Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- là do cô ảo tưởng về một tình yêu không có thật .. Cô yêu anh tha thiết nhưng anh lại ghét bỏ cô . Sợi dây tơ của anh và cô rất mỏng . Đến khi cô muốn buông bỏ thì anh lại tìm cách níu kéo - Chỉ cần em bước chân ra khỏi Hàn Gia nữa bước tôi nhất định sẽ đuổi cùng giết tận . Chết cũng sẽ bám theo em . - ....…
Thể loại: tình kiếp, đoản,... Văn án: " Làm người vẫn là phải biết nắm bắt thời cơ. Thời gian trôi đi rồi không thể níu lại. Cũng như một số chuyện không thể cưỡng cầu thì không nên cưỡng cầu. " " Nhân sinh hữu duyên át sẽ gặp lại. Nhưng không phải cuộc gặp gỡ nào cũng là chân mệnh. "…
-Chúng ta của hiện tại đã trưởng thành nhưng không có nhau-Chúng ta của hiện tại có tất cả nhưng không có nhau-Chúng ta gặp nhau cũng là cái duyên xa nhau cũng vì cái duyên ấy-Chúng ta chẳng thể cùng nhau nâng niu những câu thề-Chúng ta bắt đầu bằng chữ "yêu" và kết thúc bằng chữ "thương".Một fic MacGon mà mình đã ấp ủ từ lâu mong mọi người có thể đón nhận fic này của Gin🖤…
🌸 Nguyễn Lê Khánh AnTính cách: thông minh, trong sáng, học giỏi, dịu dàng, nhẹ nhàng, hiền lành, vô tư, cá tính và dễ thương.Biệt danh ở nhà: Bống🔥 Nguyễn Thành TrungTính cách: đẹp trai, lạnh lùng ngoài mặt nhưng cực dịu dàng với người mình yêu, gia đình khá giả.Biệt danh ở nhà: Bin…
Cứ như vậy, lặng lẽ, lẻ loi mà trôi đi, không bao giờ được níu lại... Giống như tình yêu tôi dành cho emTên khác : Ask the world what is love ?Warning : BL, SE, ngược côngFic mừng 200 followersT/g : SênCôNương…
Cherish - trân trọng"Cherish" có nghĩa là ôm ấp, nâng niu, quan tâm ai đó một cách đầy trìu mến. Tất cả mọi người đều có một điều gì đó để "trân trọng" trong cuộc đời.…
Một đêm mưa, Phainon mang rượu và ký ức đến thăm người mình thương. Ba năm trôi qua, nỗi hối tiếc vẫn còn nguyên vẹn như hoa chuông trắng trong gió đêm. Khi tình yêu trở thành thứ duy nhất níu giữ sự sống, ranh giới giữa ở lại và ra đi cũng dần tan biến.…
Hồi ức như 1 bản tình ca tươi đẹp của riêng đôi ta. Nhưng giờ đây có lẽ nó là thứ duy nhất níu giữ giữa 2 ta.Dù bết bộ kia tui còn chx viết xong nhg đã ra thêm bộ này. Nhưng do tự nhiên nổi hứng qué nên tui thêm bộ này lun. Tui biết văn phong tui k hay nên mn thông cảm nha. Nếu có sai sót mong mn góp ý cho tui bt vs nha. Cuối cùng chúc mn đọc truyện vv…
Người ta nói rằng: "Chàng trai năm 17 tuổi năm đó sẽ không thể đi cùng bạn mãi", bây giờ thì tôi đã tin rồi. Nhưng tôi cũng rất vui vì cậu đã đến, có cậu thanh xuân của tôi không cô đơn. Cảm ơn cậu của năm đó vì đã làm bạn với tôi. Cảm ơn mình của năm đó đã thích cậu như vậy. Cảm ơn chàng trai tuổi 17. Cảm ơn tuổi thanh xuân đã qua chẳng thể níu lại.…
Nếu có một đoản thì gọi là oneshot, lần này nhiều đoản thì mình gọi là manyshot.Nơi Bắc được nâng niu như em béMột số chương không dành cho những bạn tâm lý yếu🔞…
