Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Trong những ngày hạ oi bức, con người ta thường vô thức mong chờ một cơn mưa. Bởi chỉ cần một cơn mưa cũng có thể khiến bầu không khí khó chịu này được xoa dịu.Nhưng đối với Chu Hạ Anh mà nói, mỗi khi cơn mưa xuất hiện, nó kéo lòng cô trùng xuống, bao trùm cô bởi một thứ xúc cảm không biết phải gọi tên thế nào.Cơn mưa cũng không thể bị bắt lấy. Nó chẳng thuộc về ai cả, tự do tự tại. Nó vốn dĩ là như thế. Nếu có chạm được vào những giọt nước ấy, chúng cũng sẽ từ từ tan biến vào hư vô, không cách nào níu kéo.Hạ Anh là nắng ngày hạ.Hạ Vũ là mưa ngày hạ.Có lẽ là do cô quá đỗi mê muội. Nhất thời quên rằng trong cơn mưa không thể có ánh nắng.Vốn dĩ chẳng bao giờ thuộc về nhau.Vĩnh viễn.Ngày viết: 01/06/2026…
Manjirou x Takemichi Lướt trên dàn hoa hướng dương, một hương thơm nhè nhẹ tiến vào mũi hắn.. Một thứ mùi dễ chịu lan ra khắp người như muốn níu giữ hắn không xa cách. Bỗng cảm thấy thật.. hoài niệm. Hắn nhớ người con trai đó ..Người đã luôn trao anh ánh mắt dịu dàng Người đã luôn vững bước trên đấu trường..Người đã đồng hành cùng anh khi mới chỉ là cậu thiếu niên tuổi 14.Nỗi khát khao chàng trai trẻ mong muốn suốt 2 năm trời.. Cuối cùng đã được đáp trả lại. Vào ngày hôm ấy, Mikey đã gặp lại em - bông hướng dướng tươi đẹp, sáng chói nhất đối với hắn.Hành trình níu kéo em trở về quê nhà và cứu rỗi em thoát khỏi những ám ảnh năm xưa, đồng thời kéo sát khoảng cách giữa hắn và em. Bộc lộ tình cảm của bản thân mình, giúp em tìm lại cảm giác hạnh phúc quen thuộc đã mất đi trong từng ấy năm..Lưu ý: Có chứa chút KakuizaNgày bắt đầu truyện: 20/4/2023Ngày kết truyện: Author:@hafuriii…
Gió xuân khẽ lùa qua khe cửa Tĩnh Thất, mang theo hương nhài thanh khiết. Ngụy Vô Tiện vẫn lười biếng nằm dài trên tấm đệm lụa trắng, đầu gối lên đùi Lam Vong Cơ, tay nghịch lọn tóc của y.Lam Vong Cơ một tay cầm sách, một tay đều đặn vuốt ve mái tóc đen nhánh của hắn. Ánh mắt y chưa từng rời khỏi gương mặt đang say sưa tận hưởng sự chiều chuộng kia.- "Lam Trạm, ta đói." - Ngụy Vô Tiện lẩm bẩm, môi khẽ bĩu ra nũng nịu.- "Cháo hạt sen đã sẵn." - Lam Vong Cơ trầm giọng, tay khẽ chạm vào vành tai hơi đỏ của hắn.Hắn bật cười, xoay người ôm chặt lấy thắt lưng y, dụi đầu vào lồng ngực ấm áp:- "Ngươi thật tốt, tốt đến mức ta chẳng muốn rời khỏi căn phòng này một bước nào nữa."Lam Vong Cơ đặt cuốn sách xuống, cúi đầu nhìn người trong lòng, đôi mắt lưu ly tràn đầy sự dung túng vô hạn. Y không nói, chỉ lặng lẽ siết chặt vòng tay, như thể muốn dùng cả đời này để giữ lấy bóng hình ấy.…
