Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cuộc gặp gỡ giữa trời đông lạnh lẽo, cả hai tình cờ gặp được nhau và để lại kỉ niệm đáng nhớ đêm giáng sinh. Tạo ra một mối quan hệ ràng buộc vô hình khó giải thích nhưng mang lại sự ấm áp vô cùng. Lưu ý tất cả chỉ là ý tưởng của tác giả, không có thật.…
"Thích một người lâu đến như thế, vậy chắc hẳn người đó rất đặc biệt nhỉ?""Đúng vậy, vô cùng đặc biệt."1. Chú thích:Tên truyện: Mọi ưu tiên cho emTác giả: Kiều TrangNhân vật chính: Dương Huỳnh Nguyệt Lam × Đặng Trần Minh ĐứcThể loại: Tình cảm học đường, teenficTình trạng: Đã hoàn thànhNgày viết: 9/12/2023 Ngày hoàn thành: 25/10/2024Word count: 180.000+Bản cũ của truyện được lưu tại Wattpad @allforkchang2. Trích đoạn: "Vậy, ước mơ của cậu là gì?""Tớ ấy à?" Đức phì cười, "Cuộc sống đơn giản của Lam, tất cả mọi thứ sẽ đồng hành cùng cậu trong tương lai của cậu. Tớ muốn là một phần trong đó, trở thành một phần trong thế giới của cậu."Tôi nghiêm túc nhìn Đức:"Nhưng cậu vẫn phải suy nghĩ cho mình trước tiên đấy, cậu đâu thể lãng phí bốn năm để học ngôi trường cậu không thích được."Trước khi những ánh tà dương cuối cùng bị mặt biển nuốt chửng vào lòng đại dương sâu vô tận và những lũy tre già quây lại, vùi lấp mặt trời vào màn đêm đen thăm thẳm, tôi thoáng nghe thấy Đức thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng chuông ngân phía nhà nguyện xa xa."Vì cậu..." Đức ngân dài câu nói, "Tớ có thể làm tất cả mọi thứ vì cậu, tất cả mọi thứ."________Ý tưởng bìa: Cá Nhỏ Bơi Bơi…
Badboy cấn hơn cuồn, đã thế còn yêu mình em.Viết trong giờ phút không tỉnh táo nên vứt não đọc nhe mọi người :))OOC rất rất nặng, từ ngữ tục thô tục, cân nhắc kĩ trước khi đọc…
"Tao nhã hợp quân tử. U lan chất lạ thường. Quân tử ấy là ngọc. Nước lan là danh hương."Hạ Lan có một giấc mơ. Trong mơ, cậu vẫn là hoàng tử nhỏ có đủ cả phụ hoàng lẫn mẫu hậu. Mỗi buổi sáng, cậu và thư đồng Đỗ Trung sẽ cùng nhau đi học; mỗi buổi chiều, cậu sẽ bày trò nghịch ngợm cùng chơi với Đỗ Trung, dù kết quả thường là hai cậu bé phải chịu trách mắng một chút. Mẫu hậu cười hiền lau đi nước mắt cho cậu, phụ hoàng hừ lạnh giả vờ nghiêm khắc bảo cậu đừng hòng nghĩ đến việc trốn học nữa, nếu không lại chịu tội. Thỉnh thoảng, Hạ Lan sẽ được gặp Quỳnh Hoa, con gái của Lý thượng thư cũng là một người thầy của cậu. Hạ Lan để dành một món điểm tâm ngon lành, chăm chút một nhành hoa tươi, bối rối nhét nó vào tay cô bé con, hoàng tử nhỏ vậy mà lại biết ngại ngùng đấy.Hạ Lan ngồi trên vai phụ hoàng, ung dung nhìn xuống giang sơn vạn dặm. Phụ hoàng khoác lên người cậu y phục của thái tử, chậm rãi ôm cậu vào lòng mà ghì chặt. Thịnh thế