Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Sau khi hoàn thành chương cuối của trò chơi thất bại toàn quốc, tôi đã trở thành một nhân vật phụ vô danh trong chính game đó. Một nhân vật phụ hạng EX, vượt qua mọi tiêu chuẩn, không thể đo lường được.…
Tóm tắt:Hoshizora Akane là một nữ diễn viên trẻ mới nổi. Sau một tai nạn trong phim trường, cô bất ngờ phát hiện bản thân xuyên vào chính vai diễn của mình - Horishita Akane, nhân vật nữ phụ đồng thời là vị hôn thê độc ác của nam chính.Cô sẽ đưa ra lựa chọn như thế nào? ------------------------------------------------------Đây là một motif khá cũ và đại trà thường được rất nhiều người sử dụng. Bản thân mình cũng là một tay mơ nên quyết định chọn motif cũ này, chủ yếu để thử sức. Nếu các bạn muốn đọc thì rất hoan nghênh. Mình không thể nói "Truyện mình hay lắm" hay "Truyện mình rất dở",...Mọi đánh giá đều thuộc về độc giả các bạn. Mình xin tiếp thu mọi ý kiến đánh giá, nhận xét từ các độc giả.Câu chuyện hoàn toàn mang mục đích giải trí.…
Người đó biến mất khỏi cuộc đời tôi mang mang theo bao nỗi đau suốt hai năm thì anh ấy đã xuất hiện đem lại cho tôi sự ấm áp dịu êm và một sức sống mới…
Tôi mười tám tuổi. Người yêu tôi hai mươi lăm.Giữa chúng tôi không có bi kịch lớn, chỉ có những ngày trôi qua rất bình thường - và chính sự bình thường ấy khiến tôi không biết mình đã đi lệch từ lúc nào.Câu chuyện này bắt đầu bằng một sự tò mò nhỏ và kết thúc bằng những cảm giác khó gọi tên: xấu hổ, hụt hẫng, và một nỗi buồn đến chậm. Tôi đã từng nghĩ mình đủ trưởng thành để yêu, nhưng hóa ra chỉ đủ để bước vào một mối quan hệ mà tôi không biết cách rời đi.Đây không phải là câu chuyện về đúng hay sai . Nó là một bản ghi chép tâm lý của một người trẻ, khi nhìn lại những lựa chọn đầu đời và nhận ra rằng: có những mối quan hệ không làm ta đau dữ dội, nhưng khiến ta buồn rất lâu.Tôi ghét người yêu mình. Nhưng tôi không thể bỏ anh ta.Không phải vì tôi còn yêu, mà vì tôi vẫn chưa hiểu hết điều gì đã giữ tôi ở lại.…