Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Mày không sợ tao hả?"Ahn Keonho co mình run cầm cập, tiêu cự của nó rụt rè luân chuyển từ tròng mắt đỏ huyết đến hai chiếc răng nanh nhọn hoắc của thằng bạn đẹp trai đang ép sát mình vào chân tường."Đm... sợ vãi l-!!!" Nó cắn môi nói, âm thanh thê thảm nhưng bị dồn ứ trong khoang miệng không được đánh bật ra hoàn toàn.Seonghyeon cười nhếch mép, tiến sát lại, liếm nhẹ một đường lên cổ nó:"Thế có thích không?""Huhuuuu!!!" Keonho ré lên khi mạch máu nó khi này đã rộn ràng. "Đm... thích vãi l-!!! Mày cắn tao liền đi!"Hoặc là,Ahn Keonho sợ một con ma giả trong phim, và nó giải quyết sự sợ hãi đó bằng cách nhảy sang ôm một con ma thật...@npnhan.…
Người Nhật có một thuật ngữ gọi là "Koi no Yokan", Heeseung đã từng nghe qua xong bỏ đó, để rồi đến tận khi gặp Sim Jaeyun thì anh mới chợt nhận ra rằng cái thứ mà bản thân từng coi là nhảm nhí ấy lại đang vận thẳng vào cuộc đời mình. ...Có người nói rằng đối diện với "Koi no Yokan" rất dễ; hoặc là bước đến gần hơn để châm ngòi cho trái tim đã một phần rung động, hoặc là phớt lờ đi để rồi cả đôi bên cùng lặng lẽ bước qua nhau. Ngày gặp Jaeyun, Heeseung đã không đủ dũng khí để chọn phương án lạnh lùng quay lưng lại. Anh đủ tỉnh táo để biết trái tim mình muốn gì, và nó không bao giờ thích việc trốn tránh hiện tại chỉ để ôm về lầm lỡ nuối tiếc cho tương lai. Written by @pppnhan.…
Sim Jaeyun luôn tin tưởng Park Jongseong, cho đến khi nó tống vào mồm em một bát Thuốc Khai Khẩu (phiên bản lỗi) trong tiết Độc Dược và biến em thành con chó. Sau đó, khi đã trở lại được thành người nhờ món thuốc giải mà anh Lee Heeseung nhiệt tình nấu giúp, Jaeyun tiếp tục mất hết niềm tin vào nhân loại khi bản thân vẫn giữ nguyên bộ tóc màu lông chó.@pppnhan.…
"Cậu đùa tôi đấy hả?!""Sao cơ?" Seonghyeon lại mỉm cười. "Tôi đã đùa cậu bao giờ đâu?""Ngay từ đầu sao cậu không nói thẳng cậu là con trai, để đến khi gặp mặt như này mới cho tôi...?!" Keonho gắt lên, dùng cái tông giọng thảm thiết của một kẻ thua cuộc đang cố gắng gào thét thật to để doạ kẻ thù lần cuối trước khi té xỉu. "Lừa tôi như thế cậu thấy vui lắm sao?""Ai lừa cậu chứ?" Seonghyeon vẫn dùng ngữ điệu tự nhiên, đáp như thể mình không hề có chút lỗi lầm nào trong việc này. "Ngay từ đầu tôi cũng đâu có bảo tôi là con gái đâu?"Phực.Sợi nơ ron thần kinh bực tức vẫn đang căng trướng trong đại não Keonho bây giờ đã đứt làm đôi.@npnhan.…
"Thế đếch nào mà hai người quen nhau được hay vậy?!" Seonghyeon dở khóc dở cười vào cái hôm em nhận ra hai ông anh quỷ quái này yêu nhau thật chứ không hề đùa.Hồi trước, lúc biết Seonghyeon với Martin kết giao bằng hữu với nhau, Juhoon đã làm rùm beng lên một trận. Đến mức mấy con gà con vịt thả ngoài vườn cứ tưởng là động đất, hè nhau bay tán loạn tứ tung. Seonghyeon phải mất rất lâu để thuyết phục Juhoon rằng em chơi với Martin là bởi vì anh ta đã dừng lại sửa xe giúp mình nửa tiếng đồng hồ trên con đường vắng hoe vào ngày