Áp Lực Học Tập ....
Câu chuyện này chỉ mang lại tính chất giải trí, không làm xấu phong tục 👍…
Câu chuyện này chỉ mang lại tính chất giải trí, không làm xấu phong tục 👍…
Những gì xảy ra với mình. Mình không mong các bạn hiểu cho,nếu các bạn không thấy hay,hãy đi nhưng đừng để lại cmt bất lịch sự gì cả. Đây là nơi mình chia sẻ những khoảnh khắc,những giây phút quan trọng với mình,theo cách này hay theo cách khác. Mình cảm ơn các bạn đã dành thời gian để đọc <3…
ngày nào đó có lẽ chúng ta sẽ tha thứ cho nhau…
Tôi đã vô tình lạc vào giọng hát ấy, trái tim của tôi có lẽ đã lệch nhịp... vì cậu…
Câu chuyện này mình tự viết . Ko hay mong các bạn Thông cảm nha.…
Lần đầu viết truyện văn phong lủng củng mọi nguồn thông cảm…
nhân vật chính là 1 thằng nghèo rách mồng tơi nhưng một lần vô tình nhặt được 1 viên ma hạch và thay đổi số phận của mình…
Nhân duyên giao hợp tác thành.Duyên thắm xe hoa rạng rỡ gấm,Lục bình lưu thủy, se tơ lam----Anh, em, kiếp này, kiếp sau. Nhân duyên vốn đã an bài…
Tôi đã từng ngồi ở một góc phòng và tự hỏi, tình yêu là như thế nào? Một thứ cảm xúc đơn giản là yêu một người? Một thứ cảm xúc chân thật, làm con người ta chìm sâu vào trong nó. Hay đơn giản, đó là loại ảo ảnh do con người tự mình tạo ra trong vô thức? Một thứ xúc cảm vừa mơ hồ vừa lắng đọng.Nhưng có lẽ, thứ cảm xúc ấy. Đối với những kẻ lang bạt giống như một sự cứu rỗi, hay đối với tôi, nó giống như một vì sao không thể chạm tới.Tôi gặp cậu trai ấy vào một ngày trời ảm đạm, cũng phải thôi, ở Forks là thế mà. Ngày đấy là cái ngày mà tôi phải rời xa Suffolk, nơi tôi gắn bỏ hơn 1 thập kỉ.Cái ngày mà tôi chỉ muốn hét lên dưới cơn mưa tầm tã ấy. Cái ngày mà tôi chỉ muốn Forks đừng chạm đến cuộc đời hảo huyền mà tôi đang có.Cái ngày mà tôi nghĩ Forks đã lấy đi người thân của tôi.Nó là một xúc cảm, bốc đồng nhất thời. Tôi nghĩ vậy....CP: EdwardxGwen…
những điều con viết nhưng chẳng bao giờ hỏi mẹ. dường như đó chỉ là cái cớ để con trò chuyện với một ai đấy gần con nhưng không phải là con.…
Lần đầu mình dịch truyện nên sẽ có sai sót. Mong nhận được ý kiến từ mọi người.…
"Nếu nắng em vẫn còn vương,Bầu trời anh càng chẳng muốn trôi.Xin em, nếu định cứ thế rời đi,Dối lòng một chút cho hôm nay thôi.Rằng là em hãy ở lại bên anh, em nhé."…
Một hôm, Hy mở cuốn tập cũ và viết vào đó vài dòng chữ..."Anh viết ra ngày hôm nay chỉ muốn bản thân mình nhẹ lòng hơn, không phải kể lan man và phải kể hơn một nghìn lần câu chuyện của tụi mình cho bạn bè anh nghe nữa."…
Yvonne Marshall ngàn vạn lần cũng không nghĩ tới mình sẽ bị kéo vào mối dây mơ rễ má nhà Cullen.Không cp nu9 một mình mỹ lệ, toàn viên đơn mũi tên.…