[Huyễn thành_Thích Đát]:CÙNG NHAU BẮT ĐẦU LẠI
Thích-Đát fiction…
Thích-Đát fiction…
Tại sao tôi chết?Tác giả: Trứng Bắc ThảoThể loại: 1x1, công sủng thụ, song khiết, đời ngược. Cấm dục, khó ở công X Trầm cảm thụ.Văn án_________Thời Dương từ nhỏ đã là một đứa trẻ có vẻ ngoài xinh đẹp. Ngón tay thon dài cùng làn da trắng muốt khiến mọi người đều cho rằng cậu là một đứa con trời, được bố mẹ cẩn thận nuôi trong lồng kính. Nhưng có ai biết được, so với lồng kính nó càng giống hơn với nhà tù. Cậu bị nhốt ở đó và ngày ngày bị cai ngục tra tấn, tinh thần bị bọn họ bào mòn từng chút một.Mãi cho đến khi Lam Thâm xuất hiện. Hắn thả xuống một sợi dây thừng để cậu níu lấy và trèo ra khỏi nơi tăm tối đó. Và rồi, cậu đón lấy tia nắng đầu tiên trong đời của mình!__________Đoạn kịch nhỏ:"Lam Thâm, Lam Thâm. Cậu hôn tớ một cái đi!"Lam Thâm nổi bão ở trong lòng, thế nhưng vẫn cố đanh mặt ra. Hắn nhíu mày, liếc tên nhóc đang đứng phạt ở góc tường một cái:"Làm nũng cũng vô ích, cậu cứ đứng ở đó tới tối đi.""Thế hai cái nhé, không hơn được nữa đâu.""Hừ". Còn dám trả giá với hắn. Chẳng phải lúc đầu còn sợ mà tránh xa hắn sao, bây giờ càng lúc càng không xem ai ra gì.~ Một lúc sau"Bảo bối, một cái nữa thôi. Tớ hứa!"…
Thượng Hải về đêm, nơi ánh đèn neon che giấu những bí mật đen tối. Lương Khánh Duyên, một nhà thiết kế trẻ chật vật với cuộc sống mưu sinh, bất ngờ bị cuốn vào một thế giới nguy hiểm khi vô tình chạm trán với tổ chức tội phạm Hắc Ưng. Để bảo vệ cô và thâm nhập vào sào huyệt của kẻ thù, Trung tá Trần Văn Huy buộc phải đưa ra một quyết định táo bạo: một cuộc hôn nhân giả.Dưới vỏ bọc một cặp vợ chồng, Khánh Duyên và Văn Huy dấn thân vào một nhiệm vụ đầy rẫy hiểm nguy, từ những buổi tiệc xa hoa của giới thượng lưu đến những sào huyệt bí mật của giới tội phạm. Giữa lằn ranh của sự giả dối và thực tại, tình cảm giữa họ dần nảy sinh, vượt qua những giao kèo lạnh lùng ban đầu. Nhưng khi bí mật về "Bóng Ma" - kẻ điều khiển Hắc Ưng từ trong bóng tối - dần hé lộ, Khánh Duyên và Văn Huy phải đối mặt với những thử thách cam go hơn bao giờ hết, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh. Liệu vỏ bọc hôn nhân có thể bảo vệ họ, hay chính nó sẽ trở thành cạm bẫy nguy hiểm nhất?…
Nàng, Cảnh Lam Tề có một cái đầu cực kì thông minh, bối cảnh gia đình hiển hách, là bảo bối được mọi người nâng niu yêu thương trong lòng bàn tay, gien ưu tú đã khiến nàng không thể trở thành một người tầm thường, vốn sinh ra trong một dòng dõi quân sự, tài năng trong quân sự của nàng rất cao, trong mắt nàng: được ba mẹ thân yêu cùng hai người anh trai yêu thương thì tại sao nàng phải thể hiện ta đây là người tai giỏi?Phẫn trư ăn