hôm trước, nếu không thì Seonghyeon sẽ phải ngủ bờ ngủ bụi suốt đêm và khả năng rất cao là sẽ bị ai đó hốt sang Cam. Seonghyeon đã rất cố gắng để thuyết phục anh hai mình rằng "Em không phải kiểu người qua cầu rút ván, ăn cháo đá bát!", nhưng Juhoon vẫn cứ khăng khăng đấy là "một sự phản bội quá mức kinh hoàng!"Nhắc lại chuyện yêu đương của hai ông anh này, đáng lẽ ra Seonghyeon còn lâu mới tin, nhưng vừa mới năm giây trước thôi, Martin với Juhoon đã đè nhau ra hôn môi (cạp mồm thì đúng hơn) để chứng minh trước mặt cả nhóm.Dù bình thường gan lì ương ngạnh lắm, nhưng khi bị người kia cắn môi ngấu nghiến trước mặt bạn bè thế này, Juhoon vẫn cảm thấy ngại. Nó gãi đầu ngồi co ro, còn Martin bên cạnh thì đường đường chính chính tự tin ôm eo nó. Seonghyeon lúc đó đã vô cùng nể phục cậu. Để mà thuần hóa được con rùa tinh hung dữ đó thành hello kitty như thế, thì quả thật cũng chẳng phải dạng vừa.@npnhan.…
Tác giả: Trang CẩnNguồn: LofterThiên hướng All x Tề HạSummary: Toàn viên ái muội quan hệ, sẽ không viết rõ ai cùng ai ở bên nhau, tận lực bảo trì nhân thiết đồng thời, tùy tiện ngươi tưởng khái cái gì.Thời gian tuyến: Chương 1 【 phòng trống 】…
Thằng Jay này lì, rất lì, và chỉ mỗi cái mặt thôi cũng đủ để miêu tả độ lì của nó. Ngày trước, mắt thằng Jay sáng lấp lánh, hai bầu má nó phúng phính tròn trông vô cùng dễ thương. Nhưng lâu ngày không gặp Sunghoon đã chẳng còn nhận ra người bạn luôn tươi cười vây quanh mình thuở tấm bé. Jay lớn lên đẹp trai, cái lửa nhiệt của tuổi thiếu niên mài lên mặt nó hai đường xương quai hàm góc cạnh, bánh bao sữa mềm mềm cũng đã trôi mất để lại hai gò má vót cao, ánh mắt lấp lánh long lanh ngày nào giờ đây cũng đã bén đanh lại. Tựa hồ như tảng đá cuội nằm dưới lòng suối khi xưa đã bị mang đi đẽo đục thành mũi giáo lưỡi dao, khát gào bạo lực và tỏ ra uy dũng nhưng thực tâm vẫn chỉ là một mảnh nhỏ có giá trị duy nhất được giữ lại giữa muôn ngàn vụn vỡ mà người đời đã sớm quên đi.@pppnhan.…
"Thời Nghi mở mắt ra, bóng đêm bao phủ toàn bộ không gian nhưng nàng đang nằm giữa 1 biển hoa đỏ rực như lửa...Nàng chớp chớp mắt như không tin vào những gì đang diễn ra trước mặt mình. Nàng nhớ là nàng đã nhảy từ thành Trung Châu xuống, trước khi sinh mệnh của nàng từ từ tan rã xung quanh ngập tràn tiếng khóc, ý thức của nàng trở nên mơ hồ, tất cả đều nhòe đi trong 1 màu đỏ rực của máu...Nàng co mình lại để bình tĩnh, hẳn là nàng đã chết rồi, thân thể của nàng không còn đau đớn nữa. Nàng sờ tay lên lồng ngực, nơi đó k có tiếng đập của trái tim. Nàng thật sự đã chết rồi vậy đây có lẽ là Âm phủ..."Vì là fanfic nên sẽ là HE nha. Idea : Châu Sinh Như Cố/Trường An Như Cố - Nhất Sinh Nhất Thế Cre: Fanpage Nhân Cách Số 2 Là Người Quan Đường…
