[MckEvans] Hoa phong lan
nhật ký chăm cáo🦊…
nhật ký chăm cáo🦊…
oneshot linh ta linh tinh…
yêu em như chó vậy mà em kêu không có💁…
oneshot…
oneshot…
Đến hẹn lại lên. sau khi xem hết Trò Chơi Trí Mệnh và đọc lại hết tiểu thuyết Kính Vạn Hoa Chết Chóc thì hôm nay mình lại bấn loạn cùng phim nào.Kết trong phim không làm mình thỏa mãn. Truyện thì thanh thủy văn. Nên hôm nay mình tiếp tục với seri yy cùng phim nà.cp: Nguyễn Lan Chúc x Lâm Cửu Thời.thời gian: Đoạn cuối phim khi hai người gặp lạinội dung sắp viết... ờ... chủ yếu là viết H nhẹ nhàng sương sương thôi ahihihoan nghênh đến với fanfic cùng Vũ.…
"anh ơi, ở đây có ma đấy"*thời gian, địa điểm đều là giả định*…
- yêu cái đẹp- ?- cụ thể là em đó bấy bê…
R16/18(?)Người chơi hệ phóng, không thích về nhì.…
Đường đường là Danh Nhân Tiểu Thuyết Gia Tang Ân cô lại bị ép gả cho con trai của doanh nhân nổi tiếng, Sài Tịnh để cứu vớt gia tộc. Tưởng hạnh phúc như những bộ truyện mình viết có cái kết có hậu, ai ngờ được trái ngang đến nỗi. Tân hôn không thấy chồng, chỉ thấy bố chồng, thân ảnh cao lớn ngồi trên ghế bên cửa, mặt yêu nguyệt đến ma mị, ánh đèn ngủ ẩn áp quanh phòng, khuôn mặt vương đầy bụi trần, sự già dặn thấu hiểu đời....môi cô mấp máy nhẹ..." Ba...."Ánh mặt kia thâm sâu hướng về cô..." Là chồng "trá hình" của em....…
"Chỉ là câu chuyện được kể Bởi một kẻ Từng trải quaTừng hy vọng". Cảnh báo: có yếu tố SA (s*xual assault), tramcam và tutu.…
"Cho anh về đi..."…
10 lần Long thấy Phong xinh không tả nổi…
Nguồn: wiki dịchTác giả: Kiến Bạch ĐầuThể loại: Nguyên sang, Không CP, Hiện đại , OE , Khoa học viễn tưởng , Xuyên nhanh , Thăng cấp lưu , Sảng văn , Vả mặtMột sớm xuyên qua, thân bại danh liệt, vén tay áo, ngẩng đầu liền làm.Một thiên muốn khen phải chê trước sảng văn, nam chủ hướng vạn nhân mê, viết hoa vô CP, chỉ có đơn mũi tên.Bản chất là chậm xuyên.…
"Cậu là cola ngày hè, là cacao ngày đông của tớ."…
Sự nuông chiều tạo ra kẻ vô ơn…
Một buổi đêm của chú cháu ở thành phố Heliopolis.…
Với những lũ mây trời ngẩn ngơ ấyChúng cũng vô tình bằng anhCó biết tới nỗi buồn nhớ riêng mình emVới lũ gió vô tình ngẩn ngơ ấyChúng cũng vô tình bằng anhCó thấy được trái tim em...…
Giả sử như hai cỗ quan tài trong nơi Dụ lăng kia cùng nhau biến mất đều không phải là sự trùng hợp? Và sự việc kì lạ đáng sợ sau 153 năm kia là như thế nào?. Có lẽ... Mọi chuyện đều không chỉ là "trùng hợp", nhỉ?.…
cho xin cái danh phận…