hổ (giả heo ăn hổ) chẳng phải càng thú vị sao, lười biếng chính là cách tốt nhất, phải lười biếng đến nổi người gặp người thích, lười biếng đến nổi người người tức giận, càng phải lười biếng đến nổi mắng cũng không được đánh cũng không xong, chỉ có thể cưng chiều, dỗ dành, yêu thương, đây mới là cảnh giớiNói chung tóm lại: ngốc nghếch một chút thì nàng sẽ nhận được nhiều sự yêu thương hơnKhi thì mỏng manh như gió, ôn nhu động lòng người, khi thì điềm tĩnh nho nhã, tính tình nhu nhược, Cảnh Lam Tề vốn không trang giành với đời sau khi kết thúc kì huấn luyện quân đội đặc biệt chuẩn bị về nhà nhưng vì muốn giúp đỡ truy đuổi một tên sát nhân dùng súng khiến Cảnh Lam Tề gặp cảnh ngoài ý muốn, nhưng tại sao lại xuất hiện thêm một “phản ứng hóa học”?…
Quả đất này, có cả tỉ người, nhưng để tìm được người yêu Jeon Jungkook sâu đậm chỉ có thể là Kim Taehyung - một gã tồi với trái tim chỉ dành cho riêng em. author: tnha_june, manhTruyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad:genius1809,phiền lòng không reup ở bất kì đâu mà chưa có sự cho phép từ tác giả. Xin cảm ơn.…
*Chiến(thụ) và Huy(công) là cặp bạn thân nam x nam. Ở bên nhau từ bé không rời nhau nửa bước. 2 người đã nảy sinh tình cảm với nhau nhưng không một ai lên tiếng. Và rồi... *Hoàng:ae sinh đôi với Huy là người yêu thầm Chiến. Từ đó trở thành nhất thụ lưỡng công, huynh đệ tương tàn*Hùng:con hồ li tinh, tiểu tam *Vỏ trứng(ta, xin phép dấu tên) :con hủ nữ-nv phụ klq đến truyệnVà 1 số nv khác nữa. Xincamon!!…
Tình yêu...Thù hận...Nước mắt...Vì yêu mà si tìnhVì yêu mà đau khổVì yêu mà thù hận_Đừng hỏi vì sao tôi níu kéo kí ức, vì nếu được tôi đã buông bỏ tất cả_*Lưu ý* | Đừng sao chép hay mang truyện đi đâu khi chưa xin phép chủ tọa!Đừng xem chùa bẹn ơi! Đã xem thì cho au một vote Cảm ơn ạ |…
Đây chỉ là những dòng tớ muốn dành cho James, Juhoon, Martin, Seonghyeon, Keonho, gửi cho một khoảng thanh xuân nhờ có các cậu ấy mà trở nên màu sắc. "Thanh xuân của em không rực rỡ nên em ngắm nhìn thanh xuân của họ trong thanh xuân của em."…
Hu hu hu, một cái fanfic Tensei Shitara Slime Datta ken X Natsume Yuujinchou quá hay mà bị cho "chết", hu hu hu.=============================Bản thân Natsume Takashi luôn tự hỏi, vì cơ duyên nào trong muôn vàn cá nhân khác cậu lại bị chọn tái sinh vào một thế giới khác, thậm chí còn trở thành một ogre nữa! Sống một khoảng đời bình dị, cậu cố gắng tiếp nhận và hòa nhập với cuộc đời mới này mặc cho những khác biệt. Hm? Tại sao mọi người lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó?==================================Cẩn thận bị "lôi" nhé. CP cũng lạ lắm đấy. Chưa được cho phép nên nếu cần thì mọi người ghé qua AO3 ủng hộ chính chủ nha.Còn mình. Đi khóc tiếp đây. Hu hu hu.…