nếu ở một thế giới mà Gojo Satoru không chết, anh được chữa trị bằng một cách nào đó rất thần kỳ nhưng rơi vào hôn mê suốt 3 năm trời, Megumi vẫn luôn đều đặn ghé thăm anh vào mỗi buổi sáng tinh mơ, tạm biệt anh bằng cái nắm tay luyến tiếc và chúc anh ngủ ngon vào mỗi buổi đêm về. mỗi ngày đều hy vọng thật nhiều, mỗi ngày đều đợi chờ anh tỉnh dậy và mỗi lần như thế em lại thất vọng tràn trề. rồi một ngày vào buổi đêm lạnh giá của tháng 12, anh bỗng đưa tay lau đi từng giọt nước mắt đang rơi lã chã trên gương mặt của em.giọng nói của em đã đánh thức linh hồn kiệt quệ của anh, và anh là một trong những lý do níu kéo em tồn tại trên cõi đời này.…
6 chàng trai ma cà rồng- trong một khu rừng sâu thẳm, chờ những điều thú vị xảy ra, và miếng mồi ngon sắp đến..Lục mĩ nhân- cùng nhau đi cắm trại, đồng thời cùng nhau lạc vào khu rừng ấy, không biết trước điều gì xảy ra và những điều kì lạ sẽ xoay quanh họ như một cái chong chóng...- Điều gì sẽ xảy ra với chính họ? Khi tình yêu, nước mắt, nụ cười xoay chậm chậm như một cuộn phim... Và liệu họ được hạnh phúc?…
Đã bao giờ bạn níu kéo một tình yêu dù biết là không thể??? Níu kéo không có nghĩa là mình hèn kém đi xin tình cảm của người ta. Mà đó làm tất cả khi mọi chuyện chưa là quá muộn. Ôm chặt lấy người ấy và làm họ hiểu mình yêu họ nhiều đến nhường nào. Hệt như Trần Trịnh Nguyên - một tổng tài đầy quyền năng đã níu kéo Lê Na - một cô em giả danh nhưng khiến anh yêu bằng cả trái tim. Anh đã làm hết sức mình để không bao giờ hối hận...Ngồi hẳn dậy, tháo bỏ cuộn băng đang quấn trên đầu và dây thuốc chằng chịt ở tay, Trịnh Nguyên khẽ lau đi những giọt nước mắt trên má cô. không nhịn được mà trút tiếng thở dài, rồi kéo cô vào lồng ngực:- Em muốn để anh một mình đối mặt với con đường phía trước thật sao?Anh đột nhiên suy sụp tinh thần, đặt cằm lên đôi vai nhỏ của cô, dáng vẻ không còn chút nào khí lực. Rồi anh siết lại, ôm chặt hơn. cho tới giờ Lê Na chưa từng thấy 1 Trịnh Nguyên mệt mỏi như vậy. Hệt như chú cá LeO mải chơi mà mắc cạn, không biết đường về. Vừa cố vùng vẫy vừa hoảng sợ.…
"i fucked up, i know but you know you're guilty, too".có yếu tố tự hại (selfharm), rebound relationship, character x oc.-----------------từ ban công, mắt nó nhìn vô định ra phía bầu trời đêm thăm thẳm với một đống mông lung trong lòng, khẽ châm điếu thuốc lên nhưng lại chỉ ngậm đầu lọc chứ không hút, khói thuốc cứ lẫn vào không khí mà khiến tầm nhìn trước mắt của nó cay nhòe, thật ra nếu không vì khói thì mắt nó cũng đỏ hoen vì những cảm xúc ấy rồi. Gió thì cứ thổi, thuốc vẫn cháy, nhưng người thì đã đi từ lúc nào rồi. Bỗng có đôi tay chạy lại ôm chầm nó mà nũng nịu với giọng điệu lơ mơ, uể oải:"michael hút thuốc đấy à, em không thích anh nghĩ linh tinh đâu, vào ngủ thôi anh""à..ừ, không có gì, chuyện vặt vãnh thôi em, em ngủ trước đi"…
