Seongjun X Jinho (ABO)
Vã otp nên viết…
Vã otp nên viết…
Hyunjin lúc nào cũng lãng mạn và ngọt ngào, Seungmin cứ mãi vùng vẫy trong hố sâu tuyệt vọng với Minho không thoát ra được. Seungmin ngây thơ khờ dại của tôi, khi nào em mới tự yêu chính mình?…
Hic giáng sinh này Lúm không đi với kẹo…
Câu chuyện của hai cậu chàng Kenho và Seonghyeon…
bóng của kình nằm trong chữkình rời làn nước - chữ cũng rạn theo…
Dưới trận nhưa rào rả rích những chú gà con vẫn đang ngủ say trong căn nhà ấm áp...…
Ib: Shared Account - M1NU feat. Jayci yuccaWarning: OOC…
chia tay người yêu vì cô ấy đu idol, bỗng dưng tôi hốt luôn idol của cổ lúc nào không hayvận động viên bơi lội và công chúa của anh ấy ⊹…
"tuổi gì yêu bố" và "em không có gây" đang hẹn hò với nhau - câu chuyện của khó dỗ dành và đéo thích dỗ truyện dựa trên sự ảo tưởng của tôi, ai tâm lý móc dễ out thì có thể yếu, cảm ơn vì đã đọcsinh ra với mục đích giải trí và thỏa mãn bản thân, ai khó chịu thì cứ out ạ 🤗author : pupuanan…
- nguyên cái bản Tả Van này không ai là không biết An Khánh Huy - nhà có cả núi ngô, cả đàn trâu và tiền tiêu ba đời không hết - thích Nghiêm Sơn Hoàng - thằng nhóc nổi tiếng khắp bản vì cái tính ngang bướng, cái miệng chẳng chịu thua ai bao giờ- từ bé đến lớn, nó mang hết tất cả những gì trong nhà có đem hết cho Hoàng và bao gồm cả tấm lòng mình để theo đuổi người ta, chỉ tiếc rằng Sơn Hoàng một ánh mắt còn chẳng thèm trao cho nó, em thì vẫn cứ coi nó là một đứa trẻ con, tưởng nó chỉ đùa, chán rồi thôi..Nhưng mà gần chục năm nó trao đi tấm chân tình ấy chưa đủ chứng minh sao..- mèn mén giàu nhất bản và hành trình theo đuổi vợ đầy gian nan của anh ấy -TAG : 1x1, HE, đồng niên, fluff, slice of lifew : r16, ooc, kiss scene…
we fell in love for what felt like forever.…
_____Do_Not_ Repost_____- Waring: OOC, R18, bl, sinh tử văn, song xử. - Cp chính: KokoInui, Drakey, Bajifuyu (nếu có notp của bạn thì lướt, đừng đục thuyền)- Cp phụ: Wakatora, Takeoshin, Musan (đây là otp của Ly, nếu là notp của bạn thì lướt, đừng đục thuyền)⚠!!! Truyện có yếu tố bl, nếu bạn kì thị thì nơi đây không đón tiếp bạn.Nhân vật trong Fic không thuộc về Ly, họ thuộc về Ken Wakui. Ly chỉ sở hữu chiếc Fic này.Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad nếu bạn thấy trên nền tảng khác như mangatoon, zingtruyen,...thì đó là đạo nhái.Cmt lịch sự giúp Ly.Nghiêm cấm đục thuyền dưới mọi hình thức.Đừng để truyện vào danh sách đọc có NOTP của tôi.…
- nghiêm sơn hoàng về quê ngoại và gặp lại - bạn thuở nhỏ tên an khánh huy mười một năm chưa gặp - nhưng có vẻ cả hai người chẳng ai nhớ gì hết thì phải..- theo lời mẹ kể thì hồi nhỏ hai đứa dính nhau như hình với bóng, thiếu điều không thể ở cạnh nhau 24/24 thôi- một fic ngắn của tuiii =))…
hehe truyện viết vui thôi, tại vã quá mà ko có hàng đớp nên tự đẻ hàng ăn…
Họ đồn rằng: Eom thiếu gia đi đến đâu cũng có một cái đuôi to lớn lẽo đẽo theo phía sau.…
Ban đầu mọi thứ chỉ là một cái bẫy hắn lập nên để thao túng kẻ phá hoại nhưng rồi dần dần chính hắn cũng bị kéo vào Tự lúc nào In Ho đã không muốn kết thúc cái bẫy ấy, lại càng không muốn rời xa con mồi mà bản thân hắn giăng bẫy Anh lại càng rối bời hơn, Gi Hun từ đề phòng rồi dần bị cảm hoá bởi cái gã mà anh cho là khó ưa. Thế mà anh mặc kệ lời mọi người chỉ biết bản thân bên cạnh hắn sẽ được ở vị trí chưa từng cóMột mẩu truyện (Fic) ngắn về hai chú dzàCó thể có một số cảnh không phù hợpMọi người cân nhắc trước khi xem…
Lần đầu tiên cậu gặp em là ở trong ký túc xá của tổ thi đấu, phòng em cạnh phòng cậu, cách một bức tường, lúc nào cũng luôn im lặng, như thể căn phòng bên đó không có người ở. Lần đầu tiên chạm mắt em là khi cậu nhặt cho em chiếc khăn tay rơi dưới đất quấn một đồng tiền xu để mua nước. Cậu nhìn em chằm chằm, như thể dò xét, cũng như thể đánh giá. Là một người đáng yêu, có vẻ khá ít cười, đôi mắt tròn long lanh, cậu cao hơn em nên em phải ngẩng đầu nhìn. Đôi tay trắng trắng cầm lấy khăn tay trong tay mình, nhỏ giọng cảm ơn rồi quay người rời đi. Cậu đã nhớ mãi bóng lưng ấy, cái bóng lưng chầm chậm khuất xa tầm mắt mình vừa mảnh mai vừa cứng rắn, tựa như tuyết đầu mùa, mỏng manh, dễ vỡ đến khó tưởng, nhưng bông tuyết trắng lại rơi xuống lặng lẽ, không chờ sự đón lấy của cậu, cậu cũng chẳng vươn tay, thời khắc ấy, lần đầu tiên cậu thấy mình chậm chạp, thấy thắc mắc. "Ước gì mình chìa tay thêm chút nữa"…
Truyện đầu tay của mình nha! >