Lái Máy Bay
Truyện xôi thịt trên mạng…
Truyện xôi thịt trên mạng…
Đ ai nấu nên t tự nấu…
Izana: "Takemichi anh phải qua Thiên Trúc, phải ở với em " --- Mikey: "Anh Takemitchy ơi, anh đợi em lớn nha." ---Draken: "Cùng em tới nhà em để mình học tập nhé." --- Ran: "Cục cưng Takemichi ơi, anh thương thương em nè, mấy thằng kia vừa oánh em á." --- Rindou: "Takemichi Takemichi, anh thích ăn gì nữa không? Em tập nấu cho anh ăn." --- "Takemichi." "Takemichi." "Takemichi."--- Takemichi: "Dừng lại! Tụi nhóc này bị sao vậy hả?"…
theo nhu cầu nhiều bạn kêu ta làm một bộ lái máy bay nhé .kkk cực hay luôn nè vô phần giới thiệu trong chap x nhé…
Truyện này sẽ có hơi nhiều H+ nên ai muốn đọc thì đọc ạ ❌ Nếu ai không thích thì đừng đọc ạ và đừng toxic truyện, đừng đem ra so sánh với hai anh ạ ❌…
"Tôi thích chị, chị là con điếm của riêng tôi" lần đầu tui viết truyện nên có nhiều sai xót mong mọi người bỏ qua, nhất là typo, tui là thần đồng chính tả nên typo rất nhiều mong mn thông cảm éc éc🥲🥲truyện có ngôn ngữ tục tĩu, R16 và R18 nha nên mng cân nhắc kĩ trước khi đọc, mà cứ đọc bình thường đi đừng lo ngại gì hết =))sẽ có vài đoạn tui lấy idea từ những truyện khác vì tui bí ideo nhưng tớ sẽ cố gắng nghĩ ra cốt truyện siêu hay của riêng tui êhhee👯xong rồi chúc mọi người đọc truyện vui vẻ đừng quên bình chọn cho tui nha❤️🔥❤️🔥…
vừa mới gặp lần đầu là em đã muốn lái chị…
"Ba con em muốn bỏ rơi tôi ư, không có chuyện đó đâu."…
"lái máy bay"‼️smut‼️…
Từ tìm đến để phàn nàn cuối cùng lại thành người chị mà chúng yêu quý nhất..Cuối cùng cũng chỉ là kỷ niệm ngắn ngủi.Lưu ý: Fic này tui viết chỉ để muốn bày tỏ sự yêu thương như một người chị luôn ủng hộ mấy đứa em và một đứa anh thoi nên sẽ không có tình tiết yêu đương gì hết nhe và trong fic này không có gì là thật hết trừ tình cảm mà Yn dành cho mấy đứa:))…
Quá khứ, hiện tại, tương lai, và mãi mãi, tôi yêu em.…
Chuyến bay đến điểm dừng chân thứ tám trong khuôn khổ Cuộc diễu hành mùa hè do cơ trưởng @hlnl013 cầm lái sắp được khởi hành. Quý hành khách vui lòng chuẩn bị tư trang, đi qua cổng số 07, lên máy bay và ổn định chỗ ngồi.Xin nhắc lại, chuyến bay đến điểm dừng chân thứ tám trong khuôn khổ Cuộc diễu hành mùa hè sắp được khởi hành...…
Vận động viên bơi lội- Lee Min Hyeong sau bốn năm ngó lơ chồng, mới đã bàng hoàng phát hiện ra lòng hận thù suốt nhiều năm qua hóa ra lại là sự hiểu lầm. Mà người chồng cậu từng căm ghét thấu xương Kim Geon Woo, thực chất lại là luôn âm thầm nuốt xuống mọi uất ức, lặng lẽ đứng sau bảo vệ mình cho đến tận bây giờ. Sau khi trở lại, Lee Min Hyeong bắt đầu hành trình bù đắp tổn thương và theo đuổi lại tình yêu chân thành.…
điều may mắn nhất của kim juhoon trong suốt những ngày tháng ở trung học bighit chính là được gặp gỡ mấy thằng bạn của mình. cậu ước gì thanh xuân này, tuổi trẻ vô lo vô nghĩ này sẽ mãi mãi kéo dài như thế. nhưng tuổi trẻ cũng là lúc những bài học bắt đầu, bài học trên lớp chưa đủ mà còn về cuộc sống, tương lai và cả... tình cảm đơn sơ của tuổi mới lớn... nhưng nếu mọi chuyện có thể tốt đẹp như thế thì thật tốt. một vụ án bí ẩn xảy ra trong thành phố nhỏ yên bình, những bí mật dần được bóc vỏ.chút truyện thanh xuân vườn trường trẩu tre, vui vẻ cùng mấy đứa nhỏ cortis…