Nàng, Hoa Cảnh Lam Tề Nhi có một cái đầu cực kì thông minh, bối cảnh gia đình hiển hách, là bảo bối được mọi người nâng niu yêu thương trong lòng bàn tay, gen ưu tú đã khiến nàng không thể trở thành một người tầm thường, vốn sinh ra trong một dòng dõi quân sự, tài năng quân sự của nàng rất cao, trong mắt nàng: được ba mẹ cùng hai người anh trai yêu thương thì tại sao nàng phải thể hiện ta đây là người tài giỏi?Giả heo ăn hổ chẳng phải càng thú vị sao, lười biếng chính là cách tốt nhất, phải lười biếng đến nổi người gặp người thích, lười biếng đến nổi người người tức giận, càng phải lười biếng đến nổi mắng cũng không được đánh cũng không xong, chỉ có thể cưng chiều, dỗ dành, yêu thương, đây mới là cảnh giới. Nói chung tóm lại: ngốc nghếch một chút thì nàng sẽ nhận được nhiều sự yêu thương hơn.Khi thì mỏng manh như gió, ôn nhu động lòng người, khi thì điềm tĩnh nho nhã, tính tình nhu nhược, Hoa Cảnh Lam Tề Nhi vốn không tranh giành với đời, sau khi kết thúc kì huấn luyện quân đội đặc biệt chuẩn bị về nhà nhưng vì muốn giúp đỡ truy đuổi một tên sát nhân dùng súng khiến bản thân gặp cảnh ngoài ý muốn, nhưng tại sao lại xuất hiện thêm một "phản ứng hóa học"? Một triều đại hoàn toàn chưa từng xuất hiện trong ghi chép lịch sử, một triều đại cao quý mạnh mẽ, vất vả mười sáu năm, Hoa Cảnh Lam Tề Nhi nàng rốt cuộc có thể bắt đầu cuộc sống "sâu gạo"của mình nhưng cuối cùng...Hắn, Hiên Viên Mạch, giống như một thần linh...…
Title: The HealersAuthor: Thậm Miên aka Phong Vãn ThiênRating: RGenre: Lãng mạn, ngược tâm, smut pha chút thần bí tâm linh. Available Couples:Ma Kết - Thiên BìnhThiên Yết - Song TửSong Ngư - Kim NgưuSummary:"Anh đã từng nghe qua từ Twinflames bao giờ chưa?" Cô ngước mắt lên nhìn hắn, dường như thấy đâu đó thấy được mặt hồ mùa thu sóng sánh phủ lên con ngươi nâu sậm của cô.Hắn im lặng, cánh môi cũng không có ý định sẽ cất lời. Có vẻ như hắn bắt đầu nhớ về lần đầu tiên hai người gặp nhau, dường như bị hút đến mãnh liệt. Cái cảm xúc mà hắn chưa bao giờ có. Cô chẳng buồn thở dài lấy một cái, có lẽ vì đã quá đỗi quen thuộc. Quen thuộc đến mức chẳng dám hy vọng điều gì, nên cũng không tồn tại thất vọng nữa."Tôi xin lỗi." Ba từ vỏn vẹn phát ra từ phía hắn. Bước chân chuẩn bị rời đi của cô như bị níu lại, xoay người nhìn sâu vào đôi mắt buồn của hắn. Cô khao khát tìm thấy điều gì đó, nhưng tất cả, cũng chỉ là một tấm gương soi nhau đến trần trụi."Cảm ơn."Câu nói cuối cùng hai người dành cho nhau, trắng đen rõ ràng, đối nghịch nhau đến sòng phẳng. Dẫu vậy, kẻ tự xưng là Healer, vẫn không thể chữa lành cho chính bản thân mình.…
"Nếu ngày mai tớ chết thì sao nhỉ?"Tôi ngẩng đầu nhìn em, lòng trĩu nặng. Hinata cười ngây ngô đáp lại, tựa như những dòng chữ nắn nót em ghi trên mẩu giấy chỉ đơn thuần như vệt nắng thu óng ánh, hay một cơn gió lang thang không chốn về.Tôi nắm lấy tay em, siết lấy thật chặt, mười ngón đan xen nhau.