fic viết cho vui
ngôn từ chưa được hoàn thiện, mình viết lúc buồn nên mong các bạn đừng đọc nó khi đang vui…
ngôn từ chưa được hoàn thiện, mình viết lúc buồn nên mong các bạn đừng đọc nó khi đang vui…
"Con không cần phải đặc biệt để trở thành một người quan trọng. Con sẽ là một người bình thường, sống một cuộc đời bình yên."×Cp: Anagapesis Rewilson x Edward CullenNếu cảm thấy không hợp gu xin vui lòng click back- Author: Sau vài tác phẩm bộ vô tri viết được vài chương lại drop thì tôi đã quay lại với trường phái nghĩ gì viết đó cũng vô tri không kém =))…
no summary…
Chỉ là một đống tạp nham truyện ngắn của Pea thui~ Cảnh báo: giữa các truyện hông có liên kết đâu nhoa.^^Đây là viết theo cảm xúc mà.Lưu ý:- Truyện tâm sự kí hiệu là .- truyện kinh dệ kí hiệu là .- Truyện love (SE hoặc HE) kí hiệu là❤️.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ, nhớ comment cho mik nhessss!<3…
Câu chuyện này chỉ mang lại tính chất giải trí, không làm xấu phong tục 👍…
Những gì xảy ra với mình. Mình không mong các bạn hiểu cho,nếu các bạn không thấy hay,hãy đi nhưng đừng để lại cmt bất lịch sự gì cả. Đây là nơi mình chia sẻ những khoảnh khắc,những giây phút quan trọng với mình,theo cách này hay theo cách khác. Mình cảm ơn các bạn đã dành thời gian để đọc <3…
ngày nào đó có lẽ chúng ta sẽ tha thứ cho nhau…
Tôi đã vô tình lạc vào giọng hát ấy, trái tim của tôi có lẽ đã lệch nhịp... vì cậu…
Câu chuyện này mình tự viết . Ko hay mong các bạn Thông cảm nha.…
i forgot everything but your face.25.12.27…
Lần đầu viết truyện văn phong lủng củng mọi nguồn thông cảm…
Nhân duyên giao hợp tác thành.Duyên thắm xe hoa rạng rỡ gấm,Lục bình lưu thủy, se tơ lam----Anh, em, kiếp này, kiếp sau. Nhân duyên vốn đã an bài…
nhân vật chính là 1 thằng nghèo rách mồng tơi nhưng một lần vô tình nhặt được 1 viên ma hạch và thay đổi số phận của mình…
Tôi đã từng ngồi ở một góc phòng và tự hỏi, tình yêu là như thế nào? Một thứ cảm xúc đơn giản là yêu một người? Một thứ cảm xúc chân thật, làm con người ta chìm sâu vào trong nó. Hay đơn giản, đó là loại ảo ảnh do con người tự mình tạo ra trong vô thức? Một thứ xúc cảm vừa mơ hồ vừa lắng đọng.Nhưng có lẽ, thứ cảm xúc ấy. Đối với những kẻ lang bạt giống như một sự cứu rỗi, hay đối với tôi, nó giống như một vì sao không thể chạm tới.Tôi gặp cậu trai ấy vào một ngày trời ảm đạm, cũng phải thôi, ở Forks là thế mà. Ngày đấy là cái ngày mà tôi phải rời xa Suffolk, nơi tôi gắn bỏ hơn 1 thập kỉ.Cái ngày mà tôi chỉ muốn hét lên dưới cơn mưa tầm tã ấy. Cái ngày mà tôi chỉ muốn Forks đừng chạm đến cuộc đời hảo huyền mà tôi đang có.Cái ngày mà tôi nghĩ Forks đã lấy đi người thân của tôi.Nó là một xúc cảm, bốc đồng nhất thời. Tôi nghĩ vậy....CP: EdwardxGwen…