akiden| thưn thưnnn:)))
viết tùm lum se,he đủ kiểuuu,notp lướt dùmthích đăng khi nào đăngđừng đục thuyền t,t lóc á…
viết tùm lum se,he đủ kiểuuu,notp lướt dùmthích đăng khi nào đăngđừng đục thuyền t,t lóc á…
04551.soshiro hoshina x yn chishidomi.lowercase.…
nếu ngày mai là tận thế, tôi chỉ muốn nói lời yêu tặng cho em mà thôi.⚠ ooc, lowercase.…
"thấy chưa? tớ đã nói rồi mà, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi"…
vài dòng chẳng có gì chỉ là anh quá nhớ em thôi ... seunghoon à.…
comeback_____" gặp nhau rồi thật khó lìa xa "" chứ không phải mới đầu ghét nhau bỏ mẹ hả?? " " ê nha?? ê!!? "…
"Chỉ cần em gọi tên người khác bằng giọng mà lẽ ra phải dành cho tôi, tôi thề sẽ khiến người đó không nói được nữa."Khởi: 15/07/2025Kết: 27/09/2025…
Ba tháng sau khi kết hôn, Giản Hàng và Tần Mặc Lĩnh vẫn phân chia phòng ngủ. Mối hôn nhân này là do ông cụ nhà họ Tần quyết định, Tần Mặc Lĩnh không có tình cảm với cô. Trong mắt người ngoài, người có gia cảnh bình thường như cô gả đến nhà họ Tần là bay lên cành cây cao biến thành phượng hoàng.Không ít người trông chờ cô trở thành chuyện cười vì bị người chồng giàu có ruồng bỏ.Mối hôn nhân này cô cũng không thiệt thòi, Giản Hàng quyết định cùng Tần Mặc Lĩnh sống chung với nhau.Đêm đó, cô chủ động tìm anh nói chuyện, nói về một chủ đề nào đó trên hotsearch.Tần Mặc Lĩnh trả lời qua loa mấy câu với cô. Giản Hàng trông bộ dạng thờ ơ đó, ngay tức khắc đứng dậy trở về phòng ngủ.Không lâu sau đó, tiếng gõ cửa phòng vang lên.Giản Hàng không mở cửa, ngữ khí lạnh nhạt: "Có chuyện thì nói!"Tần Mặc Lĩnh: "Hotsearch mà em quan tâm ban nãy mới đứng thứ 22, trạng thái là "mới", bây giờ lên tới vị trí thứ 2 rồi, phía sau còn có "bạo" màu tím".Giản Hàng: "..."Lưu ý: Vì thích truyện và muốn chia sẻ cho mọi người nên đăng. Cảm phiền không bình luận những từ không hay. Cảm ơn.…
"Tôi là mợ cả, còn cô - chỉ đi vào bằng cửa sau."Ngày đó, cậu cả Huỳnh Sơn cưới Anh Khoa về làm mợ cả không phải vì cha mẹ sắp đặt, mà vì yêu.Mợ cả đẹp như tranh, dịu dàng như gió xuân, từng là niềm kiêu hãnh của cả phủ họ Nguyễn. Nhưng tình yêu nếu không giữ, thì hoa cũng phai, gấm cũng tàn.Một lần bị phản bội, Khoa chọn rút lui, không ồn ào - mà để lại lời cảnh cáo khiến cả nhà phủ không ai dám ngẩng mặt.Đến khi cậu cả nhận ra... thì người đã không còn là "mợ cả" nữa. Chỉ còn là Khoa - người cậu phải học cách yêu lại, bằng tất cả sự nhẫn nại và chân thành.…
" Tằm con giăng tơ , thì nhện cũng giăng tơ nhưng mấy đời tơ nhện được như tơ tằm ? " Giữa chốn hào môn sóng gió, Anh Khoa - chính thất danh chính ngôn thuận - bị kẻ thứ ba trơ tráo mang thai tới tận cửa phủ khiêu khích. Nhưng tưởng sẽ nhẫn nhịn, mợ cả lại thẳng tay đáp trả bằng lời lẽ sắc bén và những cú tát trời giáng, khiến cả cậu cả lẫn kẻ chen chân đều cúi đầu câm nín.Khi danh dự bị xúc phạm, tình yêu bị phản bội, Anh Khoa không chọn chịu đựng mà đứng dậy, giành lại quyền uy và trật tự trong nhà.…
Tên gốc: 心有猛虎拱蔷薇Tác giả: 墨西柯Nguồn: Tấn GiangNội dung:Mặc Sênh, cầu thủ tự do của đội bóng chuyền nữ của trường đại học, khá xinh đẹp, nhưng tất cả những người hâm mộ cô ấy thu hút đều là nữ?Đột nhiên một ngày, cô nhìn thấy một con quái vật phát sáng với những viên đạn bay trên đầu, khiến cô sợ hãi và đánh anh ta.Sau này có người nói cho cô, người cô đánh mới nhậm chức giáo thảoMặc Sênh cuối cùng cũng nhớ ra điều ước mà mình từng ước: "Tôi hy vọng sẽ gặp được một chàng trai tỏa sáng. Tôi là người hiểu anh ấy nhất, và tôi cũng là sự tồn tại đặc biệt nhất trong mắt anh ấy."Tỏa Sáng = rực rỡ.Biết rõ anh ấy nhất = qua "Đạn mạc" có thể nhìn thấu tâm tư của anh ấy.Tôi nghe nói rằng Úc Lê Xuyên bẩm sinh đã bị mù mặt, và đột nhiên, cô ấy trở thành người duy nhất anh ấy có thể nhìn rõ.Hiện thực hóa tâm nguyện này có chút cực đoan... Trong tương lai, hắn không phải ở trong chăn chiếu sáng rực rỡ sao?Truyện dịch để mình đọc và cũng muốn chia sẻ đến mọi người, chưa có sự đồng ý của tác giả.... Vui lòng không reup…
