Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Mùa thu năm ấy, ta vô tình chạm mắt nhau..."Lam: 16 tuổi, hòa đồng, hoạt bát,học giỏi, chuyên Văn, con cưng của nhiều thầy cô trong trường, đu Show it all ngầm. Long: 17 tuổi,chững chạc, điềm tĩnh, học giỏi , chuyên Toán, được nhiều thầy cô trong trường tin tưởng. Đây là lần đầu em cọ xát với việc viết truyện, mong mọi người đọc và góp ý cho em ạ.Em cảm ơn🫶🥳…
12 con người12 tính cách12 thứ tình yêu qua tất cả liệu cuối cùng có thể bên nhau ?----------------------------------Nhân Mã ! Hình như tôi biết mình đã sai ở đâu rồi Bạch Dương ! Em đi đâu rồi Xử Nữ ! Trở về bên cạnh tôi được không ?Cự Giải ! Chúng ta cuối cùng cũng bên nhau rồiThiên Bình ! Em ở đây rồi Song Tử ! Kết hôn nào…
TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COMNhẫm NamTác giả: Mãn Hà TinhEdit by: Tusachngontinh.comTình trạng: đã edit hoànSố chương: 13Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, tình yêu thầm lặngGiới thiệuNhẫm Nam là hòn ngọc quý của nhà họ Giang, một tiểu thư khuê các đúng mực, mọi lời nói, hành động đều đoan trang, chuẩn mực. Cô chỉ cần đưa tay là có thể có được mọi thứ mình muốn.Chỉ có Nhẫm Nam mới biết rõ, điều cô khao khát nhất trong lòng lại là thứ mà cô mãi chẳng thể chạm đến.Tuy là vị hôn thê được cả nhà chấp nhận của cậu thiếu gia nhà họ Giang, nhưng người mà cô luôn mơ ước... lại chính là đại thiếu gia Giang Khánh Chi, người anh cả trong gia tộc.Cô muốn níu lấy người đàn ông ấy, người luôn đeo kính gọng vàng, muốn đặt một nụ hôn nơi khóe mắt phía sau cặp kính ấy, muốn ôm lấy ánh trăng dịu dàng mà cô đã thầm thương trộm nhớ bao năm."Anh hai, nếu em cứ thế này mà nhảy xuống, anh có đón lấy em không?"Nhẫm Nam đứng trên sân thượng, phía sau là ráng chiều rực rỡ.Giang Khánh Chi không trả lời, chỉ lặng lẽ tiến lên vài bước, dang rộng vòng tay.Cô rơi vào lòng anh, vào vòng tay của ánh trăng dịu dàng ấy.…
Dành cho những trái tim đang học cách kiên cường______________Đôi dòng______________ Sau những tháng năm dốc kiệt vốn liếng yêu thương để dành cho một người, chúng ta chợt nhận ra, mình đã bỏ bê bản thân, đã không quan tâm đến cảm xúc của chính mình, đã tự làm mình tổn thương bấy lâu nay. Vậy nên, hãy dừng lại những chuỗi ngày hoang phí, dừng lại thứ tình cảm trao đi mà chưa một lần được đáp đền, hãy tự thương mình, tự chăm lo cho chính mình, trân quý chính mình. Duyên là của trời, hạnh phúc là tuỳ duyên. Đừng cố níu giữ những thứ đã không còn là của mình nữa! Tự thương mình sau những tháng năm thương người nhé!…
Tấm Cám phiên bản ngôn tìnhMất ít nhất mười năm để hiểu một người, nhưng lại chỉ mất một giây để mắc bệnh tương tư.Một ánh mắt, một nụ cười đủ khiến trái tim rung lên bần bật, đủ khiến thần hồn điên đảo.Yêu một người mà người đó không yêu mình là trò đùa nực cười nhất mà định mệnh đem đến, nhưng bất chấp tất cả để yêu người đó mới chính là ngu xuẩn, là cách chơi ngốc nghếch của một người tâm thần. Đúng, yêu chính là hại não, tê tâm liệt phế.Tình yêu vốn dĩ không thể gượng ép, nếu nó thuộc về bạn, dù có trăm phương ngàn kế né tránh, thì đời này kiếp này sẽ không thể trốn thoát. Nếu đã không là của mình, cố chấp cũng vô ích, đã không là của mình có cưỡng cầu, níu kéo, có hi sinh bản thân thì mọi thứ cũng trở về với chủ nhân thật sự.Yêu có lẽ là chấp niệm khó buông bỏ nhất, nhưng buông bỏ được thì có thể an yên, tâm hồn tựa như én chao chao lượn lượn tự do nơi trời xanh mây trắng, tự do tự tại, phiêu diêu năm châu bốn bể.Buông được thì hãy buông, đừng để bản thân bị cuốn vào vòng xoáy bi kịch, ngày ngày đều là đau đớn khốn khổ, ngày ngày đều là âm ty địa ngục...…
