duongkieu | túc duyên [cv]
hotboy x học thần…
hotboy x học thần…
học thần x mặt trời nhỏ…
anh thuỷ mặc x bé hoa nhài…
Một tờ chiếu thư, một tràng tứ hôn.Thiên kim ba không - không tài, không mạo, không đứcVương gia phế vật - dung nhan bị hủy, bệnh nặng tàn tậtThế nhân đều nói: Tuyệt phối!Dưới hỉ khăn- Nàng mỉm cười nhẹ nhàng, khoan thai tự nhiên. Trải qua sinh tử, kiếp này nàng chỉ muốn một cuộc sống bình lặng.Trên hỉ đường - Hắn mỉm cười bên môi, tâm lạnh như băng. Nhận hết nhục nhã, cuối cùng sẽ có một ngày hắn dẫm nát thiên hạ dưới lòng bàn chân.Chàng là phu quân của ta, ức hiếp chàng chính là ức hiếp ta, nhục nhã chàng chính là nhục nhã ta, hại chàng tức là hại ta. Người hại ta, ta tất nhiên sẽ tiêu diệt.Bổn vương không tin quỷ thần, không cầu trời xanh. Nếu nàng chết, bổn vương sẽ khiến thiên hạ này thành địa ngục, lấy giang sơn này tế nàng.Truyện này nam cường nữ cũng cường.Nữ chính lạnh nhạt, nam chính phúc hắc. Nữ chính là người tốt, nam chính là người xấu. Người xấu không dễ chọc, kỳ thật người tốt càng không dễ chọc.…
Một người overthinkingMột người hay ghẹo…
"Tôi là mợ cả, còn cô - chỉ đi vào bằng cửa sau."Ngày đó, cậu cả Huỳnh Sơn cưới Anh Khoa về làm mợ cả không phải vì cha mẹ sắp đặt, mà vì yêu.Mợ cả đẹp như tranh, dịu dàng như gió xuân, từng là niềm kiêu hãnh của cả phủ họ Nguyễn. Nhưng tình yêu nếu không giữ, thì hoa cũng phai, gấm cũng tàn.Một lần bị phản bội, Khoa chọn rút lui, không ồn ào - mà để lại lời cảnh cáo khiến cả nhà phủ không ai dám ngẩng mặt.Đến khi cậu cả nhận ra... thì người đã không còn là "mợ cả" nữa. Chỉ còn là Khoa - người cậu phải học cách yêu lại, bằng tất cả sự nhẫn nại và chân thành.…
nhs x tak⚠ vui ở đây, không mang ra ngoài cho chính chủ thấy…
"Em theo cậu từ lúc còn nhỏ, mai này lớn rồi... cậu có còn thương em như xưa không?"Từ một cậu bé mồ côi tám tuổi, Trần Anh Khoa được phú ông Nguyễn đưa về nhà nuôi nấng, cho học chữ và theo hầu bên cạnh cậu cả Nguyễn Huỳnh Sơn - con trai độc nhất trong nhà. Hai đứa nhỏ, một người áo lụa con quan, một kẻ chân đất quê nghèo, thế mà gắn bó với nhau từ thuở còn bi bô.Huỳnh Sơn hơn Khoa hai tuổi, luôn miệng ghẹo trêu nhưng lại cưng chiều đến mức không ai chạm vào Khoa được. Từ thơ ấu ngây thơ, thiếu thời biết hờn dỗi, cho đến những ngày trưởng thành, tình cảm giữa "cậu cả" và "em Khoa" dần đổi màu.Dưới mái nhà phú ông Nguyễn, trong bao năm tháng từ làng Muồi đến khi bước chân ra Sài thành, họ lớn lên cùng nhau. Từ những trò nghịch ngợm vô tư đến cái siết tay lặng lẽ khi đã khôn lớn, cuối cùng... tình thương ấy sẽ hóa thành tình yêu, hay vẫn mãi chỉ dừng ở hai tiếng "cậu - em"?cre id : tui 🥰…
trai thẳng x cún sữa…
Tác giả : Sách Mã Thính Phong Chương : 90 chap + 7NTThể loại: Đam mỹ , xuyên không,sủngNguồn: Sưu tầm --------------------------------------- Án Văn :Ai như Tô Cảnh Vân, xuyên tới xuyên lui ba lần mà lúc nào cũng ngay tại chỗ của tên mắc bệnh kiều nào đó.Nhớ lần đầu xuyên qua, cậu tám tuổi, tên kia bảy tuổi.Nhóc con chưa trải sự đời tiến lên làm quen với một nhóc con khác"Tớ muốn làm bạn với cậu!"Phó Hàn Chu mới bảy tuổi, chất giọng còn non nớt mềm mại, thế mà bộ dạng lại lãnh khốc đáp lại"Tôi không cần bạn bè!"Tô Vân Cảnh:... Hóa ra bệnh kiều lúc còn nhỏ đã là khốc kiều.-----------------------------…
tình yêu của 2 kẻ điên…
"Cậu không buông thì em chẳng đi đâu cả."Một công tử phủ quan kiêu ngạo và một thiếu niên thợ may lạnh lùng. Từ chiếc "đuôi nhỏ" năm xưa thành mối nhân duyên trọn đời, tất cả được kết nối trong từng đường kim mũi chỉ và chiếc áo cưới thành duyên .…
Đại gia hai lúa từ miền Tây lên thành phố học đại học - Kiều My vô tình phát hiện ra một lỗ hỏng trong nhà trọ của mình. Vì một phút dại dột mà chui đầu vào, cô đã trở về mùa thu Sài Gòn năm 2002 và phát hiện ra mình có thể qua lại giữa hai thời gian khác nhau.Nơi đây cô gặp cô gái mười sáu tuổi tên gọi Mỹ Ngọc. Và câu chuyện phát sinh tại đây.…
"Cậu ơi... mùa cưới tới nữa rồi, cậu có chịu cưới em chưa?"Là câu hỏi khờ mà em Khoa lặp đi lặp lại suốt tuổi thanh xuân - không phải để ép cưới, mà để giữ lấy một tình thương chẳng dám nói bằng tên.Một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng giả vờ, lớn dần bằng quan tâm âm thầm, và kết thúc bằng một tình yêu thật - đơn sơ, nhưng bền bỉ như nhịp sống làng quê.cre id : Tui 🥰…
Lâm Phi Lộc có nickname là Công Chúa Trà Xanh. Là một con nhỏ bitch tâm cơ trong hàng ngũ các bitch combat, ảnh hậu Oscar trong đời thường.Làm dáng cute phô mai que, pha kè băng thanh ngọc khiết, giả vô tội, diễn nai tơ không nhạc nào không nhảy được.Túm váy lại chính là một cô ả chẳng tốt lành gì.Sau đó Lâm Phi Lộc vì cái nết duyên dáng của mình mà bị nghiệp quật - Chết đúng sinh nhật 27 tuổi.Lúc chết, Lâm Phi Lộc ngẫm lại hai mươi năm cuộc đời làm trà xanh chuyên nghiệp của mình, mà hối hận và áy náy với Đảng với nhân dân quá đỗi.Cô thề, nếu có kiếp sau, chắc chắn cô sẽ sống đẹp như những con thiên nga của TchaikovskyChẳng ngờ xuyên kiểu gì lại thành tiểu công chúa mới năm tuổi của Đại Lâm.Mẫu phi thất sủng, ốm yếu, bệnh tật, ca ca là một thằng nhóc ngẫn ngờ, thiểu năng.Thánh nữ trà xanh tung hoành ngang dọc một đời rơi vào cảnh bần cùng ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, lúc nào tính mạng cũng trong tình trạng nguy hiểm rình rập.Hoàn cảnh sinh tồn khắc nghiệt xiết bao.Lâm-Phi-Lộc-muốn-dành cả thanh xuân để làm một con thiên nga... Nhưng là các người ép bà đây hắc hóa đấy nhé.Thật xin lỗi, đã vậy bà đây chỉ có thể chơi cùng các em một ván bài lớn thôi. Thương em.Cung đấu? Tranh sủng? Leo rank?Ngại quá đi mất, phải cho các người biết thế nào là tay chơi max cấp tàn sát thôn tân thủ!…
" Tằm con giăng tơ , thì nhện cũng giăng tơ nhưng mấy đời tơ nhện được như tơ tằm ? " Giữa chốn hào môn sóng gió, Anh Khoa - chính thất danh chính ngôn thuận - bị kẻ thứ ba trơ tráo mang thai tới tận cửa phủ khiêu khích. Nhưng tưởng sẽ nhẫn nhịn, mợ cả lại thẳng tay đáp trả bằng lời lẽ sắc bén và những cú tát trời giáng, khiến cả cậu cả lẫn kẻ chen chân đều cúi đầu câm nín.Khi danh dự bị xúc phạm, tình yêu bị phản bội, Anh Khoa không chọn chịu đựng mà đứng dậy, giành lại quyền uy và trật tự trong nhà.…
"trưởng thành ổn trọng" x "bé ngoan"…
Tên khác: 我的Omega是顶级天师Tác giả: Ngôn Ngữ Thanh _ 言语言卿Tình trạng: Lilyholic đã dịch xong mạch truyện chính, phiên ngoại vẫn còn!Tham gia cùng chúng mình tại đây: https://discord.gg/UyK96JaTAY…
Văn án:Sau khi Tôn Miểu xuyên không thì trắng tay, nhà trống huơ trống hoác, không có gì ngoài bản thân cô nàng.Tin tốt: Cô nàng nhận được [Hệ thống bày hàng rong ngẫu nhiên].Tin xấu: Hệ thống chỉ cho cô nàng một chiếc xe đẩy để bán hàng, những thứ còn lại như dụng cụ nấu ăn, nguyên liệu, thậm chí là kỹ năng nấu nướng cô nàng đều phải tự học trong không gian hệ thống. Không sao cả! Tôn Miểu xăn tay áo: "Bán hàng rong thôi mà, có gì khó đâu!"Chỉ là... Vị trí bán hàng do hệ thống sắp xếp có gì đó sai sai?Lần đầu tiên: Cô nàng bán cơm chiên trứng ở cửa sau bệnh viện, nơi phú bà đang điều trị bệnh;Lần thứ hai: Cô nàng bán lẩu cay ở cửa sau khu nhà giàu, nơi phú bà ở;Lần thứ ba: Cô nàng bán bánh kẹp thịt bò trước cổng công ty của phú bà............Và không biết là lần thứ bao nhiêu... Chiếc xe hàng rong nhỏ của cô nàng được tiến thẳng vào biệt thự lớn của phú bà.Không biết từ lúc nào mà Tô Thụy Hi cảm thấy bên cạnh mình luôn có một người bán hàng rong bận rộn tới lui qua lại.Cô luôn biết mấy quầy hàng lề đường không phải lúc nào cũng sạch sẽ. Nhưng - Người bán hàng này lại chăm chút quầy hàng của mình gọn gàng sạch sẽ đến khó tin.Chỉ cần nhìn cô nàng tất bật nấu nướng thôi là đã cảm nhận được sức sống mãnh liệt và hơi thở của cuộc sống rồi.📌 Góc nhìn chính: Chủ công | Hiện đại - Ấm áp - Nhẹ nhàng - Giàu × nghèo × mỹ thực × ngọt.📌 CP: Công lạc quan, vừa có bàn tay vàng vừa ham tiền nhưng sống thật x Thụ lạnh lùng, hơi kiêu ngạo, thích tự mình cưa đổ crush.…
không bế đi đâu cảcợt nhả nhưng vẫn iu 🫰fic này đc viết trc fic kia =)))…