Cậu bé quàng khăn đỏ liền tiến tới ngồi xuống tảng đá kia để nghỉ mệt, song đúng là người đời hay có câu, xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt. Keonho vừa tựa lưng vào đó, đã liền cảm thấy "cục đá" này hơi lạ lạ."... Ê!"Keonho đưa tay ra phía sau sờ sờ, liền bất ngờ nhận ra sao đá gì mà mềm xèo như cái bánh bèo. Đá thời nay có cả lông nữa à? Lông đúng dày luôn! Sờ vào vô cùng ấm áp. Lúc Keonho luồn tay vào lớp lông dụi dụi, cái vật thể ấy còn rung lên nhẹ nhẹ giống y hệt một con chó đang được chủ mát-xa. Trong bóng tối và tiếng ồn trắng của rừng già, Keonho còn nghe được loáng thoáng âm thanh gừ gừ của một con vật ở sát ngay bên cạnh."... Sói? Ê!" Keonho vuốt vuốt vỗ vỗ vào cục lông sau lưng. "Bạn là Sói Tinh phải hông?"Cục thịt màu xám dường như lúc này mới thoát khỏi cơn phê, giật mình quay đầu lại. Đúng là một cái đầu sói tiêu chuẩn, ánh mắt sắc bén và hàm răng nhọn hoắc cùng với cái mõm dài; song giờ đây biểu cảm trên gương mặt của con chó rừng vừa ngái ngủ vừa ngáo ngáo, khiến Keonho không thấy sợ mà chỉ thấy buồn cười.Sói Tinh dường như bị giật mình, đôi mắt trong chốc lát híp lại rồi mở lớn ra, dường như đang cố gắng xác định sinh vật đang ngồi tựa vào bụng mình. Khi đã nhận ra đó là một con người bằng xương bằng thịt rồi, Sói Tinh mới rùng mình một cái.Bùm!Một làn khói tím bốc lên cùng với những hạt lân tinh lấp lánh dưới ánh trăng. Khi làn khói vừa tan biến, Keonho không còn ngồi dựa vào bụng một con sói cỡ bự nữa, mà nó ngồi thẳng vào trong lòng một chàng trai.@npnhan.…
"Đại úy Junior là gã điên cuồng chiến, thực tế đến tàn nhẫn và cực kỳ ghét những "công tử thành phố" về tiền tuyến làm màu. Bác sĩ quân y Mark lại là người đặt mạng sống lên hàng đầu, coi lối tác chiến bất cần thân thể của Junior là thứ chướng mắt nhất.Một người dùng kỷ luật sắt để áp chế, một người dùng y đức để phản kháng. Họ lao vào cuộc chiến tâm lý nảy lửa, ghét bỏ và ngờ vực nhau qua mỗi lần chạm mặt. Cho đến khi một trận phục kích đẩy cả hai vào lằn ranh sinh tử, dồn ép nhau trong căn phòng kho chật hẹp. Dưới khoảng cách nghẹt thở và chiếc găng tay đen áp sát, đường kháng cự của hai cái tôi quá lớn chính thức sụp đổ, nhường chỗ cho một loại vũ khí nguy hiểm hơn gấp bội: Tình yêu.".tags: quân nhân x quân y (enemies to lover)couple phụ: jimmysea, skynani (hint)…
Martin tiến lại sát gần, gần đến mức chóp mũi chúng nó xém thì chạm nhau, và hai đôi môi cũng cách nhau với độ xa không chênh lệch bao nhiêu so với hai chóp mũi. Keonho nhắm tịt mắt lại. Nó chẳng biết mình đang mong đợi điều gì. Khi hơi thở nhẹ nhàng mà nóng rẫy phả ra, Keonho thấy da mặt mình nhột nhột. Mấy sợi lông mặt của nó dựng đứng lên, như cỏ dại ngoài thảo nguyên vươn cao bị uốn cong theo những cơn gió lạc đường. Keonho mừng rơn vì nghe thấy mùi bạc hà dịu mát phả ra từ hơi thở người kia - điều đó chứng tỏ Martin đã đánh răng rồi. Chứ tưởng tượng cái cảnh trai đẹp (dù đẹp đến cỡ nào) cướp đi nụ hôn đầu của mình với cái mồm thối rình vì sáng thức dậy chưa xúc miệng, Keonho thấy muốn cắn lưỡi tự vẫn ghê.