[Tâm Quy ͟͟͞☆ 13:14] Yêu cầu vô hạn
Lời hồi đáp thứ mười bảy gửi tới Moon Hyeonjun và Choi Wooje…
Lời hồi đáp thứ mười bảy gửi tới Moon Hyeonjun và Choi Wooje…
Pairing: HillEaster, JohanNorth, TonfahTyphoon, ArthitDaotokNguyên tác: Fourever You Tác giả: Typo-chanTác phẩm phái sinh, phi thương mại, deluluĐây rồi cái fic hóa nhỏ~…
Giữa những tác phẩm ngoài kia rất vui vì bạn đã chọn Sun và ghé lại dành chút thời gian để thưởng thức những dòng cảm xúc nàyĐây hoàn toàn thuộc trí tưởng tượng của Sun, không áp dụng lên đời thật, người thậtNghiêm cấm việc mang đứa con tinh thần của Sun đi bất cứ đâu, không lấy ý tưởng của Sun nhé ạ…
Pairing: ArthitDaotok (+ HillEaster, JohanNorth, TonfahTyphoon)Nguyên tác: Fourever You Tác giả: Typo-chanTác phẩm phái sinh, phi thương mại, deluluĐây rồi cái fic dài thòng lòng…
Quý Lương may mắn đạt được cái tùy thân không gian, hắn cho rằng đây là muốn mở ra mạt thế phó bản tiết tấu, bắt đầu hự hự truân vật tư, nào tưởng một giấc ngủ dậy xuyên đến cổ đại một cái ngốc tử trên người, mà tên ngốc này lập tức liền phải cưới vợ, cũng may tức phụ là cái nam, vẫn là hắn thích khoản, thật là tiện nghi hắn!Keyword: Dị thế, không gian, làm ruộng, làm giàu, ngọt sủng…
Giữa những tác phẩm ngoài kia rất vui vì bạn đã chọn Sun và ghé lại dành chút thời gian để thưởng thức những dòng cảm xúc nàyĐây hoàn toàn thuộc trí tưởng tượng của Sun, không áp dụng lên đời thật, người thậtNghiêm cấm việc mang đứa con tinh thần của Sun đi bất cứ đâu, không lấy ý tưởng của Sun nhé ạ…
【快新】工藤新一中了一个傻逼诅咒 Tác giả: 一把废伞 Một phen phế dùKỳ quái dù lưu CP văn gia tăng rồi! Trước tiên gào một câu cái đấu sinh nhật vui sướng!…
Cổ mê quá nên cổ xin phép cook 1 con fic ngắn về otp của cổ ạ 👉👈…
chuyện xưa thứ mười chín."lee sanghyeok dù mở bất cứ cánh cửa nào ra thì đều vẫn không tìm được lối thoát cho chính mình."lmh.lshkhk.lsh…
Lòng nàng đâm nhớ mảnh tình tí con...…
Người ấy đáng yêu như một cơn gió mát, liệu tay tôi có giữ được gió bởi sự hờn ghen?…
[Truyện ngắn]Một mẫu truyện ngắn và cutee.…
📖 Văn án:Có những người... dù bạn không còn nhớ rõ giọng nói của họ, bạn vẫn có thể nhận ra họ bằng cảm giác - như một khúc nhạc xưa cũ nào đó vô tình vang lên giữa chiều hoàng hôn.Dao tỉnh dậy trong một thế giới vừa quen vừa lạ.Những người bạn vẫn ở đó. Những con đường, những hành lang trường học, những buổi tập nhạc... tất cả đều giống như cậu từng sống qua.Chỉ có điều - Arthit không còn nhớ cậu là ai.Nhưng tại sao mỗi lần ánh mắt hai người chạm nhau, tim Dao lại đập lệch một nhịp?Và tại sao những mảnh ký ức mơ hồ ấy - giấc mơ về một "phiên bản khác" của chính mình - cứ lặp đi lặp lại, như một bản nhạc chưa kịp viết xong?Ở một nơi nào đó giữa những nếp gấp của bầu trời, giữa vô vàn dòng thời gian song song, có lẽ từng có một Dao khác đã yêu Arthit bằng tất cả những gì mình có.Và câu hỏi là:Nếu được gặp lại người ấy lần nữa... bạn có dũng cảm bước tới không, dù biết rằng lần này, có thể chỉ mình bạn nhớ?…
"kể về vài ba bận hội trưởng hội học sinh lee sanghyeok len lén sau lưng giám thị bao che cho đàn em khối dưới jeong jihoon vi phạm nội quy trường."jjh.lsh…