- Tớ không biết, nhưng chắc chắn, tớ sẽ níu cậu lại.Mắt em đỏ hoe, tôi chết lặng.....Hinata bị sang chấn tâm lý sau vụ tai nạn khiến em mất đi người cha. Em không nói, hai chân bị liệt và từ chối tiếp xúc với bất cứ ai.Cho tới khi em gặp lại cậu bé năm ấy.Kageyama cao ráo, điển trai, là người đã mang cho em hi vọng duy nhất.Anh gối đầu lên đùi, lặng lẽ siết chặt tay em, cánh môi mềm mại hôn miết lên từng ngón tay mảnh khảnh.- Đừng cố rời khỏi tớ nữa..Em vò đầu chàng trai nọ, tay khó khăn viết ra một dòng trên giấy.- Tớ không đau.Anh không nói gì, chỉ đón lấy cây bút kia, viết xuống một dòng chữ nhỏ xiêu vẹo.- Tớ đau.Em nhìn anh chăm chú, hai gò má đỏ bừng.Lại một mùa thu nữa đi qua, cái chết đối với em dần trở nên đáng sợ..Sợ sẽ không được gặp anh, được nắm tay anh, được nghe anh thủ thỉ về bao chuyện thú vị trên đời..Sợ..sẽ không thể nhìn thấy anh lần nữa.Gặp được anh là điều may mắn nhất trên đời..Thương anh nhiều, Kageyama Tobio.Kí tên.Kageyama Shouyou.…
Chúng ta hãy học cách nhớ rằng: cuộc đời này không ai hoàn hảo,không có gì là tuyệt đối.Nếu bạn biết mở rộng đôi mắt lạc quan để nhìn nhận và yêu thương cuộc sống ,để yêu thương và quý trọng chính bản thân mình .Mỗi người đối diện với những khuyết điểm của bản thân,nên học cách chấp nhận sự không hoàn hảo ấy và đồng thời cần biết vươn lên những điều tốt đẹp.Có thể bạn hát không hay nhưng bạn lại có thể chơi trống .Có thể bạn không biết đàn nhưng bạn lại là một vận động viên rất cừ .Có thể bạn sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc,nhưng nhờ đó bạn biết nâng niu những niềm vui dù nhỏ nhặt nhất ở cuộc đời,biết quý trọng và bảo vệ tình yêu thương giữa mình và mọi người xung quanh.Hãy đạt niềm tin vào bản thân mình và chỉ tin vào chính mình là đủ cũng giống như hoa hậu Nguyễn Thúc Thùy Tiên một cô gái chịu nhiều áp lực và sử chỉ trích của nước nhà khi là đại diện của Việt Nam đến cuộc thi Miss grand international không chịu thua trước những lời nói đó cô đã đứng lên bằng sự nỗ lực,sự tự tin vào chính bản thân mình mà giờ đây chính cô là niềm tự hào của tất cả người dân của Việt Nam .Vì vậy khi bạn tin vào bản thân mình chính là lúc bạn hoàn hảo nhất…
Nó chủ tịch tập đoàn nổi tiếng. Nhất châu á và đứng đầu thế giới,giỏi tất cả các loại võ, vào 1 ngày đẹp trời ở nước mỹ, trong căn biệt thự xa hoa lộng lẫy , mang kiến trúc của phương tây, trong 1 căn phòng to chủ yếu chỉ có màu đen và trắng. Có 1 con heo đang ngủ say xưa, bị tiếng hét chói tai của chị mami đứng ở trong phòng hét lên. Làm con heo đáy giật mìnk lăn xuống đất. Chị mẹ nhìn thấy buồn cười lắm nhưng k giám cười, và nói 1 câu làm nó tỉnh ngủ, papa con đã về nước con nhanh lên, đi xuống nói chuyện với papa con đi hẳn là ông đã rất nhớ con đấy con YÊU từ con yêu này mami nó nhấn mạnh các chế ak.rồi nó sông phi ngay vào nhà tắm vệ sinh cá nhân nhanh nhanh nhảu nhảu, để xuống gặp anh pa iu quái của nó , rồi từ trên tầng nhìn thấy anh pa iu quý nó hét um lên apa à apa iu quái(iu quý) con nhớ apa chết đi được, anh pa nó cười hiền , và nói ta cũng rất nhớ con đấy heo🤣🤣 pa có chuyện muốn nói với con, nó cười và nói pa pa cứ nói đi ạ mặt ông