Ấy thế mà Martin không hôn nó (dù có chết Keonho cũng không thừa nhận nó thất vọng khôn cùng). Cậu đâu trán với nó, nói: "Tôi biết mấy người muốn gì ở tôi đó. Mấy người không giỏi giấu diếm chút nào. Giờ làm ghệ tôi đi rồi tôi hôn.""Má!"Thẹn quá hóa giận, Keonho đỏ bừng mặt vì bị người kia đọc vị quá dễ dàng. Nó thúc gối lên, vừa hay nhắm ngay vị trí giữa hai chân hoàng tử đầu nhím. Chỉ nghe thấy tiếng ré lên đau đớn trước khi Martin gục xuống, hai tay ôm họa mi, vẻ mặt tổng t(đ)ài ban nãy đã biến bay không còn dấu vết."Mày chơi kiểu đó, sau này lấy gì dùng!"Keonho nghiến răng. "Không dùng được thì cắt."@npnhan.…
Tôi cứ ngỡ một tâm hồn vững vàng như mình sẽ không bao giờ bị bộ phim ma ba xu ba đồng đó ám ảnh, cho đến khi mẫu hậu đại nhân cất lên một tiếng lảnh lót lúc tôi đang nằm banh càng chơi Liên Quân ngoài phòng khách vào tám giờ tối ngày hôm sau:"Kẹo àaaaaa, cục cưng chạy ra đầu đường mua bịch bột ngọt cho mẹ cái nha!"Đương nhiên, phi vụ này sẽ không làm khó được tôi nếu nó không hình thành chung với ba điều kiện vô cùng tréo ngoe: Đầu tiên - tôi vừa mới xem phim ma ngày hôm qua; và dù lúc xem không sợ, nhưng phải khen rằng kỹ xảo của đoàn làm phim tương đối đầu tư (mấy con ma hiện ra rất gớm, và đến bây giờ những hình ảnh ấy vẫn đang hiện lên rõ mồn một trong đầu tôi). Thứ hai - mẹ tôi bán đồ ăn sáng, nên bắt buộc tôi phải đi mua bột ngọt ngay lập tức để về cho mẹ ướp thịt, vậy thì khuya bà mới có sẵn nguyên liệu mà nấu lên để bán cho khách vào sáng ngày hôm sau (tóm lại thì tôi không thể nào chần chừ lần lữa để đến ngày mai mới đi mua được). Thứ ba - nhà tôi có một vị trí địa lý vô cùng "đáng yêu", giữa đoạn đường ra tiệm tạp hóa đầu ngõ là một khoảng hai trăm mét trải dài toàn mồ với mả (đúng vậy, nói thẳng ra là nghĩa địa. Và dù có không tin vào ma quỷ thì tôi cũng không dám chắc mình có thể không sợ tái đé khi đạp xe đạp băng qua nghĩa địa hai lần sau tám giờ đêm).Hay,Có một "con ma" đã thả thính tôi, và tôi đớp thính của nó.@npnhan.…
"Mày..." Keonho lẩm bẩm.Seonghyeon nhướng mày. "Tao?""Mày...""Tao làm sao?"Nó hít sâu một hơi, một tay chống dưới sàn, một tay khẽ luồn vào mái tóc đen dày của cậu. "Mày dễ thương."@npnhan.…
"Bác sĩ ơi bác sĩ trét cái gì lên bụng em vậy?""Gel siêu âm em." Martin bôi chất lỏng sềnh sệch không màu không mùi và có cảm giác mát lạnh lên bụng Juhoon, cái kết cấu của thứ này thật sự khiến cậu hoài nghi rằng có khi nào bác sĩ lấy nhầm gel bôi trơn hay không. Martin dù đã khẳng định là có kinh nghiệm khám bệnh cho thai phụ nam, nhưng lần này cảm giác vẫn hơi lạ lùng. Chưa bao giờ nó khám thai cho một sản phụ có cái eo con kiến phẳng lì và nuột nà như này cả."Nằm ngoan đi, chuẩn bị vô nha em.""Vô... Vô cái gì vậy bác sĩ?" Juhoon mếu máo hỏi, Martin thấy khoé mắt mình giật giật."Bắt đầu tiến hành siêu âm." Martin dí cái đầu dò siêu âm lên bụng Juhoon, Juhoon thấy vừa đã đã mà cũng vừa thốn thốn."Ưm... Nhẹ, nhẹ thôi bác sĩ ơi. Nó cộm quá.""..." Martin đỏ hết cả tai. "Đề nghị em bớt dirty talk trong lúc bác sĩ đang làm việc. Gây mất tập trung, có mệnh hệ gì bác sĩ không chịu trách nhiệm đâu nha."@npnhan.…