này để dành cho cậu, trái tim phụ hoàng là nhà của cậu.Diệp Lan tỉnh giấc, một kiếp người đã trôi qua. Hóa ra, Hạ Lan không còn nhà để về. Diệp Lan đời này chỉ cầu bình an cùng người nhà trải qua năm dài tháng rộng. Con tạo xoay vần, Diệp Lan tập tễnh bước trên con đường khúc khuỷu, cảnh cũ vẫn còn mà người xưa đã mất, năm tháng che giấu bí mật kinh thiên, sương mù giăng kín lối về, chỉ sợ bất cẩn ngã xuống vực sâu, vạn kiếp bất phục.…
• vũ trụ " tặng em " •yoon jeonghan ấy vậy mà sau một đêm đã trúng thưởng giải độc đắc, nhìn chiếc bụng nhỏ rồi lại nghĩ đến chủ nhân của sản phẩm mà cảm thấy số mình sao đen đủi quá thể đáng rồiai cũng có thể là tác giả của nó, nhất thiết phải là vị tài phiệt giàu nhiều đời mà yoon jeonghan hay thấy trên tivi không thế?chắc người ta giàu người ta không để ý đến mình đâu, yoon jeonghan lên kế hoạch bỏ thành phố về quê nuôi dưỡng bé con, và đảm bảo 100 phần trăm chủ nhân sản phẩm đang hình thành trong bụng cậu sẽ không tìm thấynhưng ô kìa, bố con tìm thấy chúng ta rồi bảo bối nhỏ à" yoon jeonghan cho tôi lời giải thích vì sao em không cho tôi cơ hội chịu trách nhiệm? "...tag: mpreg, sinh tử văn, tài phiệt lắm mưu x thỏ nhỏ nhát gan dễ overlinhtinh…
Tên : 【伪历史】 众人看玄正(伪)历史 Nguồn lofterⅠ.cp: Quên tiện hi trừng tang nghi truy lăng Nhiếp dao ôn khải ( hiểu Tiết ) lôi giả tự luiⅡ. Có chút ít nguyên sang nhân vật, nhưng lên sân khấu không nhiều lắm. Lôi giả tự luiⅢ.【】 trung làm chủ yếu cốt truyện, cùng nguyên văn lược có xuất nhập nhưng xuất nhập không lớn.Ⅳ. Nói thêm kiến nghị, thiếu đề ý kiến. Đừng làm ta sửa cp, không tồn tạiⅤ. Cốt truyện tạm định vì lam trạm đối Ngụy anh cảm tình ba phải cái nào cũng được khi.Ⅵ.ooc báo động trước…
Thẩm Văn Lang - Tiên quân, bề ngoài ôn hòa trầm ổn, thực chất trong lòng mang tâm ma và chấp niệm sâu sắc với đồ đệ.Cao Đồ - Đồ đệ, khắc khổ chăm chỉ, không hay biết sư tôn có suy nghĩ khác thường với mình.…
Tay bị lạnh tới trắng bệch, không thể duỗi thẳng ngón tay. Dù lạnh nhưng vẫn cố gắng đào lớp tuyết phủ lên mặt đất để tìm đầy đủ mảnh vỡ của ly. Tuyết trắng ly cũng trắng, Lee Yechan không bỏ cuộc, quỳ dưới trời âm độ tìm lại từng mảnh trái tim của Triệu Lễ Kiệt.Tuyết rơi khẽ khàng, tình yêu Lee Yechan tựa như âm thanh của tuyết. Anh yêu Triệu Lễ Kiệt, lặng lẽ, âm thầm, một tình cảm mềm mại chỉ dành riêng cho cậu.…