Tên truyện: Sau khi xoá nhầm Wechat của lão đạiTác giả: Xuân Phong Lựu HoảThể loại: Ngôn tình, hiện đại, nhẹ nhàng, ngọt sủng, hào môn thế gia, thiên chi kiêu tử, đơn hướng yêu thầm, đô thị tình duyênTình trạng bản gốc: Đang sáng tácTình trạng biên tập: Đang tiến hànhLịch đăng: Không cóTruyện được edit khi chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup. Editor còn non tay nên không tránh khỏi sai sót, mong được mọi người góp ý để hoàn thiện hơn trong tương lai. Trong quá trình đọc truyện có bất cứ thắc mắc, góp ý gì xin hãy để lại bình luận, mình sẽ ghi nhận và cố gắng sửa đổi.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!…
duyên gái "huấn văn""ủa em lan sao em không đi lấy chồng mà cứ bám theo tui để mần chi năm nay em cũng 18 tuổi rồi chớ còn 15,16 nữa đâu không lấy chồng mốt ế cho coi à nghen"Lan nghĩa nghĩ hồi rồi nũng nịu đáp:"em hông thích lấy chồng đâu thà ở giá mà nuôi thân béo mầm còn hơn chị ạ mà em hông có ế được mô chị đừng lo có ế chị cưới em nghe"…
Diệp Nhất Thế là cái loại này không tự tin nữ nhân, nàng yêu nhân rất vĩ đại, nàng không dám đi theo đuổi. Làm vĩ đại bên thứ ba xuất hiện, nàng chỉ biết yếu đuối làm cho ra. Khả tổng hội có như vậy một loại vĩ đại nam nhân, vạn bụi hoa trung phiến diệp không dính, chỉ chấp nhất cho một nữ nhân. Thực may mắn, Diệp Nhất Thế gặp như vậy nam nhân. Nàng muốn quá ít, hắn lại yêu quá sâu. [ giới thiệu vắn tắt ] lần đầu tiên, nàng ăn hắn, nàng chạy; Lần thứ hai hắn ăn nàng, đi dân chính cục. ------- cảnh tượng ---------- “Bác sĩ, Nhất Thế cầu gì?” Nhất Thế nũng nịu nói:“Đi theo Tống An Thần đi, có thịt ăn ~” Một cước đá phi,“Ta hỏi là Tống bác sĩ.” “Cởi sạch của nàng quần áo, thay áo cưới.” Nhất Thế đáng thương hề hề khóc kể:“Ngươi thoát hai lần.” “......” [ cán bộ cao cấp chính kịch ̣, u ngoại khoa bác sĩ trúc mã cùng tiểu y tá thanh mai gặp lại sau yêu......]…
"Chúng ta thường dành 5 năm Tiểu Học để chờ mong cấp 2, dành 4 năm cấp 2 để mong chờ khoảng thời gian cấp 3 và lại dành 3 năm cấp 3 để níu kéo thời gian trôi chậm lại....""Tháng 5 có thể trở lạiMùa hạ có thể trở lạiNhưng chúng ta sẽ chẳng bao giờ có thể quay lại tuổi 15 cuồng nhiệt ấy nữa...."***[...] Tôi thuộc trong số ít người dành cả 4 năm cấp 2 để níu kéo thời gian chậm lại và dành 3 năm cấp 3 để tiếc nuối khoảng thời gian cấp 2.4 năm tuy không nhiều cũng không ít nhưng đủ để làm tôi lưu luyến, đủ để làm tôi tiếc nuối và đủ để không bao giờ quên....…
"Hạnh ngộ, Nhạc Phong Đại Tiên. "Lần gặp sau cùng ấy, hắn đã tự nhủ với mình chắc chắn sẽ không bỏ qua nàng một lần nào nữa. Vậy mà đến cuối cùng, hắn vẫn không đủ sức giữ nàng lại. Không đủ can đảm để níu kéo nàng. Không đủ can đảm để nói cho nàng biết sự thật. Không đủ can đảm để nhìn nàng chịu tổn thương. "Thà để ngươi cả đời hận ta, còn hơn cả đời hận mình. "Bật cười khinh miệt, tự nói với mình trước đây đâu có như vậy... Khuynh Tuy hoa nở bốn mùa. Hư Kinh mưa rơi không dứt. Mưa rơi ngoài trời hay trong lòng người...? Lời văn đã cạn, mực cũng đã khô, đầu bút gác nghiêng đơn bạc. Sau nhân thế giấu tiếng thở dài chẳng ai biết. Hai vực Thiên Nhai, khó gặp lại người.…
Trích từ câu chuyện cùng tên. Phương Ma Kết, cô gái ngây thơ, trong sáng và vô cùng đơn thuần. Vương Kim Ngưu, chàng trai lạnh lùng, biến thái nhưng lại mang vẻ ngoài cực lừa tình. Hai người đến với nhau thuở đầu là niềm vui, nhưng càng về sau càng nhiều nỗi buồn. Liệu họ có đến được với nhau, tình yêu đầu đời đẹp tựa giấc mộng nhưng cũng muôn phần đau đớn, họ sẽ níu giữ được nhau hay sẽ lựa chọn buông tay nhau? Mời mọi người cùng đón đọc (Ma Kết-Kim Ngưu) Mãi yêu nhé chàng trai! Cùng bản chính truyện (8 chòm sao) Mãi yêu nhé chàng trai!_____________________Truyện: (Ma Kết-Kim Ngưu) Mãi yêu nhé chàng trai!Tác giả: DalenaTiến trình: hoànĐộ dài: oneshotLưu ý: không được mang truyện đi đâu khi chưa có sự cho phép của tác giả…
