Drop, Không hay
Truyện không hay hoặc đọc không nổi đã drop…
Truyện không hay hoặc đọc không nổi đã drop…
Chỉ là viết thay cuốn nhật ký, chuyện hằng ngày xảy ra và cảm xúc của chủ thớt.…
"Anh và tôi đến từ hai nơi, hai chân trời khác nhau. Nhưng số phận đã đưa ta lại bên nhau..."…
lần đầu làm có gì sai sót xin mọi người thông cảm…
Tổng hợp truyện ngắn hay và ý nghĩa…
Nếu truyện không hay các bạn thoongcamr…
Câu chuyện này dựa trên cuộc sống của chính bản thân tôi !!!…
một ông chủ nhà hàng chết mê chết mệt một anh đầu bếp.Từ limerence dùng cho fic này sẽ không theo hướng tiêu cực như nó, chỉ là một cảm giác u mê quên lối về của Min Yoongi dành cho Jung Hoseok mà thôi.…
Những mẩu truyện nhỏ…
fic được viết ngẫu hứng nên cốt truyện không được đầu tư nhiều nên ai định đọc thì vứt não ra rồi hẳn enjoy nhe 😍…
lười mỏ tả truyện…
Có những ký ức bị xóa, nhưng có cảm xúc chưa từng biến mất."Tôi muốn dịch lại ký ức của mình.Nhưng... giữ lại toàn bộ nỗi đau."Ở một thành phố nơi con người có thể "dịch lại ký ức" như chỉnh sửa một thước phim, Trình Duy Hàn - một khách hàng bí ẩn - đến Trung tâm Dịch Ký Ức và đưa ra yêu cầu kỳ lạ:"Hãy xóa đi khuôn mặt người ấy... nhưng để lại mọi đau khổ."Hạ Trì Dương, chuyên viên dịch ký ức, không đặt câu hỏi. Công việc của cậu là lặng lẽ bước vào thế giới bên trong ký ức người khác - xem, cảm, và dịch lại nó thành một phiên bản mới.Nhưng lần này... mọi thứ không còn như thường lệ.Trong đoạn ký ức hỗn loạn và đứt gãy của Trình Duy Hàn, Hạ Trì Dương bắt đầu nhìn thấy chính mình.Cử chỉ quen thuộc.Giọng nói không thể xa lạ.Và cảm xúc... như một vết cứa kéo dài từ kiếp trước."Tôi là người giúp anh quên đi...Hay là người anh từng cố nhớ đến cuối cùng?"Giữa thực tại và ký ức, giữa lý trí và xúc cảm, hai con người từng bị chia cắt bởi một biến cố bí ẩn - nay lại chạm mặt nhau trong hình hài khác, bằng một cách không ai lường trước.Một người bị ép quên.Một người chưa từng nhớ.Nhưng nếu trái tim vẫn đau, thì ký ức kia... liệu có thực sự mất đi?…
"Người dịu dàng nhất,thường là người đã quen với mất mát."Giữa một nghĩa trang không khóa cửa,Một người đàn ông học cách ở yên với trống rỗng,Và một cô gái chọn ở lại giữa những điều đã mất.Những con mèo vô chủ "Người ta nói chúng chờ vì không biết chủ của chúng đã rời đi. Em thì nghĩ... chúng biết, nên ở lại. Vì họ đang ở đây mà.""Cô nhớ rất rõ về họ...""Em chỉ giữ lại những gì họ từng trân quý. Như thế... sẽ không ai thực sự rời đi cả."Một cô gái vừa mong manh nhưng cũng mạnh mẽ theo cách riêng."Từ khi có cô ấyNơi này... bớt lạnh hơn."Câu chuyện về tình yêu và chữa lành, về mất mát và nỗi đau được kể một cách sâu lắng và dịu dàng. Giữa Père Lachaise, nơi nỗi đau của những con người được kể lại như những mảnh hồi ức đã qua, không bi lụy, chỉ là khắc ghi để ai đó không chìm vào quên lãng.Không drama, không lời tỏ tình.Chỉ là:"Anh ở đây, để bảo vệ em không bị bào mòn bởi thế giới."…
lấy từ trong phim rodamrix…
♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥…
Đây là lần đầu mình làm truyện có sai sót mong mọi người thông cảm…
Suy nghĩ vu vơ khi ta sắp chết hoặc rảnh rỗiNói về suy nghĩ của họ khi tôi không hiểu.…