Nguồn: AO3Tên gốc:【沈文琅x高途】口是心非的人总要受到惩罚吧Tác giả: foreveright*Bản dịch chưa được xin phép, mình đọc qua thấy hay nên mang về với mục đích lưu trữ và để mọi người có thể đọc thử. Bản dịch không được mượt và không thể đúng hoàn toàn vì sử dụng công cụ ngoài.Fic này gần như lấp hết hố trong truyện gốc của tác giả Lộng Giản, khá là chữa lành.Giới thiệu:Tuyến thời gian: Bắt đầu từ sau tập 2, khi Cao Đồ gặp Thẩm Văn Lang tại phòng trọ của Hoa Vịnh.Hoa Vịnh đã tặng cho Thẩm Văn Lang một chiếc "máy phát hiện nói dối" hoạt động 24/24. Kết quả là, mỗi khi Thẩm Văn Lang khẩu thị tâm phi (miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo), anh ta sẽ bị trừng phạt bằng điện giật cho đến khi phải nói ra suy nghĩ chân thật nhất trong lòng mình. (Đã đến lúc cho anh ta phải chịu chút khổ sở về mặt vật lý rồi!)Phong cách truyện: Ngọt ngào xen lẫn chút ngược nhẹ + H + Happy EndingLưu ý từ tác giả: Phần truyện chính đã hoàn thành (22 chương) và một chương ngoại truyện độc lập có thể đọc ở trên trang chủ của tác giả.…
Người chính là hoa sen màu tím.Khi nhắc đến hoa Sen , Chính là nhắc đến Chân Thiện Mỹ, là nhắc đến một ý chí kiên cường vượt quan mọi nghịch cảnh để ngẩng đầu vươn lên . Hiên Ngang ngạo nghễ không chỉ dâng cho đời ý nghĩa tuyệt vời mà còn dâng lên mùi hương thơm mát mê đắm nhân sinh, từ củ thân lá hoa ... đều được con người trân quý. Liên Hoa ổ vào mùa Hạ, Hoa Sen tô điểm một vùng trời . Những cánh hoa Sen màu Trắng thoát khỏi sự e lệ lách mình qua những chiếc lá màu xanh mát vươn lên đón tia nắng mặt trời , khẽ mỉm cười nghe gió trêu đùa khanh khách. Những nàng Sen Hồng tôn nghiêm cao quý lặng lẽ dịu dàng mỹ lệ từ bi. Đặc Biệt Giang Gia Vân Mộng còn có cả hoa sen màu tím. Một loài Hoa Sen rất quý hiếm , bởi sự quý hiếm ấy nó tạo lên sự đơn độc cùng với sự huyền bí quấn hút... Giống như hắn Vân Mộng Giang Thị Giang Tông Chủ…
Văn án một: (click vào trong để xem, do giới hạn ký tự nên không thể post full văn án được)Văn án hai:Trong sách pháo hôi nữ phụ sống được uất ức, sinh mệnh còn chưa kịp tỏa ra liền đã hương tiêu ngọc vẫn, khi chết trên đầu còn đội lấy một mảng Hulunbuir đại thảo nguyên.Ôn Chỉ Đồng xuyên đến cùng nàng cùng tên nữ phụ trên người, cũng đang xuyên việt chớp mắt đầu bị thương, ký ức quên đi hơn nửa ······Nữ chủ Nguyễn Tịnh Nghiên cùng nữ phụ ca ca giải trừ hôn ước một đoạn tháng ngày sau, Ôn Chỉ Đồng đoạt môn mà vào, đem nữ chủ đè lại tại trên tường.Nguyễn Tịnh Nghiên: Ngươi muốn làm gì?Ôn Chỉ Đồng: Ta tìm đến đồ vật.Nguyễn Tịnh Nghiên: Tìm cái gì?Ôn Chỉ Đồng không đáp, cúi đầu để sát vào lỗ tai của nàng, khẽ liếm lại, nói: "Lòng ta "Nhiều năm sau, Ôn Chỉ Đồng làm Thạch Diệu truyền thông tổng giám đốc vì trường cũ quyên xây sách báo lầu.Khởi công nghi thức ngày ấy, giáo viên trong đội ngũ một người bén mắt nữ sĩ đụng một cái Nguyễn Tịnh Nghiên: "Nguyễn lão sư, ngươi cùng Ôn tổng mang chính là cùng khoản nhẫn a, rất đắt chứ?"Nguyễn Tịnh Nghiên vuốt ve trên ngón áp út nhẫn kim cương, giương mắt, nhìn bị một đám trường học lãnh đạo vây quanh Ôn Chỉ Đồng, câu môi cười yếu ớt: "Thật sao? Thật là đúng dịp ······ "Xuyên thư nữ phụ đột kích ngược thực lực hộ nữ chủNgạo kiều mỹ ngự tỷ cùng băng sơn tiểu nãi cẩu ám xoa xoa song hướng thầm mến câu chuyệnPS: Đồng tính có thể cưới bối cảnh...Nội dung nhãn mác: Tình hữu độc chung, trời đất tác thành.…
