Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Thất Thất là cái đại manh vậtTrạng thái: Hoàn thànhTiêu nhiễm: Mặc mặc, ngươi chừng nào thì trở về? Ta vẫn luôn tại chỗ chờ ngươiDiệp mặc: Tiên sinh, ngươi là?ps: Nữ chủ lược tra, nam chủ ngây thơ ngượng ngùngLạp lạp lạp tuyên truyền một chút toàn văn tồn cảo hố:Trung khuyển bút kýWeibo:Thất thất là cái đại manh vậtTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Diệp Mặc, Tiêu Nhiễm ┃ vai phụ: Gạo kê ┃ cái khác: Hơi ngược nam…
Một câu chuyện nhỏ( đây là câu chuyện đầu tiên của mình, mong mọi người có thể góp ý để mình thay đổi)Mốc thời gian trong truyện không phải hằng ngày, đôi khi sẽ tua nhanh thời gian…
Truyện: Khoảnh Khắc Rung ĐộngTác giả: WillowThể loại: 12 Chòm Sao, Tình Yêu, Thanh XuânBé tình yêu said: "Có trốn đằng trời cũng không thoát được đâu, hehehe." (Mọi chi tiết về địa điểm hay sự kiện... đều chỉ tạo bối cảnh cho truyện, ngoài ra không nhằm mục đích gì khác.)…
Đồng Lô - một ngọn núi lửa ngủ yên trong máu đỏ, đá nóng và tro bụi.Không ai sống ở đó.Không ai được sống sau khi bước vào.Thế mà Quân Ngô vẫn sống.Hắn từng là Đế Quân, thần uy lẫm liệt, một tay khuynh đảo thiên hạ.Sau trận bại chiến, hắn biến mất khỏi mọi tấm bia sử, không ai rõ hắn bị xử thế nào - chỉ có lời đồn rằng hắn được đưa đến Đồng Lô.Hắn mang thân thể rách nát, phép lực cạn khô, ánh mắt không còn ánh lửa.Không ai xích hắn.Chỉ có một người, từ đầu. Đã ở lại cạnh hắn.Mai Niệm Khanh, Quốc sư đương triều, kẻ mang áo ngoài tím nhạt, tóc đen dài, dáng đứng thanh lãnh như trăng đêm.Y không phải thị giả.Cũng không phải kẻ đền tội.Y chỉ là người, ở lại. Ban ngày, Quân Ngô im lặng nằm đó, lưng tựa đá, mắt nhắm hờ.Dù môi nứt toạc, hơi thở dồn dập, hắn chưa từng cầu xin lấy một lời."Ngươi đến làm gì?" - hắn từng hỏi, giọng khàn, không giận cũng chẳng mong chờ."Để chăm sóc ngươi," y đáp.Hắn cười, nhếch môi, cười như đứt mạch máu dưới cổ họng:"Thương hại?"Y không phủ nhận.Cũng không rời đi. Tới đêm, hắn sốt cao.Cơn mê sảng kéo dài như ngọn lửa nuốt thân.Thân thể run nhẹ, hai tay nắm lấy không khí, mồ hôi rịn khắp người, môi run:"Lạnh... đừng đi...""Đừng để ta một mình..."Giọng hắn, mềm như tro rơi, nhưng khàn đến vỡ vụn.Không ai ngoài Mai Niệm Khanh nghe thấy.Y ngồi xuống mép giường đá, đưa tay xoa lưng hắn, nhẹ nhàng như đang giữ một linh hồn bị lửa đốt cháy:"Điện hạ, người không một mình.""Ta luôn ở đây."----Lưu ý: OOC!!!…
về các otp của mình, mình đều viết một series riêng, và đương nhiên wenrene cũng không ngoại lệ.nơi đây sẽ là tập hợp những câu chuyện vui có, buồn cũng có tùy thuộc vào cảm xúc của tác giả chính là mình. về tên series, mình thích thì mình đặt thôi!…