biệt là thể thao và đánh cầu lông hihiKhông đọc thì hãy lặng lẽ đi ạ 🥹 đừng buông lời cay đắng cho nhau nhé 🫰🏻…
Tiệm bánh ngọt "SayHi" x Tiệm kẹo ngọt "Baocon"Hai tiệm đối diện nhau, chủ của hai tiệm cứ như chó với mèo ýƠ nhưng mà tiệm bánh ngọt lạ thậtGiữa một dàn A như thế lại lọt thỏm một bé O dễ thương quá đi ~~~"Trừ nó ra...anh cấm đứa nào bén mảng sang tiệm bên đó""Nhà bên lại phái gián điệp sang nhà mình kìa""Đằng ấy ngọt gắt quá. Không bằng đằng này""Nhà này cũng không béo bằng nhà kia đây"…
"đừng có hẹn hò với giáo viên chủ nhiệm của em, biết chưa?"pairing: trần minh hiếu x lê quang hùng…
um vậy á,ghiền H thì zô henn😏😏…
Đm lũ báo này, trọ tao sao bây pháaaa…
sao đợt thực tập sinh kì này của công ty ok thế nhỉ? vừa có tài, vừa có sắc, gáy thì hay mà gay thì cả đống nữa chứ.…
shorficwarning: lowercase, ooc với vẻ bề ngoài điển trai, tính cách dễ mến cùng tài năng đáng nể, quang hùng đương nhiên được rất nhiều người theo đuổi, bất kể nam hay nữ. có hồng hài nhi vồ vập, nhiệt tình như lửa, cũng có cả ngưu ma vương điềm đạm, gia trưởng. thế nhưng trường hợp người trẻ tuổi mà phong cách cán bộ như lê hồng sơn thì quả thực là lần đầu tiên. càng lạ hơn là, trước sự theo đuổi ấy, quang hùng không hề nghĩ đến chuyện từ chối. hay đúng hơn, cậu bỗng thấy mình chẳng nõ mở miệng từ chối người kia.…
anh ốm rồi.…
"anh cút ngay cho tôi""anh xin lỗi ..."…
lò vi sóng tuổi học troà…
Em Quân bị hội đồng quản trị của anh Long để ý rồiii…
xoay vòng, xoay vòng đến bao giờ?…
khoảnh khắc bạn nhận ra điều gì là thật sự quan trọng đối với mình---chuyển ver đây là fic chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả fic gốc : https://www.wattpad.com/story/333907815?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=kangchiscalytác giả : allbouttg…
Đối với anh...em là gì?...Chỉ là một con tốt trên bàn cờ...Nhìn về phía em...một chút thôi cũng đượcNote: Đọc truyện vui vẻ, truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, vui lòng không reup mang đi nơi khác. Đọc chuyện tại WATTPAD…
chuyện nhà thằng dương thằng hùng.…
"Vết sẹo này...có lẽ nó sẽ theo chúng ta rất lâu. Nhưng hôm nay, anh thấy vết sẹo cũng không còn đáng sợ lắm."…
đi khắp chốn giờ cũng tìm vềgặp lại nhau, nói vài câumong là lần này được bên nhaulowercase, textfic, chủ yếu là nghĩ gì viết nấy…
"Anh Luân ơi ơi anh jsol nói xấu anh kia" "Ê nha Việt kiều Mỹ đó không phải là nói xấu đó là nói thật" . . . "Sao anh toàn bắt nạt kiều của em vậy?" "Con mắt của mày có bị đui không vậy? Mày không thấy nó đang cạp đầu tao à?" . . . "Thầy hiệu trưởng ơi tụi năm nhất đá bóng làm bể kính rồi" "Anh có tin tụi em nói thằng Sơn gái tặng quà cho anh không?" . . . "Em thề là anh simple lỏ quá mức luôn á" "Đỡ hơn loại không có mà simp" . . . "Chưa bao giờ thấy cái năm ba nào phá như cái năm ba này" "Giờ thấy rồi nè"…
mừng acc 10 nămnot your otp, not my otpooc, about sayhi…