Anh có đánh rơi nhịp nào không?
tình ta để ủ bình rượu cũng đã lâu, ngày vui hôm nay xin phép được rót ly rượu mừng, chúc phúc cho đôi ta nên tình nên duyên thắm.…
tình ta để ủ bình rượu cũng đã lâu, ngày vui hôm nay xin phép được rót ly rượu mừng, chúc phúc cho đôi ta nên tình nên duyên thắm.…
không bê đi đâu trong tầm mắt các anh và người quen các anh, không bê đi đâu khỏi wattpad. nếu định recommend fic cho ai xin hãy ib kín.•hoàng tử duy thuận và em người cá anh ta mới vợt được giữa đêm giông bão.•oneshot, cảnh báo bối cảnh giả tưởng, ooc, lowercase, nội dung không thực tế, vui lòng không đem đi đâu.…
Cảm ơn anh vì đã đến. Dù đến khi anh đi, em thấy mình đau đớn gấp vạn lần.Warning: BE, nội dung tiêu cực, OOC…
Một bộ truyện giả tưởng, không có thật !!!OTP riêng. Khuyến cáo nên đọc Góc Thông Báo trước khi đọc truyệnGia Đình Tam Đại, chưa cần nói gì nhiều thì ai cũng sẽ biết ba anh em bọn họ điều là người của showbiz, tuổi nghề hơn 10 năm. Ai ai nhìn dô chỉ thấy sự tài năng, thực lực và vẻ ngoài quá đỗi tuyệt trần của gia đình này. Phải nói đứng top đầu là không quá gì đâu. Đã thế đối với những người trong nghề ba anh em này đều rất niềm nở, hoà nhập được với tất cả, tốt tính như vậy nên lượng fan, fc cứ chất lượng cao.Cơ mà, U30 chưa có người yêu thì..?…
"... giờ đây họ không phải là hai cá thể riêng biệt nữa, mà là một linh hồn trong hai thể xác."…
Đừng đem chuyện của mình đi đâu cảVà mình không có nhu cầu cho chính chủ biết tới câu chuyện nàyYêu JunPhúc🐇🦫…
nếu có kiếp sau, mọi thuận phúc trời ban anh sẽ dành để nói yêu em.…
những đoạn âm thanh vô nghĩa từ trái tim...…
Anh đằm mình trong những miền say sưa hoang hoải, kiếm tìm em, hồn em. Chỉ để hôn em một lần.------------oneshot (or two?)nhấn mạnh: ooc! ooc! ooc!không mang đi đâu ngoài app W. tất cả chỉ là tưởng tượng, không có thật, không áp dụng lên người thật.…
Một thiên sứ đọa đày, đôi cánh bạc lấm bụi trần gian. Gã bước đi giữa đời, lầm lỡ, đơn côi, ánh mắt chứa cả trời thống khổ. Liệu có bàn tay nào dang ra cứu vớt, hay mọi lỗi lầm rồi sẽ mãi chìm vào quên lãng ?…
Cỏ dại... sao lại là 'đoá'?...…
Phạm Duy Thuận tìm thấy những bức thư và những tờ giấy nhật ký rời rạc trong một lần hắn dọn dẹp phòng nghỉ của mình. Đó là câu chuyện của nhiều năm sau cú chấn động năm định mệnh ấy.đây là tiền truyện - khởi đầu của "vạn phúc cầu thuận bình an"title : dòng chữ cuối cùng - prelude of "vạn phúc cầu thuận bình an" the seriescouple : phạm duy thuận x tăng vũ minh phúcauthor : hopeon.ĐÂY…
theo tình tình chạy, chạy tình tình theo.hay là,tự nhiên một ngày tăng phúc chẳng thèm nói chuyện với jun phạm thêm nữa.…
Tăng Phúc là fanboy là người thầm thương trộm nhớ Jun Phạm. Nhưng tình cảm này chỉ từ một phía cậu. Sau nhiều lần đau khổ thì cậu sẽ quyết định từ bỏ hay tiếp tục.......Warning: Truyện hoàn toàn hư cấu. Đây chỉ là delulu trong trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng không mang ra khỏi Wattpad. Cp: Jun Phạm x Tăng Phúc…
Thời gian trôi qua như cơn mưa rào giữa hạ, thoáng đến thoáng qua. Chỉ vừa mới đây đang thấy mưa con đang rơi, chợp mắt một cái đã tạnh mưa, mới vừa đây thôi còn là những cậu nhóc cấp ba nghịch ngợm chớp mặt một cái đã trưởng thành, trở thành những bố của các con.- Công nhận thời gian trôi qua mà chiều cao thằng Nam nó không đổi he- Ê Ngoại truyện (or pặc two) của Trà Xuân, Hoa Hạ, Áo Mùa Đông🥇Top 1 #atvncg 25/07/2025…
Em nghĩ em gieo mầm trong tim anh mà em có thể trốn thoát dễ vậy sao, Phúc?--------------------------------------------------Một chiếc fic vội sau chiếc livestream ấy Mọi người đi ngang qua để lại cmt để em có thêm động lực viết nha…
Duy Thuận và Tăng Phúc yêu nhau thời niên thiếu, những ngày ấy tràn ngập niềm vui và hy vọng. Đôi ta có nhau, có những buổi chiều đi dạo dưới hàng cây, có những lời hứa ngọt ngào về một tương lai bên nhau, không biết rằng rồi một ngày, tất cả sẽ chỉ còn lại trong ký ức.Ngày hôm nay, khi anh đã là một ông lão tóc bạc phơ, những bước đi đã không còn nhanh nhẹn như xưa, anh lại vô tình gặp lại bóng dáng của em. Nhưng em không thay đổi. Em vẫn là chàng thiếu niên năm ấy, vẫn đầy sức sống.Dưới bóng cây tùng, nơi chúng ta từng ngồi trò chuyện, em đứng đó, mỉm cười nhìn anh. Em không nói gì, nhưng ánh mắt em đầy ắp yêu thương, như thể muốn nói rằng: "Anh đã đến rồi, cuối cùng anh cũng tìm thấy em."Anh đứng đó, bất động, như thể thời gian đã quay lại, như thể mọi thứ quanh mình chỉ là ảo ảnh. Anh mỉm cười, một nụ cười nhè nhẹ, bởi vì trong giây phút này, anh biết rằng tình yêu này sẽ không bao giờ kết thúc.Em vẫn là em, mãi mãi, trong ký ức và trong trái tim anh.…
mọi đêm say cả hai người đều quấn lấy nhau trên giường, nhưng đêm nay chỉ còn lại cái ôm ấm áp…
Minh Phúc nhìn người bên cạnh, mỉm cười. Cuối cùng em cũng có thể gọi anh là của em rồi, nụ cười của anh, nước mắt của anh, sự mạnh mẽ của anh, sự yếu đuối của anh, em xin đón nhận hết, và trân trọng gọi tất cả là của em. Đến thời điểm này, tương lai có ra sao, cũng không tính được, có đến được tới đích hay không, cũng không còn quan trọng nữa rồi. Ít nhất ở hiện tại, cả hai có nhau, và hy vọng chặng đường sắp tới, cả hai sẽ trưởng thành cùng nhau.Ôi Hà Nội, khi mùa gió bấc về.…