thoáng một chút buồn, và nói ta muốn con về hàn quốc , giúp cty của bạn ta được k bé con của ta.và nó k suy nghĩ gì nhiều nó đã đồng ý về hàn quốc phụ công ty bạn của pa nó:) :) nó đâu biết pa nó muốn nó gặp con rể tương lai đâm ra ông phải dùng chiêu này với bé con của ông thôi. Giới thiệu nv nha các bạn nữ chínhNó là nữ chính nà🤣Tên Lee Lee SandyBiệt danh HeoCao 1m75cmNặng 47kgSở thích : dâu tây, chery, kwi , sôcla thích đánh nhau, ai cho ăn cái gì thì nó thích hếtSinh ngày 01/04/199xSở ghét: ghét thịt bò vì ăn bò bị dị ứng🤣 và ghét những thăng nìu đập choai🤣 nhất là thằng ck…
Đằng la với màu tím thủy chung thể hiện cho một tình yêu gắn bó, lãng mạn, khởi đầu cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc không những thế nó còn thể hiện sức sống trẻ trung, nhiệt huyết và sự hồn nhiên, trong sáng của tuổi trẻ, của lứa tuổi học sinh.Em và hắn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã lớn lên bên nhau. Em trong sáng, thuần khiết hệt như mặt trời nhỏ còn hắn lại tự nhốt mình trong mớ suy tư hỗn độn của riêng mình dần khiến hắn trở thành một con người nóng nảy lại ít nói. Hắn và em như ở hai thế giới khác biệt nhau, nếu so sánh em với thiên thần thì chắc chắn hắn sẽ là ác quỷ đêm đến sẽ hù dọa em..."Aaaaaaaaaa P'Jeff em hông muốn nghe nữa đâuu ghê quá à" - Em dang tay ôm chặt hắn chiếc đầu nhỏ nhỏ cứ dụi dụi vào ngực hắn thật đáng yêu làm sao."Awww chưa xong mà bé" - Hắn cười cười vuốt tấm lưng nhỏ bé đang không ngừng run lên của bé con."Bé hông có chịu đâu ná" - Awww coi kìa bé con của hắn lại dở thói nũng nịu với hắn rồi, biết cưng em để đâu cho hết đây. Hắn xoa xoa đầu em: "Thế giờ bé với anh đi ngủ nhá, anh ôm bé ngủ là hết sợ liền" "Ngab~" Ôi thôi chết con tim bé nhỏ của hắn rồi, bé con dễ thương quá coi đôi mắt nai to tròn ươn ướt của em này, yêu em chết mất thôi.Đợi em ngủ say đôi mắt hắn dần đỏ lên, bé con của hắn đâu biết rằng câu chuyện hắn kể ở trên là thật, hắn chính là.....Chẳng biết sao dạo này mỗi lần đến trường nhìn thấy hàng đằng la tím lòng em lại buồn đến lạ, chẳng lẽ em đã quên mất thứ gì quan trọng rồi sao."Hẹn gặp lại em nhé bé con, anh sẽ đến cùng với lời h…
Tuổi trẻ nồng nhiệt ngày nào qua đi, Lộ Tuyết của bây giờ cũng không còn sự ngông cuồng, nhiệt huyết, sôi nổi ngày nào, thay vào đó là tâm hồn bình lặng, trầm tư. Giữa quá khứ và hiện tại, cô sẽ lựa chọn níu giữ thanh xuân tươi đẹp hay bước đi trên con đường mới?…
Gió lướt qua cuộc đời bạn, xoa dịu lòng bạn. Nhưng gió là của trời. Không bất kì thứ gì có thể níu gió ở lại. Cô cũng không ngoại lệ, nhưng cô vẫn cố chấp muốn vươn tay đón gió để rồi tự mình gặm nhấm nỗi đau.P/s: Một chút ngẫu hứng, nghe bạn ấy rap mà không hiểu sao nước mắt cứ tuôn…
"Này cậu đẹp trai ơi, cho tớ làm quen nhé?""Rất hân hạnh được làm quen với cậu, Kookie" 1 chiếc hố mới mà mình đào đeyyy, vì khum có ý tưởng thường xuyên và bận học nên có lẽ fic này sẽ khó để hoàn, nên để em nó ở đây để mọi người vào đọc cho vui❤✨…