Sau khi kết thúc thể loại AllKook _ Yêu em mất rồi thì con au dễ thương cute này muốn tìm cảm hứng mới nên cho ra truyện dài tập Cánh hoa lặng lẽ rơi. Mong rằng các thím hãy ủng hộ cho ta nhé- Những cánh hoa rơi xuống tạo nên một khung cảnh cực kì huyền ảo. Cậu đứng đó lặng lẽ rơi nước mắt nhìn người con trai quay lưng bước đi nhưng chính bản thân chẳng thể là được gì, không dám níu kéo cũng chẳng thể lặng lẽ đi theo, chỉ biết đứng im nhìn người mình yêu suốt 8 năm trời khuất bóng sau những cánh hoa diệp anh đào. Thất vọng và chán chường cậu quyết định rời đi đến một thành phố mới bắt đầu lại cuộc sống khác._ Chuyện gì sẽ xảy ra mời mọi người đón đọc truyện của ta nhé Bút danh mới dành cho truyện mới : Tiểu Mộc Tỉ…
__Con người sẽ không một ai hoàn hảo cả. Vì thế, cô luôn học cách tha thứ và lãng quên. Nhưng sức chịu đựng của con người có giới hạn. Một nửa kia không thuộc về mình, thì cố níu giữ lại làm gì? __…
- Ta là Trương Tuyết Ninh là một tiểu thư quyền quý nhất quận Thái Vinh, ta có một tì nữ thân cận tên là Bạch Linh năm nay vừa tròn 17 tuổi đẹp đẽ còn ta đã 20 tuổi. Lúc gặp nàng lần đầu ta đã rất ghét nàng, nàng chỉ là tì nữ nhưng dung mạo của nàng còn xuất chúng hơn cả ta. Nếu nàng là tiểu thư quyền quý chắc chắn còn nổi tiếng hơn cả ta. Còn ta, đường đường là một tiểu thư quyền quý cũng chỉ đành ngậm ngùi xếp sau nàng ấy. Ta hận nàng thấu tâm can, tìm đủ mọi cách để hãm hại nàng, hủy dung nhan tuyệt thế đó của nàng, để ta đường đường chính chính là nữ nhân đẹp nhất quận Thái Vinh. Cho đến 3 năm sau, Trương Gia nhà ta bỗng dưng gặp biến cố khiến gia tộc giàu có bậc nhất quận Thái Vinh tàn lụi, ta là tiểu thư cũng bị liên lụi, lúc sống đã hại quá nhiều người, đến lúc sa sút ai cũng muốn giết ta, lúc đó bỗng dưng có một con dao lao tới, ta tưởng ta chết tới nơi rồi thì không! Ả tì nữ mà ta hận nhất, ta hãm hại nhiều nhất- Bạch Linh đã đỡ con dao đó thay ta, lúc chết nàng ấy nhẹ nhàng nói: "Tiểu thư, có lẽ người rất ghét nô tỳ nhưng nô tỳ rất yêu thích tiểu thư, chỉ vì tiểu thư là tiểu thư của nô tỳ .Nô tỳ nguyện cả đời trung thành với tiểu thư, dù tiểu thư có ghét bỏ nô tỳ đi nữa." . Từ lúc đó, ta mới thấy, nàng dù có bị ta bạc đãi, hãm hại đến dung nhan cũng chẳng còn lại ra tay hy sinh bảo vệ ta vì ta là tiểu thư của nàng, lúc đó ta hối hận muốn làm lại cuộc đời, tự hứa rằng nếu có thể sống lại sẽ cưng sủng nàng còn hơn cả bảo bối trong tay, nâng niu như báu vật .…
Năm ấy, tiệc cuối năm, cô viết lên giấy gửi anh tỏ rõ nỗi lòng, nhưng đáp lại chỉ là bóng lưng lạnh nhạt của anh bao bọc một cô gái khác.Thanh xuân của cô...cứ như vậy mà chôn dấu một thứ tình yêu chưa kịp nở rộ, đã tàn lụi..5 năm sau gặp mặt, một hợp đồng liên hôn, một cuộc hôn nhân chính trị lần nữa trói buộc hai người lại với nhau. Dẫu biết sẽ chẳng hạnh phúc, cô vẫn cố chấp níu kéo, mang lại sự đau khổ cho cả hai, bởi... anh yêu người khác.Gia đình tan vỡ, cô ra đi, 4 năm sau lại trở về với thân phận khác.Anh nhận ra tình yêu, công sức bao năm của cô được đáp đền, nhưng tình yêu mãnh liệt năm xưa giờ đã nguội lạnh, liệu cô có đủ can đảm sưởi ấm trái tim bằng ngọn lửa tình yêu thêm lần nữa?Yêu... rốt cuộc là ngọt ngào, hay đắng cay đây?…