Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
gương vỡ có thể lành tình tan có thể níu....-------------------------------------------------------------------------------------------------------Thua trong game người ta gọi là game over,thua trong cuộc tình của em người ta gọi anh là he's loverlorn…
Nội dung truyện:Nàng-chính là tiểu thư dòng chính, bò ra từ trong bụng chính thê của Tướng phủ, nhưng bởi vì vừa ra đời đã khắc chết mẫu thân nên không được phụ thân chào đón, bị vứt bỏ ở trong một ngôi miếu nào đó tự sinh tự diệt.Mười năm sau khi hoàng đế tuyển phi mà đích muội của nàng lại coi trọng Vương Gia lịch sự nên nàng đã làm thế thân bước vào thâm cung.Nói trắng ra nàng chính là một con cờ vô dụng.Chỉ có điều, nàng thật sự muốn xem kẻ nào có thể cầm được con cờ là nàng.Ở Tướng phủ, phụ thân thù hận, kế mẫu khẩu phật tâm xà, đích muội xinh đẹp độc đại như rắn rết, một dòng chính nữ không được sủng ái như nàng, so với một đứa nha hoàn cũng không bằng, nhưng chuyện đó cũng không sao cả, cho tới bây giờ, chuyện nàng quan tâm đều không phải là những thứ này!Bên trong bức tường cao của Hoàng cung, nguy cơ khắp nơi, tâm tư nàng hoạt bát, thành thạo, lạnh nhạt nhìn hết tất cả thế gian, bề ngoài ôn hòa nội tâm lại lạnh lùng như băng, vào lúc nàng đã xác định suy nghĩ muốn rời đi, là cái gì đã níu kéo bước chân của nàng lại?Tên Đế Vương đó, tin đồn hắn tàn bạo, máu lạnh, giết người không chớp mắt, hơn nữa thủ đoạn tàn nhẫn, nhưng điều nàng nhìn thấy hắn chính là cao ngạo, tôn quý, cơ trí, hắn bá đạo lại dịu dàng, khi trái tim cứng rắn mở ra một vết thương đau đớn sâu nhất trong lòng hắn, sẽ không bao giờ khép lại được nữa.Đế Vương yêu, độc như anh túc, không biết từ lúc nào...... Nàng cũng bắt đầu trầm mê......Ahihi tự dưng lại nổi hứng làm truyện mới :))m.n ủng h…
**Hoàng Thượng Quá Thâm Sâu!**Một cô nàng mê ăn uống thời hiện đại xuyên không vào chốn thâm cung, thân phận thấp kém chẳng ai đoái hoài, phải chật vật sống qua ngày dưới đáy cung cấm. May mà cơm nước trong cung không tệ, tạm bợ sống qua ngày cũng xong.Ai ngờ đám phi tần kia diễn quá nhiều trò, rảnh rỗi không có việc gì làm là lại thích nhảy nhót kiếm chuyện. Vậy thì nàng không khách khí nữa, không tranh sủng chẳng lẽ ngồi hấp bánh bao?!Năm đầu vào cung, nàng thất sủng, chịu đủ mọi ức hiếp. Về sau, nàng được ân sủng đứng đầu hậu cung, lại trở thành cái gai trong mắt tất cả mọi người.Nàng thầm nghĩ: Sủng phi không muốn làm Hoàng hậu thì không phải là đầu bếp giỏi! Đằng nào hoàng đế cũng phải có thê tử danh chính ngôn thuận, vậy tại sao người đó không thể là nàng?Ai bảo bậc đế vương vốn vô tình nhất, nàng càng muốn trở thành bảo bối được ngài nâng niu nơi đầu quả tim! Đấu kẻ tiểu nhân, đoạt lấy tâm ý phu quân, sinh những đứa con kháu khỉnh, Hạ Như Khanh từ đây chính thức bước lên con đường phấn đấu không lối về chốn thâm cung!…
Một nàng Công chúa đã từng được nâng niu như trân bảo, chỉ sau một đêm đã mất đi tất cả: Mất người mẹ Vương phi từng đắc sủng nhiều năm, mất tình yêu thương của người cha Lãnh chúa của một vùng thung lũng rộng lớn, mất đi đôi chân chạy nhảy trên thảo nguyên hoa anh thảo.Nàng Ermintrude rời khỏi lâu đài, sống tựa một nàng Công chúa phế vật vô tri ở ngọn tháp bị lãng quên.Cho đến lễ thành niên của nàng, Đế quốc đưa ra thánh ý chọn nàng trở thành Hoảng tử phi, gả cho Nhị Hoàng tử Leon Ascart của Đế quốc, kéo nàng vào cuộc chiến vương quyền....Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt căm ghét tới tận xương tuỷ. "Hôn lễ? Ngươi còn mong có hôn lễ? Con chuột nhắt của Randolph Ascart còn mơ mộng về hôn lễ?""Điện hạ, ta có thể giúp điện hạ lên ngôi." Ermintrude Capet vội vàng gọi giật hắn lại. Nàng sợ chỉ cần lỡ mất lần này, không biết lần tiếp theo gặp hắn sẽ là bao giờ nữa.Leon Ascart thoáng ngạc nhiên vì lời nói mạnh bạo từ một cơ thể nhỏ nhắn và ánh mắt yếu ớt kia. Hắn dừng bước, ngoảnh đầu nhìn nàng, cười khẩy. "Một Công Chúa phế vật có thể làm gì?""Như một công cụ, ta có thể làm mọi thứ. Điện hạ xin hãy tùy ý sử dụng ta." Nàng Ermintrude vươn người đáp, lãnh đạm đối diện với Leon Ascart, dù sâu trong lòng nàng run lên những cơn sợ hãi....Kể từ thời điểm đó, Đế quốc Aurethion và cả các quốc gia lân cận đều nghe về một nàng Ermintrude xinh đẹp, dịu dàng nhưng âm ngoan và sắc sảo. Nàng trở thành thanh đoản kiếm diễm lệ, sắc bén và nguy hiểm luôn chực chờ trong áo giáp của Hoàng tử Leon Ascart - ngườ…
Miyanaga Hatsune là 1 người bình thườngBình thường tới nỗi không thể bình thường hơn được nữa. Nếu nói Miyanaga Hatsune là "bình thường", thì Sakimoto Kaori là người...gần như vô hình.Đó là tình trạng biến mất 1 cách bí ẩn, thoắt ẩn thoắt hiện, cho dù có đứng đó hay không. Nếu Miyanaga Hatsune và Sakimoto Kaori là 2 người gần như nhạt nhoà nhất thế giới, thì Nagasaki Manami là con người đầu tiên đạt đến cảnh giới VÔ HÌNH.Không ai có thế nhìn thấy cô, trừ Hatsune và Yuuka ra. Cho dù có đụng tới đụng lui, đẩy người khác thì cũng chẳng ai thấy cô. Vì cô quá ư mà nhạt nhoà trước mắt người khác, không thể nổi bật so với những người khác, dù rằng không thể phủ nhận cô quá là thông minh và là 1 GENIUS.Vậy nên...Họ chính là......Bộ ba mờ nhạt...-----------------------------------------------------------------------------Tình tiết truyện sẽ có 1 số phần không giống với trong DC đâu nhé! Thank you!…
_Tương tư, chỉ như tên gọi, chỉ là một cô nương bình thường sống ở ngoại thành, chỉ vì một chuyện nhỏ mà tương tư. Dẫu biết y là nữ những vẫn mặc kệ. Vẫn níu kéo lại…
***Tên truyện: Chúng Ta là Hạnh Phúc******Thể loại: hiện đại đô thị, ấm áp, HE, 1x1, ôn nhu băng sơn công, lạnh lùng lười biếng thụ, công siêu sủng thụ, ngược luyến đủ cả***NV: Lưu Hạo Nhiên x Dương Kiến Phong***Tình trạng: Còn lâu mới hoàn- Lịch up: Trong phần (INFO) sau mở đầu.-dự kiến 3 quyển nhé<33***Văn ánTrên con đường mùa thu mát mẻ, từng chiếc lá vàng rơi xuống như một cơn mưa óng ánh trong ánh nắng nhẹ nhàng, từng đợt gió se lạnh thổi qua. Bóng dáng hai nam nhân hiện lên thật mơ ảo, như thực như vô."Không phải anh đã nói Chúng Ta là Hạnh Phúc hay sao? Sao em lại muốn rời bỏ?" - Giọng nói tràn đầy đau đớn, lại có ý muốn níu kéo....Im lặng"Đừng rời bỏ anh, hãy cho anh một cơ hội, hãy nói cho anh biết anh đã sai ở đâu?" Nói rồi đưa tay kéo tay người kia đang có ý rời đi, thật sự muốn giữ lại, khảm vào trong tâm.Lỗi của anh ư? Lỗi lầm lớn nhất của anh là làm cho tôi quá yêu anh, quá phụ thuộc vào anh, quá Hạnh Phúc, để tôi không nỡ nhìn anh đau khổ, lại càng không nỡ buông tay.Xin anh đừng như vậy, để tôi có thể rời đi. Giọt lệ chực rơi xuống được ngăn lại. Trong tim như vỡ ra thành ngàn mảnh."Xin lỗi, tình yêu tôi dành cho anh chưa đủ lớn, anh sẽ sớm tìm được người tốt hơn tôi..."Dứt khoát rời đi. Hai người giờ như ở hai thế giới khác nhau, một dời đi, một ở lại. Hai tâm hồn cùng đau đớn, cùng thổn thức, cùng tan vỡ không cách nào vực dậy.Tựa chim non gẫy cánh...***Tác giả: Dương Dương###Cảm ơn mọi người đã chọn đọc truyện. Mong mọi người có những giây phút tuyệt vời. Hãy vote ch…
Tác giả : Lãnh Hàn Hắc Băng Thể loại truyện : Đam mĩ ( Boy ✖ Boy ) Nhân vật chính : Lai Guan Lin ❌ Park Ji Hoon Văn án : Hai người họ gặp nhau là một sự tình cờ . Một người lạnh lùng vô tình coi tình yêu là hư ảo, một người trân trọng nâng niu cố chấp yêu. Định mệnh đã đưa hai người từng bước lại gần nhau. "Anh là cơn gió... cứ vô tình như vậy. Mặc kệ mọi thứ xung quanh, bao nhiêu trở ngại vẫn cố chấp bay theo hướng mình muốn... Còn tôi , dù biết là vậy, Tôi vẫn bất chấp chạy theo anh... Vì tôi là những đám mây mãi cuốn theo cơn gió chờ đợi một ngày anh dừng lại...nhìn thấy tôi... ..."" Cậu ấy là ánh trăng duy nhất tỏa sáng giữa bầu trời đêm đầy u tối...Xung quanh cậu ấy là hàng ngàn vì sao tinh tú lấp lánh .... Còn tôi... chỉ là một vì sao nhỏ nhoi giữa hàng ngàn vì sao tinh tú ấy .Sống giữa vùng trời nhỏ bé của mình, tự do, tự tại. Và lặng lẽ yêu cậu theo cách riêng của mình.... là đứng từ xa nhìn cậu hạnh phúc! ..."Chúng ta gặp nhau thật tình cờ, rồi cũng tình cờ làm người yêu của nhau, tình cờ rời xa nhau..... Liệu định mệnh có thể một lần nữa tình cờ mang anh về bên tôi?? _________________________________________________Tác phẩm đầu tay của #Zyn Mong mọi người sẽ ủng hộ!! Kamsamita!!!…
| DROP |Tác Giả : Cẩm Tố Lưu Niên Nguồn : sưu tầmEditor: tamthuonglacVĂN ÁN ( Tống mặt dày , vô sỉ , hẹp hòi , phá gia , thù dai , bám vợ , chơi xấu , khó ngửi . chính là anh , Tống Kỳ Diễn :))Cận Tử Kỳ là cô dâu bị bỏ lại trong đám cưới của mình với thanh mai trúc mã Tô Hành Phong. Chú rể vì nghe theo tiếng gọi tình yêu mà để cô bơ vơ nơi lễ đường.Cô là nhân vật chính trong truyện Hôn Sủng - Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng. Một cô gái con nhà quyền quý, đúng chất tiểu thư sang chảnh nhưng lại rơi vào tình yêu với anh Tống Diễn Kỳ. Cô trầm luân với anh vào một đêm nhưng không ngờ chính lại là định mệnh để cả đời cô phải vướng vào. Hôn nhân của của cô với anh giá ngàn vàng cứu gia tộc thoát nguy.Anh, Tống Diễn Kỳ, người hội đủ cả vô sỉ, đen tối, dụ dỗ, hãm hại, lừa gạt. Anh chính vì vậy mà níu được chân cô và trở thành ba ba của Cận Mỗ Mỗ đáng yêu, lanh lợi.…
"Xin lỗi...là tại tôi đã quá mơ mộng rồi..."----"Nếu đây là mộng, tôi ước mình có thể chìm vào nó mãi mãi."____"Ngay từ đầu cậu đã xem tôi là một trò đùa rồi, cố gắng níu kéo mối quan hệ này để làm cái gì cơ chứ?"…
Tên Truyện: Người Chưa Từng Quay ĐầuThể Loại: Bách Hợp, Cô Trò, Hiện Đại,Ngược Tâm...Tác Giả: Lee Quy Tran•••Mưa rơi trên sân trường vắng, những cơn gió lạnh lẽo quét qua từng góc lớp học, mang theo một nỗi buồn âm ỉ không tên. Tôi đứng trước cô, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố chấp níu kéo thứ tình cảm mà ngay từ đầu đã không có lối thoát."Cô... có từng, dù chỉ một lần, nghĩ đến em không?"Cô lặng im. Cái im lặng ấy, so với lời từ chối còn đau hơn gấp vạn lần.Tôi biết rõ câu trả lời, nhưng trái tim vẫn không chịu buông bỏ.Vậy thì... tôi sẽ là người buông trước.Dưới cơn mưa lạnh lẽo ấy, tôi quay lưng bước đi, không hề quay đầu lại._____Lần đầu viết truyện chúc mn đọc vv và góp ý thêm ạ💗Và cô-người chưa từng ngoảnh lại-cũng chỉ đứng đó, mãi mãi đứng đó.…
Tô Hiểu Nguyệt, ở hiện đại là một cô nàng đại lười (tự nhận mình là Tô Đại Lười), trong một đêm nóng bức nàng vô tình xuyên không nhập vào thân thể của nữ nhi độc nhất nhà Đỗ tể tường (lý do rất củ chuối) Đỗ Hiểu Nguyệt, bị thái hậu chỉ định tiến cung làm phi, sau này vô tình trở thành Hoàng hậu.Chỉ là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Tô Hiểu Nguyệt dù ở thời đại nào cũng lười như trước.Hậu cung sâu như biển, lười nữ có thể an toàn sinh tồn hay không? Với những sóng gió trong cung làm thế nào để nàng có thể duy trì một cuộc sống an nhàn, thanh bình.Sống trong hoàng cung như cá gặp nước,tại sao như vậy? Chúng ta hãy cùng xem nang đã làm gì mà có thể nhàn nhã, lười nhác, đắc ý mà sinh sống.【 tình cảnh 1 】"Theo lý thuyết, tỷ tỷ so với bọn muội nhỏ hơn 5 tuổi, tỷ tỷ phải gọi bọn muội là tỷ tỷ, chỉ vì tỷ tỷ là hoàng hậu nên...", một quý phi khiêu khích, nũng nịu yếu ớt nói."Vậy sau này ta gọi người là tỷ tỷ đi", thật là chỉ là danh xưng, kêu người một tiếng tỷ tỷ cũng không mất tí thịt nào, chỉ vì việc này mà đến khiêu khích ta, các nàng thật là không có việc gì làm nên đến gây sự, không biết nhân gia đang muốn ngủ hả?【 tình cảnh 2 】"Hoàng hậu, nàng là quốc gia chi mẫu, tại sao tính tình lại như vậy?", hoàng đế nhìn hoàng hậu vừa đánh đổ chén rượu trong bữa tiệc hỏi."Xin Hoàng thượng gián tội", Đỗ Hiểu Nguyệt cuối nhìn đống mảnh vụn nhưng không tỏ vẻ hoảng sợ nói, "Thần thiếp làm bể ly quốc cống phẩm, thần thiếp tự nguyện bế môn sám hối một tháng."Một tháng, có thể xem r…
"Mười tuổi biết mình phát điên, mười bốn tuổi nhận ra mình mục rỗng. Cả đời sau đó, Hàn Nhạn chỉ cặm cụi học cách làm một người bình thường."Dưới vỏ bọc thạc sĩ xã hội học hoàn hảo, Nhạn che giấu một quá khứ tối tăm. Cô đơn độc lớn lên cùng những căn bệnh tâm lý giày vò và sự chối bỏ tàn nhẫn từ chính người ruột thịt. Trốn chạy lên Ngọa Long, đổi tên, Nhạn ngỡ đã chôn vùi được sự đọa đày.Cho đến năm 24 tuổi, sự thật bị xé toạc: Những gì cô gánh chịu không thuần túy là tâm bệnh, mà là "hành căn". Cả cõi Âm lẫn cõi Dương đang cùng lúc giáng xuống để nhào nặn một linh hồn.Nhưng Nhạn từ chối gục ngã. Cô không đợi bất kỳ vị cứu tinh nào xuất hiện. Tự cô giằng co với ác nghiệp, cắn răng rỉ máu đập vỡ cái bóng của chính mình để giành lấy hạnh phúc trần tục.Và trên hành trình tự cứu ấy, cô gặp Lãm.Anh là bác sĩ ngoại khoa - kẻ chỉ tin vào nhịp tim thực chứng. Lãm không bế Nhạn ra khỏi vũng lầy. Anh đứng ở bờ ánh sáng, kiên định chờ đợi cô tự mình bước tới. Anh không thương hại, anh tôn trọng sự kiên cường của cô, và xác nhận nỗi đau của cô là thật.Giữa một người con gái tự tay xé nát định mệnh, và một người đàn ông dùng dao mổ níu giữ trần gian. Tình yêu của họ không phải là sự dựa dẫm, mà là phần thưởng rực rỡ nhất cho kẻ vĩnh viễn không chịu cúi đầu.#Chualanh #Tamlyxahoi #HienDai #DoThi #NuCuong #Huyenhoc #Bacsi…
