seankeon | no name.
seankeon | no name._____seonghyeon là cờ đỏcờ đỏ mới lạthương cún iu còn không hết.…
seankeon | no name._____seonghyeon là cờ đỏcờ đỏ mới lạthương cún iu còn không hết.…
mèo siêu chảnh.…
chán thế đéo nào được khi có quả ghệ ngon như park jongseong.…
hoonjay ; bottomjay ; topsunghoon…
short ficbenjamin park × jay park…
an ENHYPEN [email protected] Jeongwon × Park Jongseong"Tôi và em, giờ đơn giản chỉ còn là hai kẻ xa lạ, đã lâu chẳng lướt qua đời nhau."…
Đam mỹ Thể loại : Sủng ngọt , ôn nhu công , đanh đá thụ , công sủng thụ Đây chỉ là 1 bộ truyện ngắn để cung cấp đường hoy nha nên ko có ngược và văn phong cũg ko đc hay , thiếu logic nha 😂[Trạng thái cập nhật : đã hoàn]…
Thương anh không hết, đành ôm anh vào lòng…
Park Jinseong cảm thấy chồng mình có gì không đúng.…
Nhân ngư Sunghoon và Bác sĩ Jongseong.Tác giả: Calendar5Chuyển ngữ: Alijung23Chương: 3/?…
Tích tắc..."Em nghĩ chỉ bằng những nắm đấm yếu ớt đấy liền có thể chạy trốn khỏi tôi sao. Em nhầm rồi Park Jongseong!"Tích tắc...…
Thiên Bình tháng 10 ghen.…
Một kẻ trầm cảm yêu một kẻ tự kỷ, kết cục đi về đâu?Một kẻ đang sụp đổ bất chợt thấy ánh sáng của cuộc đời nhưng bị cuốn vào vòng tranh đấu gia sản sẽ thế nào?---👉Tác phẩm đã chuyển ver👉Đã có sự cho phép của tác giả gốc Eda_Kim👉Mọi nhân vật phụ thuộc quyền sở hữu của tớ⚠️Trầm cảm⚠️Tự kỷ⚠️PTSD⚠️Alexithymia⚠️OOC⚠️Self-harm…
👉Tác phẩm đã trans👉Đã có sự cho phép của tác giả gốc là @jyhnst.👉Mọi nhân vật thuộc không thuộc quyền sở hữu của bất cứ ai.👉Tính cách nhân vật không giống đời thật📌Hãy ghé sang @jyhnst để ủng hộ author gốc nhé.---"Tôi thật sự thích cậu đấy Jay."Khi mà hội trưởng hội học sinh - người có trái tim lạnh giá nổi tiếng lại dính một quả thính to đùng với cậu học sinh mới chuyển tới - tay bóng rổ trong đội tuyển trường.…
textfictextfictextficcái gì quan trọng nhắc lại 3 lần!…
Thôi Phạm Khuê đếch cần tình yêu.Thôi Phạm Khuê chỉ cần Thuân thôi.…
textfic, lowercase…
I woke up to a sound.It wasn't loud, nor urgent, just a soft, deliberate knock against wood. The kind that lingers, waiting to be acknowledged.Knock, knock.The room was dark, except for the faint glow of streetlights bleeding through the curtains. Everything looked the same: the walls, the ceiling, the bed I was lying on.Nothing was out of place.And yet, something felt wrong.Knock, knock.The sound wasn't coming from the front door. It was closer. Much closer.Right outside my bedroom.The room stayed still, wrapped in darkness, thick and suffocating, with only the tick of the clock echoing through the quiet. I didn't move, didn't turn on the light. I just lay there, listening - letting the sound drift through the rhythm of my breath.I had locked the front door. My smart lock made sure no one could enter without the code.So then... who was standing out there?…
Guitarist tóc hồng răng sâu trốn lịch khám bộ nhá định kì và chàng tiên răng của nó.…
có chuyện tình kia đi qua thập kỷmột người không nóimột kẻ không hay…