Viết Năm Hai Mươi
Đây là tập truyện ngắn, gồm những câu truyện tôi viết năm hai mươi.…
Mạnh mẽ lên tôi 1
-Khi bước chân vào năm cấp 3 ,cuộc sống dường như quá chật vật và lộn xộn với quá nhiều công việc xen lẫn cảm xúc! 16 tuổi chưa một lần hiểu rõ khái niệm của tình yêu là gì,vẫn mãi khoe khoang với mấy đứa bạn rằng "ta đây chẳng có mối tình đầu nào,đâu như chúng mày bồ bảy tám đứa rồi suy nghĩ khóc lóc thảm thiết khi bị bồ đá" .Vẫn rong chơi và vô cùng thoải mái cho đến khi tôi bước vào lớp 10.Năm ấy vì trường xét hồ sơ nên tôi cũng chẳng mấy phiền muộn suy nghĩ gì nhiều về việc đậu hay rớt.Tôi vốn được mấy đứa bạn trong lớp đặt biệt danh là "Đầu trâu" vì tôi học khá nhanh và học thuộc bài lèo lèo ở trên lớp mà về nhà khỏi phải lo học gì cả.Bốn năm liên tiếp cứ xen kẽ giỏi rồi khá rồi giỏi rồi khá.Cuộc đời thiệt là trớ trêu quá!Mà dù vậy thì 4 năm khá là được xét vô trường THPT Buôn Hồ mà haha :D.Tuy là con gái nhưng tôi chưa bao giờ tỏ ra yếu mềm hay dịu dàng chỉ toàn là chọc phá mấy đứa bạn mà thôi.Ngoại hình của tôi thì được mấy đứa bạn thân xét cho là tạm ổn nhưng mà style hay bị lỗi thời ,khuôn mặt hơi tròn và đôi mắt đen sâu và long lanh.Mà thôi kệ tôi cũng chẳng thèm quan tâm đến ngoại hình mình làm gì và cho tới lúc tôi gặp Bình..... (còn tiếp/phần 2)…
Kí ức cũ kĩ
Một buổi chiều đầy nắng, buồn chán lượn vài vòng thì có ngang qua ngôi trường cấp III. Nơi tôi vừa rời khỏi cách đây 3 tháng. Tạt vào quán nước quen thuộc cạnh ngôi trường chống xe xuống bay vào bàn và gọi nước."Cô ơi, cho con 1 chai trà ô long" - tôi gọi lớn."Cô không bị lãng tai đâu mà la to thế. Mà sao nay lại uống trà ô long vậy. Bộ uống sting miết đổi máu hay sao?" - cô cười nóiRa trường cả 3 tháng mà cô vẫn không quên món nước yêu thích của tôi. Đi tới quán nào cũng vậy, tôi đều nhất nhất gọi sting. Nhưng hôm nay vì muốn đổi vị một chút, à không, không phải đổi vị mà là muốn kêu gọi cái cảm giác lần đầu được cho uống món nước đó trở lại...Tôi và cô trò chuyện hỏi thăm nhau các kiểu cả buổi thì cô nhường lại không gian riêng cho tôi.Liếc nhìn lại ngôi trường rồi lại đưa tầm mắt đi về phía hoàng hôn xa xăm. Đầu tôi tự nhiên hiện lên chuỗi kí ức vẫn còn đậm màu kia. Chuỗi kí ức gắn với ngôi trường. À, và còn gắn với một người nữa....…
phạm minh quân được chưa ?
Quân đẹp trai :(((…
crush đáng ghét của tôi
Truyện kể về tôi và một người mà tôi trộm thích.Câu ấy và tôi là hai người xa lạ và gặp được nhau ở một ngôi trường mới THPT. Tôi rất thích vào hâm mộ cậu nhưng cậu lại không hề biết đến tình cảm ấy ,và cái kết sẽ như thế nào thì các độc giả hãy đợi nhé 😉…














