[Guke] PAPILIO MACHAON
TRUYỆN PHI LOGIC =)))…
TRUYỆN PHI LOGIC =)))…
Nghe đồn nhà đội trưởng trần có một Omega xinh đẹp?…
Gọi em là Thường Châu ngày tuyết trắngGiữa giá lạnh vẫn rực sáng niềm tin.…
chuyện nho nhỏ của hai pick ִֶָ𓂃 ࣪˖ ִֶָ🐇་༘࿐Trung Anh x Phúc Nguyên…
"when marimba rhythms start to play"…
Oi shi cư na rêMoi moi kiu =)))LƯU Ý: KHÔNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT DÙM MÌNH AH…
OOCJuhoon's povKim Juhoon được nhận nuôi từ cô nhi viện.predictable plot:Dhún iu nhỏ hơn mứt mụt tủihe trăm phần trăm…
sơn bình lan nay thi anh chiu thua em roi…
nhà emi có một em bé rất đáng yêu…
Tác giả: Tuế KiếnThể loại: Ngôn tình, Đoản văn…
Tên Truyện : Vượt Thời Không Để Nắm Lấy Tay EmTác Giả : Angel Thể Loại : #Otp#ValerMehen#GiaTuong#AuCo#Fanfic…
Châu Kha Vũ x Trương Gia Nguyên Bối cảnh: INTO1Mô tả: - Ngược, ngược và rất ngược :))) "Trương Gia Nguyên và Châu Kha Vũ cách nhau một năm 18 tuổi, dù Gia Nguyên chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân, càng không thắng được người Kha Vũ yêu đến khắc cốt ghi tâm" * Lưu ý - Đọc kĩ mô tả, chuẩn bị tinh thần trước khi đọc vì đây sẽ lại là một cái hố :))…
Author : Park Jnie Note : cái này tớ lấy ý tưởng trong một chuyện ngắn của "Cất nỗi buồn vào hôm qua" nên bạn nào đã đọc quyển này sẽ thấy giống 10% nha.Upd 15/08/2015 Bản gốc đk tớ viết trên wordpress của tớ ( letsmeloveyou.wordpress.com ) và re-up lại trên này vì tớ muốn lưu trữ lại trên pad, thỉnh thoảng đi đâu chán còn lôi ra =))) Cám ơn và pls đừng mang ra ngoài ;ㅅ;…
fanfic, truyện được viết dựa theo trí tưởng tượng của bản thân.✉️: "lần đầu em viết truyện chữ nên có gì mọi người góp ý nha ( ㅠㅅㅠ·)".…
sjy dạo này hay cãi lời lhs nhỉ ?chắc là lhs phải phạt thôi…
pbk và 1001 cái drm…
I woke up to a sound.It wasn't loud, nor urgent, just a soft, deliberate knock against wood. The kind that lingers, waiting to be acknowledged.Knock, knock.The room was dark, except for the faint glow of streetlights bleeding through the curtains. Everything looked the same: the walls, the ceiling, the bed I was lying on.Nothing was out of place.And yet, something felt wrong.Knock, knock.The sound wasn't coming from the front door. It was closer. Much closer.Right outside my bedroom.The room stayed still, wrapped in darkness, thick and suffocating, with only the tick of the clock echoing through the quiet. I didn't move, didn't turn on the light. I just lay there, listening - letting the sound drift through the rhythm of my breath.I had locked the front door. My smart lock made sure no one could enter without the code.So then... who was standing out there?…
Myung Jaehyun lớn hơn Han Dongmin 4 tuổi.…
" âm dương giờ không còn cách biệt. họ cứ thế nắm tay nhau đi về chân trời mới, nơi chẳng vương khổ đau..." CHUYỆN HOÀN TOÀN CHỈ LÀ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ…