uchinaga trong lòng bạn học yu.
jimin'selle,[0000] có một yu jimin yêu uchinaga đến nhường này.…
jimin'selle,[0000] có một yu jimin yêu uchinaga đến nhường này.…
em bé và đức duy.●lowercase●ooc●đừng bê 'nhà' của mình đến nơi nào ngoài wattpad!…
oneshot; lowercase…
keon'hoon,[0908] tình cờ hai anh jetjet tìm được đích đến của cuộc đua.…
mar'james,[0805] yêu mà chẳng nói, thì bỏ lỡ nhau thôi.…
làm sao biết thế giới có mấy ai yêu anh, giống như em?•lowercase!!•ooc!!•đừng mang ra khỏi wattpad!…
warning lowercase‼️…
mar'james,[0805] how can you look at me and pretend i'm someone you've never met?…
Tác giả : LinhlinhpennyNhân vật chính :Hoàng Phong, Đông NghiThể loại : Lãng mạn, kịch tính, 18+Note: không chuyển ver nha mn ^^…
sau trận hoan ái, em quý lại meo meo với lai bâng.•ooc!!•abo!!•lowercase!!!•đừng mang ra khỏi wattpad, nhé.…
Quãng thời gian ba tháng ghi hình đó, đối với hắn chính là một giấc mộng hè ngắn ngủi.Đẹp đẽ mà mong manh, tựa như meringue.…
shortficngày mà ta gặp nhau…
Author: Nina16•ga1ch0nokArt: Irina KulishEditor: linhpear…
Mùi của máu người với mùi sắt thép gỉ đỏ dưới mưa,phải chăng cũng cùng là một loại?…
Tôi chẳng phải sao Bắc Đẩu,Chẳng thể soi sáng cho anh những lúc tuyệt vọng.Nhưng tôi sẽ để lại một lối mòn,Cho những lúc anh lạc bước giữa màn sương tăm tối nhất.…
Viết tiếp câu chuyện của KimChayU mê chiếc gà bông KimChay này quá nên viết fic. Văn phong mình còn kém nên mong mọi người thông cảm ạaaa^^À mà tên fic đặt bừa chứ không liên quan tới nội dung đâu^^…
Spanking, bách hợp, ko biết hoặc dị ứng vui lòng ko đọcHi vọng nhận được sự ủng hộ và góp ý chân thànhThank you!…
Nhân vật chính: Tom - Vy Vy…
"Vậy, bây giờ chúng ta có thể cho nhau một cơ hội nữa không Nhật Anh?"Con đường đã đi qua, thật dài, cũng thật chông gai. Sau khi trái tim đã chằng chịt vết thương rỉ máu, phần chân tình này có khi lại chữa lành được tất cả. Ngày bình yên nhất luôn là ngày mà chúng ta có nhau!…
tác giả: linhpear710năm mười bảy tuổi, thiên bình mang theo tình cảm đơn phương chưa kịp chớm nở đã chóng tàn về phương trời bắc âu xa xôi, để lại bạch dương tê tái mà trưởng thành qua biết bao năm tháng ở nơi mà cả hai bắt đầu. khi em rời đi, không chỉ có mình cậu bạn cùng bàn suốt những năm tháng thanh xuân, mà còn một chàng trai khác, bạn của anh trai em, thiên yết bị đắm chìm trong nỗi nhớ nhung.năm nay mùa hè không còn như trước nữa, em biết bản thân chẳng thể mãi trốn chạy được bầu trời thanh xuân rộng lớn kia, những ánh nắng, hạt mưa và hương hoa trong gió vẫn hoài đem đuổi, ám ảnh tâm trí thiên bình, và em biết mình cần phải hồi đáp lại quá khứ một câu trả lời thích đáng, quan trọng hơn tất cả, là hai chàng trai cũng ngóng trông em bất kể mùa màng.…