Nhà chúng mình có 13 người
Một câu chuyện chữa lành cho chính bản thân mình và hi vọng các bạn đọc cũng thế…
Một câu chuyện chữa lành cho chính bản thân mình và hi vọng các bạn đọc cũng thế…
nguyễn thái sơn đôi khi nghĩ rằng, trần đăng dương thật sự không ưa mình.…
TẤT CẢ CHỈ LÀ TƯỞNG TƯỢNG CỦA NHỎ GREEN!OTP của Green và những mẫu story ngắn.- Lắc xúc xắc bùng binh bình bông.-> Niệm 7749 lần tên Green để không ném đá 💚…
Fanfic đầu tay về Thanh VũTrailer nha. :3https://youtu.be/NZzPIk6jWbU…
project chapter 25 for domicmasterd…
Tác giả: Kim NhànThể loại: Đam mỹ, Sủng, Hệ thống, tình hữu độc chung, duyên trời tác hợp, điềm văn, vườn trường.Văn án: Seokmin phát hiện, cậu yêu bạn của mình - Mingyu.Họ cùng ăn cùng ngủ, tựa như hình với bóng, là bạn thân nhất của nhau.Mà chơi với hắn nhiều năm nên cậu biết rõ, Mingyu chính là thẳng nam, bởi vì vẻ ngoài anh tuấn nổi bật, mà thu hút rất nhiều người thích kể cả con trai.Mỗi khi những người đó xuất hiện, Mingyu đều sẽ không hề do dự mà cắt đứt quan hệ với họ. Cho dù là trước đây là bạn bè có quan hệ khá thân thiết, cũng không hề nương tay mà kéo vào danh sách đen, để cho người đó cách xa khỏi thế giới của mình.Chính vì đã nảy sinh những tình cảm không nên xuất hiện, vì để giữ lấy tình bạn này, Seokmin đã cố gắng giảm bớt thời gian ở chung của cậu với Mingyu.Mingyu muốn đi du lịch chung với cậu, cậu từ chối.Mingyu muốn tắm chung với cậu, cậu từ chối.Mingyu muốn ôm cậu ngủ, cậu vẫn từ chối....Seokmin thành công giảm bớt thời gian tiếp xúc với Mingyu, nhưng có một ngày cậu đang ở nhà một mình, lại bị Mingyu chặn ở cửa.Đôi mắt trước đây nhìn cậu luôn luôn mang theo ánh sáng ấm ấp thì giờ đây lại đen đến đáng sợ, đẩy cậu vào tường."Trốn tôi ư?" Mingyu cười lạnh, "Nếu cậu không cho tôi một lý do đàng hoàng... Thì cậu đừng trách mỗi giờ mỗi phút tôi đều sẽ dính lấy cậu."Bản chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác.…
Mọi việc em làm đều vì một người....…
Gió vẫn hát ngân ngaVài câu ca mơ màng...Mỗi oneshot trong này tớ chủ yếu lấy idea từ mấy bài hát ấy nhaa 🫶…
Từ ấy, thu rồi, thu lại thuLòng tôi còn giá đến bao giờChồng tôi vẫn biết tôi thương nhớNgười ấy, cho nên vẫn hững hờTôi vẫn đi bên cạnh cuộc đờiÁi ân lạt lẽo của chồng tôiMà từng thu chết, từng thu chết,Vẫn giấu trong tim một bóng người....Nếu biết rằng tôi đã có chồngTrời ơi, người ấy có buồn không ?Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡTựa trái tim phai tựa máu hồngHai sắc hoa Ti-gôn của T.T.Kh…
lowercase.hug | seventeen.…