Câu chuyện về hành trình giành lại "nơi của mình mà không biết quý" và gặp gỡ "người mà mình quý nhưng không giành được" của Yoon Jeonghan.Truyện được đăng tải duy nhất bởi Cngt79 trên nền tảng Wattpad.…
Vì đam mê đu otp nên mình tự viết fic để đọc luôn. Lần đầu viết còn non tay, có gì mọi người góp ý nhéNhân vật chính: Jeong Jihoon, Choi Hyeonjoon (couple Choran)Nhân vật phụ: Han Wangho, Park Dohyun (không có couple phụ)Bối cảnh câu chuyện xảy ra sau khi tốt nghiệp đại học, xen kẽ là những câu chuyện khi còn trên ghế nhà trường để giải thích rõ hơn về mối quan hệ, cảm xúc... HE…
Hắn là ông trùm khét tiếng - lạnh lùng, tàn nhẫn, chỉ cần một ánh mắt là khiến kẻ khác khiếp sợ. Thế giới của hắn là máu, quyền lực và bóng tối.Còn cậu - một "cục bông nhỏ" đúng nghĩa. Dịu dàng, lạc quan, có chút ngốc nghếch, sống trong thế giới đầy màu sắc và yêu thương.Hai người ở hai thế giới khác biệt, đáng lẽ không bao giờ giao nhau. Nhưng một đêm định mệnh, khi ông trùm bị thương nặng và ngất trước cửa nhà cậu, mọi thứ bắt đầu thay đổi.Cậu chăm sóc hắn, không biết thân phận thực sự của người đàn ông đang nằm trên giường mình là ai. Còn hắn, lần đầu tiên trong đời, lại thấy tim mình rung động vì một người... quá đỗi ngốc nghếch và đáng yêu.Thế giới đẫm máu của hắn không dành cho một cục bông mềm mại như cậu. Nhưng hắn lại chẳng muốn buông tay...…
Mười sáu tuổi, thanh xuân chín mọng như những múi mâm xôi đầu mùa vừa lấp lánh dưới ánh nắng lại ngọt ngào đến luyến lưu.Thanh niên tuổi ấy mới tập tành học cách người lớn, có sự bồng bột thể hiện cũng có nét chập chững suy nghĩ sâu xa. Màu sắc nào đẹp hơn mối tình đầu năm mười sáu?Hương thơm nào ngọt ngào hơn mùi áo người thương? Những cảm xúc mới mẻ của tình yêu thủa ban sơ luôn là thứ khiến người ta nhớ nhung nhất và đánh dấu một cột mốc quan trọng trong cuộc đời của ai đó...Cái vấp ngã thủa đầu đời không muốn đối diện, cảm giác đau khổ lần đầu tiên phải trải qua...nó là gì? Có ai còn nhớ mình đã bước qua thế nào hay giờ chuyện ấy vẫn là một mảng kí ức tối tăm trong quá khứ mà không thể nào quên? Năm mười sáu tuổi, không phải độ khởi đầu cho một thanh xuân nhưng nó lại lặng lẽ ghi lại tất cả những cảm xúc lần đầu được cảm nhận.Mười sáu tuổi, em đã đủ lớn hay chưa?…