7749 câu hỏi của tác giả oldbie hi3 and gi,crk nhưng khía cạnh khác thì như newbie,thường có rất nhiều shitpost*Ngoài lề là chính,hỏi nhau là phụ…
Khương Hành đã sống vô tư lự đến năm 18 tuổi, rồi đột nhiên bị thông báo rằng cậu chính là cậu thiếu gia giả bị nhầm lẫn trong gia đình giàu có. Thiếu gia nhỏ bé của nhà họ Khương bỗng chốc trở thành một đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa.Chưa kịp tiêu hóa hết cú sốc, một chiếc xe tải mất kiểm soát lật ngang, nghiền nát cậu tại chỗ, khiến cậu chết ngay lập tức.Khi tỉnh lại, cậu phát hiện mình đã xuyên không đến bốn năm sau và trở thành một con mèo hoang. Một con mèo mới cai sữa hơn một tháng, đang mắc bệnh nặng và có thể chết bất cứ lúc nào.Giang Hành nhìn bàn chân nhỏ lông xù của mình bị gió thổi rối tung: "..."Meo meo sống thế nào được đây?Không có chút kinh nghiệm sinh tồn nào, Khương Hành sau khi làm mình trở nên bẩn thỉu lấm lem, đã quyết định tìm một người để "gài bẫy" và nhờ vả. Thế là cậu lẻn vào trường đại học mà trước khi chết đã đăng ký thi tuyển.Trong đám đông, cậu nhìn thấy Lục Dĩ Xuyên, người bạn từ thuở nhỏ cùng lớn lên. Chú mèo nhỏ bẩn thỉu lao ra khỏi bụi cây, đâm vào giày của Lục Dĩ…
Trình Giai Ý yêu Lâm Tự Hoài suốt năm năm.Năm năm ở bên cạnh anh, cô từng nghĩ chỉ cần mình đủ dịu dàng, đủ hiểu chuyện, đủ kiên nhẫn, thì một ngày nào đó anh sẽ thật sự nhìn về phía mình.Cho đến khi Lạc Vân quay trở lại.Khi ấy cô mới hiểu, hóa ra trong lòng một người, vị trí vốn đã được dành sẵn cho ai đó từ đầu.Còn cô chỉ là người thay thế.----Lần đầu tiên, cô không khóc lóc níu kéo.Không hỏi anh còn yêu mình không.Không chờ tin nhắn.Cũng không quay đầu lại nữa. Cô nghỉ việc. Dọn khỏi căn hộ mà Lâm Tự Hoài tặng. Chủ động nói chia tay.Mà đến tận lúc ấy, Lâm Tự Hoài vẫn cho rằng cô chỉ đang giận dỗi như mọi lần.Anh chưa từng nghĩ cô sẽ thật sự rời đi.Cho đến ngày cô biến mất khỏi cuộc sống anh.----Cũng vào đêm đó, Trần Duật Xuyên xuất hiện.Người đàn ông luôn đứng ở phía xa nhìn cô, dịu dàng hơn tất cả những gì cô từng nhận ra.Anh đưa cô một viên kẹo.Giống hệt năm ấy."A Xuyên..."Thì ra người cô quên mất nhiều năm như vậy...lại là người chưa từng quên cô.----Sau này, Lâm Tự Hoài mới hiểu:Trên đời này đau nhất không phải mất đi một người.Mà là đến lúc nhận ra - người ấy từng yêu mình bằng cả thanh xuân, còn mình lại xem tất cả là điều hiển nhiên.…