Một "người" và hai "chó" nhỏ, cùng nhau trên hành trình gửi gắm những tâm tư.Hai chữ nhân duyên dẫn lối."Thư sẽ trao khi duyên đã định. Mọi cảm xúc xin dành lại chốn đây."Phong thư ấy... Liệu có đến tay?...Những vị khách đến rồi đi, Là khoảnh khắc mà họ khao khát níu giữ.Hay, một nỗi lòng luôn giấu kín trong tim...Trong làn khói trà mỏng manh, những câu chuyện được viết tiếp.Một thế giới đứng ngoài dòng chảy thời gian, nơi bạn sẽ nhận ra, ngay cả trong chia ly và im lặng, vẫn có những kết nối không bao giờ mất đi.…
*Thể loại: Ngôn tình, truyện ngược, kết HE. *Một đám học trò trời đánh đã vô tình '''đưa chúng tôi'' lại gần nhau hơn, chúng tôi ở đây ta có thể thấy gồm ''tôi'' và ''anh'', anh tên thật là H.Tín hiện tại là giảng viên dạy Sử và cũng là một người đàn ông hoàn hảo với dáng vẻ thanh cao lý tưởng với chiều cao 1m83 kèm theo là gương mặt vô cùng điển trai đã khiến biết bao nhiêu cô gái say đắm, theo đuổi nườm nượp. Tôi thì làm giáo viên dạy Toán, thú thật tôi cũng đã thích anh từ lâu, nhưng thật khó! anh luôn luôn hầm hầm hì hì, mặt thì lạnh như băng cứ thế tôi không thể nào bắt chuyện với anh ấy 1 cách đàng quàng , tử tế, nhưng cho dù vậy tôi vẫn không bao giờ bỏ cuộc và tiếp tục chuyến hành trình cua CRUSH của bản thân :))).…
Đây là một tuyển tập các bài dịch hay và ý nghĩa, có tính giáo dục hoặc lời khuyên cho bản thân.MÌNH KHÔNG PHẢI NGƯỜI DỊCH. Bài dịch được sưu tầm từ nhiều nguồn.…
Xuất thân - một cậu bé ngoài ý muốn • Mẹ anh là một diễn viên nổi tiếng trong giới sân khấu kịch - giỏi nghề, lạnh lùng, cầu toàn. • Cha anh là một nhà sản xuất có gia đình riêng, nổi tiếng với danh tiếng "người đàn ông đạo đức". • Kỳ Trầm ra đời vì một lần ngoài ý muốn, không được chào đón, nhưng mẹ anh vẫn giữ lại với lý do:"Nếu anh ta không yêu em, ít nhất em có thứ gì đó chứng minh em từng tồn tại trong đời anh."→ Từ khi còn trong bụng mẹ, Kỳ Trầm đã là một công cụ tồn tại để níu kéo, không phải một đứa trẻ được mong chờ.⸻ • Anh sống với mẹ trong một căn hộ nhỏ tách biệt khỏi cuộc sống sân khấu hào nhoáng. • Không được gọi cha bằng "cha", chỉ được gọi là "chú Dương" khi ông đến - 2 tháng 1 lần, bí mật như ngoại tình. • Mẹ anh, dù ở nhà, không bao giờ ôm anh - bà là người đàn bà đẹp nhưng lạnh băng, luôn xem con mình như hình ảnh phản chiếu của một cuộc tình sai lầm. • Anh chưa từng tổ chức sinh nhật, chưa từng được kể chuyện cổ tích."Nếu muốn yêu thương, con phải học cách không làm phiền mẹ."→ Anh học cách trở nên ngoan, im lặng, giỏi sớm, chỉ để được "nhìn thấy".⸻🎬 3. 16 tuổi - được đưa vào giới nghệ thuật như một dự án dọn rác • Sau scandal tình cảm của mẹ bị vỡ lở, bà bị đẩy khỏi sân khấu. • Cha anh - lo sợ ảnh hưởng đến danh tiếng - nhận anh về công ty mình như một "cơ hội tái tạo hình ảnh". • Anh được chỉnh sửa, đào tạo, ra mắt với hình tượng "con nhà nghệ sĩ - tài năng thầm lặng". • Năm anh 17 tuổi chính người đàn ông có máu m…