Ba hôm trước ngày sinh nhật của Keonho, Seonghyeon đặt một ly trà tắc thái xanh về nhà uống, vừa uống vừa đứng ngoài ban công cho đồ vào máy giặt. Trớ trêu thay gió hôm đó hơi to, trời bị lấp đầy bởi mây đen nặng trĩu như dấu hiệu báo tin yêu quái sắp tới trong mấy bộ phim siêu nhân mà nó xem hồi còn nhỏ. Gió quật một phát, ly nước để trên máy giặt đổ lật úp xuống thau quần áo của thằng Keonho đang đặt ngay bên cạnh."..." Seonghyeon chớp chớp mắt, tư thế cố gắng chụp lại ly nước nhưng bất thành đông cứng giữa không trung. "Chết mẹ rồi."Đó là lúc câu chuyện về việc giặt quần sịp ra đời.@npnhan.…
Jay học giỏi, ngoan, ít quậy phá trong trường, trái ngược với cái mặt lì như cục chì cùng phong thái đàn anh đàn chị của nó. Sunghoon lúc đó cũng bất ngờ vì Jay không có vẻ gì là muốn phát triển trên con đường nghệ thuật, trong khi nó đàn giỏi, hát hay. Lắm khi chiều chiều Sunghoon đi tập trượt băng về thấy nó ngồi ôm cây guitar cổ điển bên bờ hồ, tay thì gảy còn mắt nhìn xa xăm. Sunghoon đã đứng nấp sau tán cây nghe cho bằng sạch, để mặc nhịp tim mình bị cuốn đi tán lạc bởi từng khúc ngân đàn.@pppnhan.…
"Sao hôm đó cậu lại lao vào cứu tớ, không sợ dính rắc rối à?" Một lần nào đó mà Keonho không nhớ rõ, cậu đã buột miệng hỏi Seonghyeon như vậy.Nhưng nó chỉ nhún vai. "Không biết. Muốn thì làm thôi, mình không nghĩ nhiều.""Thế nếu người lúc đó không phải mình thì cậu có cứu không?" Keonho dò hỏi thử. Câu này nghe qua có vẻ hơi mang tính ám chỉ mập mờ, nhưng thường nó lại giúp cậu đánh giá đối phương. Nếu họ trả lời là "Không" thì chắc chắn họ đang có ý với Keonho, muốn thông qua câu trả lời này để khiến cậu có cảm giác mình là người đặc biệt.Phần lớn hồi đáp đều như vậy, Keonho quen rồi. Nhưng cậu không đời nào bị mấy câu nịnh nọt ba xu đó ảnh hưởng.Ấy thế mà Seonghyeon lại cười toe toét đáp nhanh: "Đương nhiên là cứu rồi. Lúc đó mình cũng có biết cậu là ai đâu, chỉ là thấy người ta gặp nguy hiểm thì mình không đứng yên được."Ở cái thời đại mà con người tôn thờ chủ nghĩa vị kỷ, Keonho không nghĩ một người như Seonghyeon còn tồn tại ở ngoài đời. Vì thế nên nếu biết thằng kia cứ không ngừng hạ thấp chính mình và lùi lại vì nghĩ rằng bản thân không xứng đáng, Keonho chắc chắn sẽ chửi nó một trận cho tỉnh người.Hoặc là,Keonho đứng đơ ra hỏi: "Làm gì mà bị thương dữ vậy?!" và Seonghyeon nhún vai trả lời: "Bị mã tấu chém á người đẹp ơi."@npnhan.…
Chú ý nhỏ trước khi vào truyện:- Truyện không phải do tôi viết, tác giả gốc là chị Thập Nhị Kỳ.- Truyện được đăng lại trên wattpad đã có sự cho phép của tác giả.- Ảnh bìa cũng không phải do tôi làm, đó là ảnh gốc của bộ truyện.- Trang nhà của chị tác giả là: https://thapnhiky.wordpress.com/ nếu ai thích truyện của chị thì có thể vào đó tìm đọc. Nếu không thích, xin đừng buông lời xúc phạm và hãy ấn click back.- Vui lòng không re-up hay copy mà không ghi đầy đủ bản quyền của tác giả gốc dưới mọi hình thức.Xin cảm ơn! melanie.…