Fanfic Record of Ragnarok trận 11.
xàm l…
Chỉ là sản phẩm của chất xám, không áp dụng người thật với mọi hình thức…
Tác giả: Chiết Chỉ Mã NghịConverter: ngocquynh520Editor: Mạn NhiBeta: Hường BùiNguồn: diễn đàn LQĐGiới thiệuMấy năm trước khi Dương Kiền theo đuổi Thẩm Kiều, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?Ba năm sau, tại sao bọn họ lại không ở cùng nhau?Sau đó trở thành người lạ, thật sự là người lạ sao?Có phải thật sự muốn giống như câu hát trong bài hát kia không: 'Trong thế giới của hai người, không nên có bạn.'Vở kịch nhỏ:Dương Kiền uống say, thư ký đưa anh về nhà.Vừa vào cửa Dương Kiền liền bắt đầu kêu gào: "Thẩm Kiều làm điểm tâm dở lắm, tôi bắt cô ấy viết bản kiểm điểm, nếu không tôi sẽ không về nhà, cô ấy không dám không viết, chưa đến buổi trưa đã ngoan ngoãn nộp bản kiểm điểm lên. Ha ha!"Sau khi thư ký rời đi, chủ nhiệm Dương ôm chân vợ khóc lóc nỉ non: "Anh sai lầm rồi, về sau em làm cái gì anh sẽ ăn cái đó, bản kiểm điểm anh cũng viết xong rồi, bảo bối, em để anh về giường ngủ đi!"…
Một khi bạn đã du nhập vào chiếc "fic" xàm xí này của mị. Bạn sẽ thấy bao nhiêu thứ ảnh về Bangtan trên đời!…
• Tên truyện: [Đn Tokyo Revengers] Ước Mơ.• Tác giả: Milk_Ka_243.• Thể loại: Hành động, hài hước, phi logic, đam mỹ, đồng nhân, hắc hóa,....• Cp: Mitsuya x Kitsune Hikaru.____________________Người phàm thật kì lạ, trong tâm chúng luôn muốn thực hiện được một thứ gọi là ước mơ.Từ lúc được đưa tới thế giới này thì ta đã học được rất nhiều điều... Nhưng khó hiểu nhất vẫn là 2 từ ước mơ mà ta được nghe.Những người phàm xung quanh ta luôn làm mọi cách chỉ để thực hiện được ước mơ của chúng." Này Hikaru! Ước mơ của mày là gì?! " Takemichi." Ước mơ sao...?! Đó là gì...?! " Hikaru." Ước mơ là một điều mà mày luôn cố gắng để đạt được nó...! " Takemichi." Điều mà tôi muốn đạt được sao...?! " Hikaru." Đúng vậy...!!! " Takemichi." Điều tôi muốn đạt được... Đó là.... " Hikaru.Mikey được hạnh phúc...!…
Trên những cánh đồng, những cánh rừng hoang tàn như có như không bóng dáng những người nhặt xác. Họ đều là những người lính đã từng tham gia chiến đấu nay đã già cỗi, thương tật. Những con người yếu đuối, không đủ sức đầu quân đánh giặc. Những người kề cận cái chết, sinh mạng mỏng manh có thể gục ngã bất kỳ lúc nào. Nhưng chính họ là những người không sợ máu tanh chết chóc, không sợ bầu trời u ám về đêm, không màng sinh mạng, hết mình hoàn thành nhiệm vụ. Có người ngã xuống, có người không. Họ vẫn không quản ngày đêm quanh quẩn với công việc nhặt xác của mình.Những con quạ vô tâm!"Kiếp này hai chúng ta không còn nợ nhau, kiếp sau mong được làm người dưng."…
Đây là một thiên văn không chỉ một lần cải biến chủ tuyến, lúc đầu chủ cp đã đi đả tương du, bây giờ chọn đại lương chính là các loại vặn vẹo, chấp nhất, si tình khoan khoan thai thai tiểu Đông Phương cùng xấu bụng ngạo kiều Tuyết Hoa Nhi đồng chí.Một cái là sát thủ máu lạnh, một cái là hành tẩu ở màu xám khu vực biên giới người, hai người này gặp nhau hiểu nhau, yêu nhau tướng ngược, qua tận ngàn buồm, rốt cục dứt bỏ chuyện xưa, đổi đi thân phận, đổi sinh hoạt, qua lên người bình thường thời gian, như hai người này có thể đem bình thường sinh hoạt qua thành cái dạng gì?…