Những mẩu chuyện nhỏ về các thành viên T1 và các couple mình ship (lẫn không ship) trong đó. __________WARNING:• Các thành viên của T1 không thuộc về tác giả. Các chi tiết đều là tưởng tượng.• Ngôn từ tùy hứng. Sẽ có những chương gắn nhãn 18+ nên cân nhắc trước khi đọc. • Không mang truyện đi nơi khác khi chưa xin phép mình…
Chuyện nhỏ về em Bống và anh DiệuĐỪNG MANG ĐI ĐÂU NGOÀI WATT MÌNH THẤY MÌNH CẮN ĐẤYYY…
( Lưu ý: truyện hiện tại đang là bản thảo đầu tiên, sẽ có những chỉnh sửa sau này, các đọc giả thân mến, mong hiểu cho những lỗi như dấu câu, chính tả, chia dòng, chia hàng, câu cú lủng củng, lặp từ, mô tả sơ sài, cảm ơn rất nhiều nếu các bạn đọc bỏ qua những thiếu sót này, không bỏ qua được tôi cũng cảm ơn vì đã đọc.)Một cuộc phiêu lưu đầy bất ngờ mở ra tại phương Bắc của vương quốc Ngàn Hoa, theo bước chân Viktor Wise - một chàng trai mồ côi mang trong mình khát khao khám phá tri thức. Khi đức vua băng hà, Viktor dấn thân vào hành trình vĩ đại, đối mặt với những âm mưu chính trị phức tạp và những trận đối đầu chiến thuật căng não. Liệu Viktor sẽ học được gì, trải qua những thử thách nào để trưởng thành hơn? Hãy cùng khám phá hành trình của anh trong '12 Kỵ Sĩ Trắng - The 12 White Knights.'Tác giả: Nguyễn Anh Dũng…
i just wanna kissi never wanna miss 𐔌՞. .՞𐦯…
Có trời mới biết em yêu anh như thế nào.…
Đồng Lô - một ngọn núi lửa ngủ yên trong máu đỏ, đá nóng và tro bụi.Không ai sống ở đó.Không ai được sống sau khi bước vào.Thế mà Quân Ngô vẫn sống.Hắn từng là Đế Quân, thần uy lẫm liệt, một tay khuynh đảo thiên hạ.Sau trận bại chiến, hắn biến mất khỏi mọi tấm bia sử, không ai rõ hắn bị xử thế nào - chỉ có lời đồn rằng hắn được đưa đến Đồng Lô.Hắn mang thân thể rách nát, phép lực cạn khô, ánh mắt không còn ánh lửa.Không ai xích hắn.Chỉ có một người, từ đầu. Đã ở lại cạnh hắn.Mai Niệm Khanh, Quốc sư đương triều, kẻ mang áo ngoài tím nhạt, tóc đen dài, dáng đứng thanh lãnh như trăng đêm.Y không phải thị giả.Cũng không phải kẻ đền tội.Y chỉ là người, ở lại. Ban ngày, Quân Ngô im lặng nằm đó, lưng tựa đá, mắt nhắm hờ.Dù môi nứt toạc, hơi thở dồn dập, hắn chưa từng cầu xin lấy một lời."Ngươi đến làm gì?" - hắn từng hỏi, giọng khàn, không giận cũng chẳng mong chờ."Để chăm sóc ngươi," y đáp.Hắn cười, nhếch môi, cười như đứt mạch máu dưới cổ họng:"Thương hại?"Y không phủ nhận.Cũng không rời đi. Tới đêm, hắn sốt cao.Cơn mê sảng kéo dài như ngọn lửa nuốt thân.Thân thể run nhẹ, hai tay nắm lấy không khí, mồ hôi rịn khắp người, môi run:"Lạnh... đừng đi...""Đừng để ta một mình..."Giọng hắn, mềm như tro rơi, nhưng khàn đến vỡ vụn.Không ai ngoài Mai Niệm Khanh nghe thấy.Y ngồi xuống mép giường đá, đưa tay xoa lưng hắn, nhẹ nhàng như đang giữ một linh hồn bị lửa đốt cháy:"Điện hạ, người không một mình.""Ta luôn ở đây."----Lưu ý: OOC!!!…
Dobby and his Puppy…