"Bạn đã từng tỉnh dậy sau một giấc mơ dài, như thể mình đã sống cả một cuộc đời khác mà tới cả khi trở về thực tại, bạn cũng không chắc liệu những gì đã trải qua là mơ hay thực?"Tại đây, Jasmine- một nhà khảo cổ học với niềm đam mê lịch sử và kim tự tháp đã vô tình vướng vào một rắc rối thời Ai Cập cổ đại. Diễn biến tiếp theo sẽ là gì khi cô phải đối mặt với những thử thách, khó khắn để níu giữ tình yêu của mình tại Ai Cập này?…
Văn án:Xuyên qua thành tú tài chi nữ, Trương Thanh Hiểu cho là mình nhân sinh mở ra hẳn là làm ruộng hình thức; trong nháy mắt bị chọn làm thái tử phi, nàng mới tỉnh ngộ tới vận mệnh của mình nguyên lai là cung đấu hình thức; thật vất vả tiếp nhận loại này tam cung lục viện hục hặc với nhau thiết lập, cuối cùng hiện thực nói cho nàng, nàng cầm tới kịch bản nhưng thật ra là ngọt sủng hình thức.Bài này lại tên « hoàng hậu các loại sủng pháp », « chuyên trị hùng hài tử ba trăm sáu mươi lăm kế »Nhìn văn xin chú ý:(1) ôn nhu quan tâm hơi phúc hắc ốm yếu minh quân nam chính X ngoài mềm trong cứng có thể cường thế có thể nũng nịu nữ chính, 1v1(2) nguyên hình Minh Hiếu Tông cùng Trương hoàng hậu, ngọt sủng, gia đình, quyền mưu tổng hợp thường ngàyNội dung nhãn hiệu: Xuyên qua thời không ngọt vănLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Trương Thanh Hiểu, Chu Hữu Đường ┃ vai phụ: Chu Hậu Chiếu, Trương Diên Linh, Trương Hạc Linh ┃ cái khác: Minh xuyên…
Khi ngành kinh tế vĩ mô lại va phải kinh tế vi mô?An Kiến Hạo là người học kinh tế vĩ mô, con người lúc nào cũng khô khan hướng tới vũ trụ,quốc gia và những thứ bao la rộng lớn.Nên khi yêu hắn cũng tập trung vào lý trí hơn là nhịp đập con tim.An Kiến Hạo thà chọn sự nghiệp chứ không theo người thương.Nghiêm Thành Hoàng là người có chiều hướng giải quyết theo cảm xúc nên khi lớn lên chọn theo học kinh tế vi mô là quyết định của em,em luôn hướng tới phạm vi hẹp nhưng chi tiết sâu sắc.Khi yêu em cũng sẽ nghe theo con tim hơn là sự níu kéo từ lý trí.Nghiêm Thành Hoàng thà giành cả đời để giải quyết bằng cảm xúc còn hơn là nói thẳng đều mình nghĩ.Nếu họ gặp nhau sẽ là một cú nổ lịch sử,trận tranh cãi nãy lửa giữa vĩ mô và vi mô,cảm xúc và lý tríAn Kiến Hạo liệu có thể một lần cho con tim tỏa sáng thay lý trí?Nghiêm Thành Hoàng có dám nói ra thứ mình chôn vùi bằng cảm xúc?Oan gia ngõ hẹp nay hóa người tình trong mộng?An Kiến Hạo - Nghiêm Thành Hoàng Bùi Mạnh Tiến - Khiêm Trung HuânChỉ là pha trộn một chút macro và microVĩ mô hay Vi mô đều khó,nhưng khó hơn là để trung hòa lại.…
