[ long phát đạt - hiếu duy ] Vespera
- môi em cười, nhưng nước mắt của em tuôn rơi…
- môi em cười, nhưng nước mắt của em tuôn rơi…
1st 8cs text fic▸on going🧷 all rights reserved…
" anh cần em giúp để có thể tỏa sáng trên sân khấu, có được không? "…
"huhu tao cũng muốn có chuyện tình như anime shoujo!!""yêu tao đi."…
Lưu ý:đây là fic do mình tự sáng tác,xin mọi người không tự ý mang fic đi khi chưa được cho phép. Ai không thích có thể rời đi chứ đừng nói lời cay đắng ạ. Và ZB1 trong chuyện vẫn là một nhóm nhạc nhé. "Anh vẫn luôn nghĩ mãi ,điều gì khiến em ra đi như thế?""Anh muốn sống mãi với ký ức về em,nhưng những ký ức đó đang giết chết anh từng ngày."…
Bí mật! Đọc truyện rồi sẽ được bật mí hehe…
Những mẩu chuyện nhỏ cùng cậu bé Kim Ngưu tôi đã phải dốc hết toàn bộ tâm trí để giành về.…
em trai quyết không ủ tê lun…
Khi mà trái tim còn chưa muốn mở…
Em và anh đã bên nhau 100 ngày qua…
tình đơn phương của anh…
Thanh xuân của tớ thật rực rỡ khi có cậu…
Đọc ik chứ lười giới thiệu lém :v…
Một người sẽ lu mờ khi ta không còn nhớ.…
đừng hỏi về otp tôi nếu bạn không muốn nhức đầu :))…
những năm 70 đáng yêu…
Phòng chat nho nhỏ, chứa đựng những kỉ niệm đáng yêu, hề hước của nhà trẻ ZB1 cho mọi người biết, chủ yếu vui vẻ là chính nhưng đôi lúc sẽ hơi buồn nha. Lịch ra chap: Tùy thuộc vào việc học của mình, vì mình năm 4 rồi.Độ dài chap: Không xác định đâu Thể loại: groupchat, vui vẻ và hoan hỉ nhaĐây là fic đầu tiên mà mình viết dưới acc mới này, mong mọi người ủng hộ mình nhé…
"Em đánh giày cho cậu sạch lắm, cậu dẫn em đi theo cậu được không." ... Tú Bân sau chuyến đi học hỏi dài đằng đẳng ở Mỹ thì quay về VN, vì một số chuyện trong quá khứ mà giấc mơ trở thành một quân nhân không thể trở thành được nữa. Tự cảm thấy bản thân có tài năng về viết lách, nên Tú Bân quyết định từ bỏ ước mơ của mình để hướng sang một trang khác. Không còn sống trong ánh hào quang, mà quyết định trở thành một con người bình thường...liệu anh đã đi đúng hướng hay chưa ? Nhiên Thuân lớn lên trong một khu ổ chuột giữa Sài Gòn, chỉ nghe rõ được một bên tai, và hai ngón tay ở tay phải bị tật. Vốn dĩ nơi đầy màu sắc ấy không chứa nổi em, chỉ có thể hằng ngày xách theo một hộp gỗ lớn, đánh giày cho người qua đường. Cho đến một ngày có ai đó vô tình điểm vào sắc đen trong cuộc đời em một áng mực trắng tinh khôi. Hai con người cùng với hai xuất phát điểm như thế sẽ đi về đâu, liệu cuối con đường họ bước là gai góc hay cành hoa trải dài. ______Bối cảnh: Sài gòn 1930WARNING ❗️❗️❗️Không đề cập đến chiến tranh, không lấy ý tưởng lịch sử, chỉ lấy bối cảnh không lấy hoàn cảnh. Nếu nhạy cảm về lịch sử xin đừng đọc fic của mình, lượng kiến thức hạn hẹp của mình sẽ vô tình khiến bạn khó chịu. Có chi tiết phi logic, xin đừng xoáy sâu vào sạn trong fic. KHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬKHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬKHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬCre ảnh bìa: 1209sby, Sbjunit, Yeonbinlab…
Vào truyện đê…