" Hứa Hạnh Ngân, vừa sinh ra bị bỏ rơi ở cổng chùa. 5 tuổi, được mái ấm tình thương to nhất huyện xin nuôi. 16 tuổi thi đỗ vào trường chuyên tốt nhất cả nước.Thế nào? Ngầu quá đúng không?Nhưng chuyện ngầu nhất đời tôi, chính là thích Hồ Anh Tuấn."♪♪♪Tôi tỉnh giấc khi đồng hồ điểm 10 giờ sáng. Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào phòng dịu nhẹ, có lẽ ai đó đã hạ rèm xuống, nên tôi mới ngủ muộn như vậy.Bên ngoài, cơm đã nấu sẵn.Tôi không nhớ đêm qua tôi bò vào phòng bằng cách nào. kiểu người như Hồ Anh Tuấn chắc sẽ không bế công chúa tôi rồi. Chắc đêm qua anh đã túm tóc, hoặc xách cổ tôi lôi vào phòng.Cơm canh này, chắc là anh ăn không hợp khẩu vị nên mới bỏ lại để tôi đớp hết.Mặc kệ là bằng cách nào, tôi đói sắp chết rồi.Lạ ghê, toàn là món tôi thích. Nấu cũng rất vừa miệng. Tôi bị dị ứng cà rốt. Vừa hay anh mua củ cải muối trộn cơm không có cọng cà rốt nào.Tôi vui vẻ ăn hết bát cơm, uống hết cả cốc trà sữa anh để trên bàn.Lúc vứt rác vào thùng, tôi chợt nhìn có vài sợi gì đó óng ánh mỡ màu cam cam ở phía đáy....Là sợi cà rốt à???Lời của tác giả: Một câu truyện làm bạn sâu răng lunnnnnnnn (ノ◕ヮ◕)ノ*:・゚✧…
author : Bò Bếupairing : HunHan , ChanBaek (main) KaiSoo , KrisTao ( tạo màu)Rating : ai thích đều có thể đọc Disclaimer : mấy ẻm là của nhau cốt truyện của au ~ Category : chút sad , chút ngược , bựa , HEKHÔNG MANG FIC CỦA BẾU ĐI KHI CHƯA HỎI Ý BẾU!…
"xin em, đừng rời bỏ anh''"jungwon chết rồi"*Không nhận chuyển ver dưới mọi hình thức…
Exo fanfic BoyxBoy Dị ứng vui lòng click back Vui là chính Đủ mọi couple Nghiêm cấm đọc chùaaaaaa Đem đi đâu nhớ hỏi ý kiến đã nhé…
Tình yêu bắt đầu từ bộ phim cả hai đóng chung .…
miễn là em, anh có thể làm tất cả.…
author: hayunwarning: lowercase, office!aunhững mẩu chuyện thường ngày tào lao ở s.v.t corp.…
Nội dung:"Anh muốn thích em, muốn yêu em, muốn được bên cạnh em! Nhưng anh sẽ quên em sau mỗi lần anh rời mắt, sau mỗi lần em rời đi, đó là lý do khiến anh không thể giữ em cho riêng mình được!" Jisoo nói với gương mắt đầy nước mắt. Đây là lần đầu tiên cậu thấy lòng anh đầy mặc cảm như vậy.Seokmin chầm chậm ôm lấy anh vào lòng [...]"Mắt em màu đen, lông mi em thì mỏng lét nhưng anh nói chúng rất dài và cong, [...]. Khi muốn xác nhận người anh gặp có phải là em hay không, hãy nhìn vào cổ tay em [...]."…
"Em theo cậu từ lúc còn nhỏ, mai này lớn rồi... cậu có còn thương em như xưa không?"Từ một cậu bé mồ côi tám tuổi, Trần Anh Khoa được phú ông Nguyễn đưa về nhà nuôi nấng, cho học chữ và theo hầu bên cạnh cậu cả Nguyễn Huỳnh Sơn - con trai độc nhất trong nhà. Hai đứa nhỏ, một người áo lụa con quan, một kẻ chân đất quê nghèo, thế mà gắn bó với nhau từ thuở còn bi bô.Huỳnh Sơn hơn Khoa hai tuổi, luôn miệng ghẹo trêu nhưng lại cưng chiều đến mức không ai chạm vào Khoa được. Từ thơ ấu ngây thơ, thiếu thời biết hờn dỗi, cho đến những ngày trưởng thành, tình cảm giữa "cậu cả" và "em Khoa" dần đổi màu.Dưới mái nhà phú ông Nguyễn, trong bao năm tháng từ làng Muồi đến khi bước chân ra Sài thành, họ lớn lên cùng nhau. Từ những trò nghịch ngợm vô tư đến cái siết tay lặng lẽ khi đã khôn lớn, cuối cùng... tình thương ấy sẽ hóa thành tình yêu, hay vẫn mãi chỉ dừng ở hai tiếng "cậu - em"?cre id : tui 🥰…