Cậu học trò cấp II đem lòng thương nhớ cô bạn cùng lớp trùng họ trùng tên. Chẳng dám thổ lộ tình cảm ấy, cậu chỉ biết viết tên cô, và cũng là tên cậu, vào tấm thẻ mượn của những cuốn sách chẳng bao giờ được ai đụng tới trong thư viện, nơi cô và cậu được phân công làm cán sự. Giống như rất nhiều mối tình học trò đơn phương khác, cô gái không hề nhận ra tình cảm của cậu. Ngay cả "bức thư tình" cuối cùng trên thẻ mượn mà cậu viết cho cô trước khi chuyển trường cũng không được cô biết tới.Một chuyện tình học trò giản dị, được tái hiện một cách tình cờ qua các bức thư trao đổi giữa hai cô gái không quen biết. Và bí mật về " tình yêu từ cái nhìn đầu tiên" những tưởng được chôn vùi theo người đã khuất dần được hé lộ."Thư tình" tác phẩm văn học Nhật Bản của tác giả Iwai Shunji và sau này cũng được chính ông chuyển thể thành tác phẩm điện ảnh cùng tên. "Thư tình" được coi là tác phẩm vốn được viết ra để dựng thành phim. Cuốn sách xoay quanh những lá thư trao đổi giữa hai cô gái, Watanabe Hiroko và Fujii Itsuki. Watanabe Hiroko ban đầu tưởng viết cho hôn phu Fujii Itsuki ở trên thiên đường nhưng sau đó thì nhận ra mình đang viết cho cô bạn cùng lớp cấp II của vị hôn phu và cũng là mối tình đầu của anh này.…
Tạm dịch tiêu đề : Mừng lễ Giáng sinh, xin đừng gọi lại.--- Mùa hè yên ả mang Seonghyeon đến gặp một con người mới. Keonho. Sự hiện diện dần trở thành một phần của đời cậu. Xoay quanh sự chuyển giao của các mùa, câu chuyện phản ánh mối liên hệ nhất định tồn tại trong khoảng không giữa tình bạn và thứ gì đó hơn thế, và rằng học cách không nên vươn tay chạm tới đôi khi cũng ý nghĩa như việc níu giữ lấy ai đó.---Credit : @piekuda on ao3Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không tự ý mang đi.…
•Hán Việt: Nhất Kiến Đáo Nhĩ Nha•Tác giả: Tê Kiến•Số chương: 74 chương (70 chính văn + 4PN)•Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Gương vỡ lại lành, Đô thị tình duyên, HE•Editor: ChanhBác sĩ ngoài lạnh trong nóng lưu manh giả danh tri thức x Người mẫu kiêu ngạo gợi cảm kiêm gợi đònVăn án:1. Năm đó vì theo đuổi Chu Hành Diễn mà Hướng Ca từng phải vắt hết óc, oanh động đến toàn bộ học sinh trong trường.Tới lúc đuổi được tới tay, thì lại phủi đít bỏ đi.Xa cách nhiều năm, đến khi hai người gặp lại.Đúng là gieo nhân nào gặp quả nấy, Chu Hành Diễn thế mà lại không nhớ ra cô.2. Hướng Ca thích ăn đồ ăn vặt, một người từ xưa đến nay đều ăn đồ bổ dưỡng tốt cho sức khỏe như Chu Hành Diễn hiển nhiên là không cho cô ăn.Rốt cuộc, vào một buổi tối đẹp trời ngày nọ, hai người lại vì một suất gà rán mà cãi nhau.Chu Hành Diễn rũ mắt, trầm giọng nói: "Em muốn anh tức chết thì cứ đặt đi."Hướng Ca nghe thấy thế thì vui vẻ vô cùng, không chút chần chừ lấy điện thoại ra, mở app nhanh chóng chốt đơn."Đinh" một tiếng, thanh toán đơn hàng thành công!Chu Hành Diễn: ". . ."---#anhbácsĩnàysaolạilừadốitìnhcảmcủaemthế #luậthoaquảkhôngchừamộtai#nămxưatạonghiệpbâygiờnhậnquảtáo#emthềlàemiuanhhơniugàránTruyện chỉ được đăng tại wattpad tiemnhakeo…
Kudo Shinichi... Tôi ghét Anh.Nhưng rồi một ngày Cô phải thốt lên : Kudo Shinichi... Em yêu Anh.Chuyện gì khiến Cô lại thay đổi như vậy, cùng nhau tìm hiểu nhé!!!…