Chuyến bay đến điểm dừng chân thứ mười ba trong khuôn khổ Cuộc diễu hành mùa hè do cơ trưởng @hlnl013 cầm lái sắp được khởi hành. Quý hành khách vui lòng chuẩn bị tư trang, đi qua cổng số 09, lên máy bay và ổn định chỗ ngồi.Xin nhắc lại, chuyến bay đến điểm dừng chân thứ mười ba trong khuôn khổ Cuộc diễu hành mùa hè sắp được khởi hành...…
Trái tim của Kim Kwanghee như gió vậy, khó đo lường, khó nắm bắt. Park Jinseong chỉ là một người may mắn được cơn gió lướt qua, rồi gió sẽ bay đi, không ai có thể giữ chân cơn gió lại, kể cả Park Jinseong.Nhưng anh không thể làm lơ cơn gió. Dù biết gió sẽ bay, anh vẫn muốn tận hưởng cơn gió này một lần.…
Tổng giám đốc lạnh lùng của hãng hàng không Singularity - Kim Taehyung ngồi ở khoang hạng nhất trên chiếc máy bay nhà mình. Một cô nữ tiếp viên hàng không tự ý đi đến đưa cà phê cho anh ba lần.Anh ngước mắt lên nhìn nữ tiếp viên eo nhỏ chân dài, đôi mắt quyến rũ như tơ ở trước mặt, mở miệng nói: "Công việc này, có phải cô không muốn làm nữa hay không?"Nữ tiếp viên mỉm cười nói: "Vâng, tôi không muốn làm tiếp viên hàng không của hàng không Singularity nữa, tôi muốn làm.....""Bà chủ." Anh lạnh nhạt cắt ngang lời cô gái.Nữ tiếp viên hàng không sửng sốt.Taehyung : "Cô hãy nằm mơ đi."Ba năm sau, Taehyung lại một lần ngồi lên cùng một chuyến bay. Anh liếc mắt nhìn toàn bộ nhân viên nữ trong tổ bay một cái, vẫn là khuôn mặt xinh đẹp quen thuộc.Cô vẫn giữ nụ cười yêu kiều như cũ, cấp hiệu trên vai của bộ quần áo đặc biệt nổi bật."Tổng giám đốc Kim, lần này cơ phó tổ bay Kim Jennie sẽ hết lòng phục vụ vì ngài."Taehyung : "..."_____Một ngày nọ Jennie làm cơ trưởng, Taehyung ngồi trên chuyến bay của cô, đăng lên insta một bức ảnh, là ảnh cánh máy bay bên ngoài cửa sổ.Taehyung : "Bà xã tự lái máy bay đưa tôi đi du lịch."Bạn bè: "??? Tự lái máy bay đi du lịch không phải như thế mà tổng giám đốc Kim!"_____Họp mặt bạn bè, Jennie đến muộn, mọi người hỏi cô sao giờ mới đến.Jennie : Ông xã dẫn mình đi mua sắm.Bạn bè: Mua cái gì rồi?Jennie : Mua máy bay đó.Bạn bè:??? Từ mua sắm không dùng như thế mà cơ trưởng Kim.***Đừng đọc free nha, phải cho mình ⭐️ nữa nha!#1: btsbp#1: VJEN#1: TAEJEN…
Hiện nay trên wattpad có hai bản được đăng mà không có sự đồng ý của tôi. Đây là bản đầy đủ, hoàn chỉnh nhất. Truyện vẫn được giữ nguyên trên wordpress tại sefrasy.wordpress.com.==Con trai mười chín mơn mởn như cỏ non, mặc áo dài nâu, đội nón lá rộng vành, chèo thuyền ra ao sen buổi sớm mùa hạ, nhìn sen mà cười đẹp hơn cả hoa sen nở. Nét duyên "trời đất giao hòa" ấy là một khoảnh khắc tươi nguyên, thơm tho của tình yêu tuổi trẻ vừa chín tới, ngọt thanh mà mát lòng mát dạ. Phải nhìn tròn con mắt, hít hà khoan khoái, lại vừa chạm vào nâng niu vừa nếm dư vị dịu thanh ấy, mới thấy tim tê rân, khoái cảm đến hoảng sợ.Chiếc áo dài nâu vải thô mà bừng sáng giữa lá xanh, bông trắng, nhị vàng cùng nét cười đẹp xinh sau vành nón lá in vào tâm trí là vì thế, để mãi sau này, bao áo dài nhung gấm, lụa là xúng xính chung quanh cũng trở nên bình thường, nhìn rồi lại quên, nhìn rồi lại đầy hoài cảm tưởng nhớ đến người xưa cảnh cũ.Cuộc đời là hành trình dài mà lại ngắn, còn khi con tim bay lên với mây trời chỉ là một khoảnh khắc ngắn mà lại dài. Dài ngắn ngắn dài, chỉ đến không còn tâm thức nữa mới gọi là quên đi.Mà tàn nhẫn nhất trên đời, lại chính là sự lãng quên.…
đỗ nam sơn dạo này cứ dán mắt vào cặp đùi của nhật hoàng....warning: lái máy bay hạng nặng,sấm sét ⚡⚡⚡…
" chẳng phải anh thích em trước à, sao bây giờ lại không đồng ý yêu em? "" anh mày bảo thích mày chứ có bảo sẽ yêu mày đâu. "…