Thể loại: ngọt,ngôn tình,1v1,...Văn án: Trần Y là một sát thủ đứng đầu thế giới, trong một lần làm nhiệm vụ bạn đồng hành vì ghen tị mà khi cô sơ hở đã bắn một phát đạn vào tim cô. Cô cứ ngỡ mình đã chết, giật mình tỉnh dậy cô phát hiện mình hiện tại đang ở bệnh viện...Đọc truyện đi rồi nói cho 🙂(TÁC GIẢ LẦN ĐẦU VIẾT TRUYỆN CÒN NHIỀU SAI SÓT MONG MỌI NGƯỜI GÓP THÊM Ý KIẾN ĐỂ TÁC GIẢ VIẾT TRUYỆN HAY HƠNThời gian ra chap không cụ thể nên đừng hóng chapVì nữ chính là con cưng của tác giả nên sẽ được buff hơi lố một tíTruyện khá xàm mong mọi người đừng chê ༎ຶ‿༎ຶ)…
-Hình như có thứ gì đó ở tay cô thì phải? Ra là một hình xăm...dễ thương quá! Số 139 đó có nghĩa là gì vậy?-Đấy là số thứ tự tù nhân.*CẢNH BÁO: Có chứa vài nội dung bạo lực và tình dục.WATTPAD ONLY~…
Mình viết để thỏa mãn con thú thèm fic của mình nên truyện có dính chất xám của người khác hay có vấn đề gì đó mong mọi người góp ý để mình sửa chữa ạ<3…
Nếu biết hạnh phúc dài bao nhiêu thì ta đã chẳng đau lòng khi đứt đoạn. Đã không tổn thương khi người mang hạnh phúc của chúng ta ra đi vĩnh viễn, cũng sẽ không thất vọng quá nhiều sau cả một quãng thời gian mòn mỏi đợi chờ.Mùa đông năm ấy, những ngón tay run rẩy đan lấy nhau, dưới gốc Mộc Lan đượm mùi hoa đương rộ, cậu và anh môi lưỡi giao triền ngỡ một đời không xa.Mùa đông hôm nay, những ngón tay run rẩy cô độc, trước tấm bia xám ngắt phủ mờ khói nhang, anh và cậu - một người ngủ yên dưới đất lạnh, một người lay lắt đi qua tháng năm.Biết không, tất thảy dịu dàng của tôi đều đã dành hết cho người.-------Đứa con tinh thần của mình, xin đừng mang đi nơi khác. Cảm ơn.…
Trọng sinh thành cá, vô hạn tiến hóa .Tinh Hà vạn thú, đều là thức ăn của hắn.Mở đầu chỉ là một con cá, lại có năng lực toàn dựa vào ăn.Không ngừng chiếm đoạt không ngừng tiến hóa , hóa thân cường đại Lĩnh Chủ, thành lập Vô Ngân biển sâu đế quốc .Cầu cất giữ, cầu bình chọn.…
Giữa vùng đồng quê xứ Cornwall phủ sương và cỏ úa, một tiểu thư mang danh quý tộc và một cô hầu gái vô danh đã lớn lên dưới cùng một mái ngói đá xám - một người bị trói trong nhung lụa, một người bị vùi trong tro bếp. Họ từng ghét nhau. Nhưng đôi mắt đã nhìn nhau đủ lâu thì không còn là xa lạ...Khi một cú tát phản kháng thay đổi số phận, Eluned cưỡi ngựa trốn đi giữa màn đêm, để lại sau lưng mọi thứ - kể cả ánh nhìn không gọi tên từ Isolde. Nhưng định kiến không chỉ nằm trong bức tường lâu đài, mà còn ẩn trong từng ngóc ngách của thế giới rộng lớn.Họ gặp lại nơi thảo nguyên đỏ rực hoàng hôn - nơi tình yêu không kịp nở thành lời, nơi chia tay là sự lựa chọn duy nhất để giữ lấy tự do cho cả hai. Và rồi... không có tái ngộ.…
Nàng đẹp. Dường như tất cả bướm hoa trong vườn thượng uyển của ta đều phải cúi đầu nhường cho sắc đẹp của nàng. Ái phi của trẫm không đẹp vì khoác lên lụa Tô Châu, cũng chẳng kiêu sa vì đôi má phấn hồng, đôi môi son đậm, mà mỹ nhân đẹp vì đôi mắt sâu thẳm, u uất, lúc nào cũng nhìn xa xăm. Vũ trụ gói gọn trong đôi mắt ấy. Ánh trăng chỉ tỏa sáng khi gặp đôi mắt ấy, cũng như chim hoàng yến chỉ cất lên tiếng kêu thảm thiết khi chẳng may sa chân vào đôi mắt buồn tha thiết ấy. Như con chim bẻ gãy đôi cánh, nàng thoi thóp ngước nhìn bầu trời, cuối cùng tự hỏi tại sao giữa muôn vàn mỹ nhân năm đó, trẫm chỉ chọn đôi mắt buồn thảm, để cuộc đời nàng là vết uất hận nơi chốn thâm cung lạnh lẽo.Tác giả: LanAnh29.Note: Ngược văn.…
Tôi đã từng là một cô gái bình thường, mặc cho số phận đẩy đưa. Tôi không thích mộng mơ như bao cô gái khác, tôi thích sống theo thực tại. ⭐⭐⭐Tôi đứng trước cánh đồng hoa hướng dương ngày nào. Mắt nhìn xa xăm. Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi. - Hai năm rồi đấy, chừng nào mày mới về?⭐⭐⭐ Khoảng khắc ấy, thật tuyệt vời làm sao. Anh quỳ trước mặt em, đeo chiếc nhẫn ấy vào tay em, trao cho em nụ hôn ngọt ngào.Anh à, em hạnh phúc lắm!⭐⭐⭐Title : Mặc cho số phậnAuthor : Lâm Di Ân Thể loại : Oneshot Nội dung : ???Số chap : 1 ⭐⭐⭐Bìa truyện: Edit by @StukiCuteLần đầu viết oneshot ạ.Mong mọi người giúp đỡ.Luna Dragneel ~ Lâm Di Ân ~ Thanks ~…
