Cortis - Một Nhà
Những onshot ngọt ngào của Yn và mấy em nhỏ 🤭…
Những onshot ngọt ngào của Yn và mấy em nhỏ 🤭…
しょうかっこう /shōkakkō/ : Những điều bé nhỏ nhưng mang lại hạnh phúc siêu to siêu khổng lồ.…
Trong hang tối.Gió rít từng cơn lạnh buốt.Những gì hắn còn lại...Chỉ là máu, là xương thịt bê bết trong tay, là mùi tan.h đến nghẹt thở, là hơi ấm đang dần tắt.Là lời cảm ơn cuối cùng - khẽ như gió, nhẹ như hơi thở,vụn vỡ như linh hồn hắn sau khoảnh khắc đó.Ngoài trời, mưa đổ ầm ào.To lắm…
Giữa màn đêm, tiếng pháo nổ vang lên như xé toạc thinh không - dữ dội, rạch một đường ngang qua bầu trời đang tĩnh lặng. Rồi sau đó, từng chùm sáng rực rỡ bung nở như những đoá hoa ngập ánh sao, tỏa rơi trong khoảnh khắc ngắn ngủi, đẹp đến nghẹn lòng.Dưới ánh pháo hoa, mọi thứ như chậm lại. Cả bầu trời, cả thế giới, và cả những nỗi buồn chưa kịp gọi tên.…
Tóm tắt: Seimei giúp bé mèo nhà lão trông giống mèo thật hơn.WARNING:• OOC• Không biết có tính là R16 ko nhưng cứ để đi he 🐧…
Tiết trời dần se lạnh, như báo trước mùa đông sắp ghé qua.Thiếu niên ấy ở lại cùng mùa thu, cùng những năm tháng cũ kỹ đã trôi qua, chẳng bao giờ còn bước tiếp nữa.…
- Truyện có bối cảnh hiện đại- Cảnh báo có một chút OOCNguồn: ao3.…
Hello mọi người, là chuyện mới đây. Mỗi chap sẽ là 1 nhân vật nha. Nếu có hứng tôi sẽ cook thêm vài chap specialWarning: OOC, có thể nhân vật sẽ không phản ứng và hành động như ýTôi không biết nên cho ship hay không và cũng không biết có nên up lên A03 hay không :)))Chuyện hài 100%…
- truyện ngắn.- dark fantasy.© minhkhuelara - 2019 Wattpad…
Một cuộc tình đơn giản bắt đầu từ đĩa cơm rang trứng đơn giản…
Sau Đại chiến lần thứ tư, Obito được Izanagi hồi sinh, phát hiện mình lại còn có một đứa con trai, thế là mang theo con trai ẩn danh giấu họ, giả chết năm thứ chín, Hokage Đệ Lục đến ngôi làng nhỏ trên núi nơi họ ẩn cư.OOC, tự đặt nhiều, thời gian tuyến lộn xộn.Viết ra vì muốn thấy Obito nuôi con. Nguồn gốc của đứa bé không quan trọng, dù sao cũng là con của hai người họ, có thể chọn một trong hai phương án: Orochimaru vạn năng hoặc Âm Dương Độn vạn năng.(edit chưa beta, chưa có sự cho phép của tác giả;kkob muôn năm, kkob tình yêu đời t mãi mãi bất diệt. chưa beta kĩ mà bấn loạn quá nên thôi đại đại đi nha mấy bà)…
Một chương duy nhất hoặc đôi khi nhiều hơn, Tàu của Ran-chan, Ranmaru-san là nhân vật tôi yêu thích nhất Các nhân vật không thuộc về tôi. Chúng thuộc về Yohaji manga (Youkai Gakkou no Sensei Hajimemashita).…
To LevihanShokakko - những điều nhỏ bé tràn ngập hạnh phúc…
Ba năm không dài, nhưng cũng đủ để em nhận ra tình yêu ngày trước đã cạn dần, như ngọn nến cháy hết sáp, chỉ còn lại thứ ánh sáng leo lét, lay lắt trước gió. Em không còn thấy mình run rẩy vì nụ cười của anh, cũng chẳng còn mong chờ những cái nắm tay trong buổi chiều muộn. Giữa chúng ta, những lặng im ngày một dày lên, thay cho những lời âu yếm vốn đã phai màu từ lúc nào.Em muốn rời đi, để tìm lại bản thân đã lạc mất trong cuộc hôn nhân này. Nhưng khi nghĩ đến ánh mắt của anh, đến sự cố chấp dịu dàng mà anh luôn dành cho em, lòng em lại run sợ. Liệu anh có chấp thuận không, hay sẽ giữ chặt lấy em bằng cả những vết thương mà tình yêu để lại?…
Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả vui lòng không mang đi nơi khácNguồn: lofter…
Cơn mưa ngoài kia mỗi lúc một nặng hạt, đập ràn rạt lên khung cửa kính mờ hơi nước.Trong căn phòng mờ tối, hai kẻ đang quấn lấy nhau kia, chẳng thể tách rời, như thể bị xiềng xích bởi chính những khao khát và nỗi tuyệt vọng chẳng tên.…
Nhân vật trong "youkai gakkou no sensei hajimemashita"Liệu hai chữ "hẹn hò" có nói hết được mỗi quan hệ của họ?…
Chân trần đạp lên mặt đất lạnh, sương khói mờ mịt phủ lối.Rời xa chốn hồng trần, chỉ còn đôi ta trong khoảng lặng vô biên.Mắt khẽ nhắm, tay đan siết chặt, cùng nhau cất bước vào miền vĩnh hằng.Mọi sự dang dở... đều buông lại phía sau lưng.…
tui mất link rồi QAQ…
Những giọt máu tí tách rơi, bung nở như những đóa anh túc kiều diễm trên nền vải trắng, từng giọt một vừa mong manh vừa kiên cường, như thể thách thức cả đêm tối.Hơi thở dồn dập hòa quyện vào nhau, nặng nhọc và dính lấy không gian, khiến mọi thứ xung quanh dường như ngưng lại, chỉ còn lại nhịp tim và hơi nóng của hai cơ thể.Trăng đã lên cao, nhàn nhạt soi qua cửa sổ, đổ ánh bạc nhạt xuống những vệt máu đỏ thẫm. Ánh đèn đường ngoài kia mờ nhòe đi trong màn sương, kéo theo bóng tối trôi lững lờ, như muốn nuốt trọn cả khoảnh khắc này.…