Lưu ý: SELFCEST SELFCEST VÀ SELFCEST. NHắc Lại 3 lần.Trường Thiên bị lôi đến thế giới song song này đã hơn 5 năm. Khi ở thế giới cũ , hắn vì trúng đạn mà rơi xuống biển. Với ý thức chìm vào khoảng hư vô đen ngòm, hắn thấy mờ mờ hình bóng cha mẹ nuôi ngày nào như kí ức tốt đẹp duy nhất động viên Trường Thiên sống tiếp."Ba..-mẹ? Con đến với hai người đây..."Hắn thức dậy, bên mắt trái đã mù. Người ngợm bẩn thỉu, trong túi quần là chiếc ví màu xám tro - món quà đầu tiên mà cha mẹ nuôi tặng. Gượng dậy nhìn xung quanh và thấy những con chữ quen thuộc khiến Trường Thiên cảm thấy đỡ hơn một chút. Sau vài tháng làm quen với thế giới này, hắn phát hiện ra một phiên bản khác của chính mình, không bị tráo đổi không bị vứt vào khu ngoại ô nghèo đói. Và chắc chắn là người cầm quyền duy nhất của đại gia tộc họ Giang ở A thành.Trường Thiên vừa ghen tị vừa thầm may mắn vì phiên bản của chính mình ở thế giới này không phải trải qua những ác mộng mà hắn vấp phải. Sau 2,3 năm lăn lộn ở những đấu trường ngầm,vóc dáng của Trường Thiên bắt đầu đô hơn chiều cao tăng thêm đáng kể[1m76=1m83]những vết sẹo trên cơ thể như chiến tích kể lại hắn đã chiến đấu anh dũng như nào. Hắn cũng đã chuẩn bị nghĩ đến việc nghỉ ngơi và làm tình nguyện viên, nuôi một con mèo và chết là đủ rồi . Nhưng trong trận đấu tối nay, chỉ vì làm trái lệnh người huấn luyện,Trường Thiên bị kéo lê lết như một con chó đến trước mặt một người quyền lực."Lâu rồi không gặp nhỉ võ sĩ số 177?""Hay tôi nên gọi anh là song trùng của tôi?"Trư…
Ninh Thư chết sau mười lăm năm nằm trên giường bệnh đấu tranh với căn bệnh ung thư quái ác. Những tưởng đã thực sự giải thoát bản thân đi về miền cực lạc, thế nhưng vào khoảnh khắc mà linh hồn Ninh Thư trôi nổi trong không trung, lại bất chợt có giọng nói cứng nhắc vang lên:"Linh hồn đạt yêu cầu, thiết lập không gian hệ thống."Từ đây Ninh Thư trở thành người thực thi nhiệm vụ, giúp các nữ phụ chết oan uổng thay đổi bánh xe vận mệnh, rẽ sang một hướng mới cuộc đời.***Tác giả: Rất Là Lập DịChuyển ngữ: Wanhoo ***❗ TÔN TRỌNG CÔNG SỨC NGƯỜI CHUYỂN NGỮ, GIỮ NGUYÊN CREDIT❗ KHÔNG RE-UP DƯỚI BẤT KỲ LÝ DO NÀO…
Một hòn đảo xinh đẹp giữa đại dương mênh mông, nơi từng là chứng nhân của bao cuộc đối đầu giữa thiện và ác. Một quá khứ đầy bi thương lẫn hào hùng của một dân tộc chưa bao giờ chịu khuất phục trước kẻ thù xâm lược. Khi màn đêm buông xuống, từ ngoài biển khơi và trong những khu rừng vắng, những âm thanh ai oán đâu đó chợt vọng về, của những vong hồn chưa bao giờ yên nghỉ...…
đọc đi chửi cx đc chứ mô tả cái l…
là những câu chuyện nói đến 1 vũ trụ nơi những country tồn tại dưới dạng human là những nhà lãnh đạo những tập đoàn lớn hoạt động trong mọi lĩnh vực, ngoài sự tồn tại của các country còn có những hiệp hội là human có nhiệm vụ quản lí những thành viên trong hội của mình. Bên cạnh đó còn có những human khác biệt với các country tồn tại như 1 cá thể riêng biệt trung thành và mục đích phục vụ các country được đánh dấu trên trán là quốc kì của nước đó. LƯU Ý THẾ GIỚI NÀY HOÀN TOÀN CÁCH BIỆT VỚI THỰC TẠI NÊN SẼ KHÔNG CÓ LIÊN KẾT VỚI LỊCH SỬ HOẶC NẾU CÓ THÌ SẼ BỊ BIẾN ĐỔI ĐI…