《Mười lăm năm của Hiểu Tinh Trần 》Tác giả: Spy NapperMột đồng nhân nhỏ ấm áp, ngọt ngào, không có ngược cũng không có bi thương. Chỉ là một câu chuyện về Hiểu Tinh Trần được tái sinh một lần nữa. Y được Tống Lam chăm sóc, dạy dỗ, nâng niu, lo lắng và bảo bọc...Hiểu Tinh Trần 4 tuổi: "Ngươi là cha ta?" Hiểu Tinh Trần 7 tuổi: Tử Sâm đích thực là thê tử của nó.Hiểu Tinh Trần 15 tuổi: "Ta là gì của ngươi?" Không phải cha. Không phải thê tử. Không phải sư phụ. Người này là tri kỉ. Nhưng cũng là tất cả...…
hogwarts!autất cả mọi người sẽ chết đúng không? 'trên đời này vốn dĩ chẳng có thứ gì là vĩnh hằng. cũng giống như ranh giới giữa sự sống và cái chết vậy, nó quá đỗi mỏng manh để ta có thể níu kéo. nhưng thay vì cứ mãi sợ hãi mà trốn tránh cái chết thì sao không cùng tôi chơi một trò chơi nhỉ?'__gryffindor…
Kiếp trước, cả kinh thành đều biết ta yêu nàng.Một tiếng "tỷ tỷ".Hai tiếng "tỷ tỷ".Ta theo nàng từ năm mười tuổi đến năm mười tám tuổi.Ta vì nàng mà ghen tuông, vì nàng mà khóc, vì nàng mà làm đủ mọi chuyện điên rồ.Ta cứ ngỡ chỉ cần ta đủ chân thành.Thì một ngày nào đó nàng sẽ quay đầu nhìn ta.Nhưng cuối cùng.Ta nhận được chỉ là một câu:"Ngọc Nhi, chúng ta đều là nữ nhân.""Sẽ không có kết quả."Ta hỏi nàng:"Nếu tỷ không yêu ta...""Vì sao lại hôn ta khi ta ngủ?"Ta hỏi nàng:"Nếu tỷ không yêu ta...""Vì sao lại đối xử với ta tốt như vậy?"Ta hỏi nàng:"Nếu tỷ không yêu ta...""Vì sao lại khiến ta ảo tưởng rằng tỷ cũng yêu ta?"Nàng không trả lời.Còn ta khóc đến tan nát cõi lòng.Sau đó.Ta không đến tìm nàng nữa.Ta khoác chiến giáp ra biên cương.Máu nhuộm sa trường.Chiến công hiển hách.Cuối cùng chết nơi đất khách.Cho đến giây phút nhắm mắt.Người ta nhớ nhất vẫn là nàng.-Khi mở mắt lần nữa.Ta trở về ngày mình quỳ dưới tuyết tỏ tình với nàng.Nàng vẫn nói:"Ta không thể thích muội."Nhưng lần này.Ta không khóc.Không làm loạn.Cũng không níu kéo.Ta chỉ mỉm cười hành lễ."Được.""Thần nữ hiểu rồi."Từ đó về sau.Ta không gọi nàng là tỷ tỷ nữa.Gặp nàng chỉ cúi đầu:"Thần nữ bái kiến công chúa."Ta tránh mặt nàng.Xa cách nàng.Cũng chuẩn bị quên nàng.Nhưng ta không biết rằng...Ngày ta không còn gọi nàng là "tỷ tỷ" nữa.Người bắt đầu đau lòng...Lại là nàng.Nàng từng nói không yêu ta.Nhưng khi ta thật sự buông tay.Người phát điên lại là nàng. ❤️🩹"Lâm Ngọc Nhi, ai cho phép muội không thí…
hay chuyện con mèo béo bảo vệ bồ công anh…
Anh không yêu cô,cô chấp nhận.Anh làm cô nhục nhã, cô cam chịu.Anh năm lần bảy lượt tìm cách để cô ký vào đơn li hôn, cô cố chấp níu kéo.Anh yêu thương người con gái khác, cô chỉ biết khóc trong timAnh đòi cưới vợ lẽ, cô còn có thể làm gì đây? Cô cố chấp yêu anh, cô nhẫn nhịn anh, cô chịu đựng anh, cô vì anh mà từ bỏ ước mơ của mình nhưng để rồi bây giờ cô nhận lại được là gì? Là sự ghét bỏ của anh, là sự lạnh lùng của anh, là sự cô đơn và đau đớn tột cùng.Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó, và cô cũng vậy. Cô không còn đủ khả năng để cùng anh chống chọi nữa rồi. Cô mệt rồi, sự chịu đựng của cô cũng có giới hạn nên cô chấp nhận buông tay, cô trả lại tự do cho anh và đi tìm lại ước mơ của mình. Anh nghe tin cô chấp nhận ly hôn,ngoài mặt thì vui mừng như điên nhưng chỉ mình anh biết anh khó chịu đến nhường nào nhưng anh vẫn cố chấp. Trong từ điển của Kim Taehyung anh không bao giờ có từ "yêu" nhưng lí trí liệu có thắng nổi con tim anh? Câu trả lời chỉ có mình anh biết. "Kim Jennie, em thắng rồi" * Truyện không hẳn là ngược cũng không hẳn là sủng!* Nam chính không hẳn là nam cặn bã cũng không hẳn là nam phúc hắc!* Nữ chính không quá yếu đuối và cũng không quá mạnh mẽ!*Tiểu tam không phải là hình tượng mà mọi người liên tưởng!* Nam phụ là người có tính cách tổng hợp, từ ấm áp cho đến phúc hắc hay ga lăng đều có hết. *cho nên nam phụ là nhân vật mà ta thích nhất chứ không phải nam chính hahah 🤣🤣🤣🤣* Truyện có yếu tố showbiz!…
Nàng là cháu gái cưng của Thường Sinh lão thượng thần, thân phận cao quý, từ nhỏ đã được nuông chiều vô độ, không biết sợ là gì.Hắn là Thái tử thiên cung, tính tình lãnh đạm cứng rắn, từ xưa đến nay không hề nể nang một ai.Nàng nghịch ngợm lớn gan, một lần phạm lỗi bị hắn bắt gặp, lần đầu tiên trong đời bị phạt.Sau đó, thật đau buồn...Lần đầu tiên trong đời ông ngoại không nuông chiều nàng, đem nàng giao cho cái kẻ mặt lạnh khó gần đó, bắt nàng bái hắn làm sư phụ.Lần đầu tiên trong đời nàng gặp người đáng sợ như vậy, khóc lóc cũng không được, nịnh nọt cũng không xong.Lần đầu tiên trong đời, có người dám cứng rắn trách phạt nàng, bao nhiêu kiêu ngạo ương bướng của nàng đều bị hắn ném sạch.Nàng nghĩ, nàng rất ghét sư phụ mặt lạnh này.Sau đó nhiều năm, nàng lại nghĩ, thật ra nàng rất thích sư phụ.Lại nhiều ngày về sau, nàng không biết rốt cuộc là với sư phụ, nàng hận nhiều hay yêu nhiều hơn?Một cơn biến động, nàng níu vạt áo hắn, nước mắt lưng tròng, vứt hết tự tôn kiêu ngạo mà hèn mọn cầu xin:"Sư phụ, A Nhu chỉ còn người, người đừng bỏ A Nhu có được không?"Trong mắt không nhiễm nửa hạt bụi trần, hắn dứt khoát phất tay áo, lạnh nhạt đáp lời:"Mạch Diệp không có đồ nhi như ngươi"Nhiều năm sau đó, trong số kiếp phù sinh trôi nổi tang thương, có một nam nhân chua xót nói rằng:"Từ bỏ? Kiếp này nàng là điều duy nhất ta vĩnh viễn không thể nào từ bỏ được"Sư đồ thì sao? Tiên ma thì thế nào? Ta chỉ cần nàng.==========================Truyện hư cấu…
LỜI DẪN: 〈 TRÍCH ĐOẠN NỔI BẬT. 〉 Đức Anh say mê ngắm nhìn dáng vẻ thanh tao nhã nhặn của người yêu khi cầm cây vĩ cầm trên tay, tưởng như thượng đế để một thiên thần như em hạ cố mà đến bên Đức Anh làm cho cuộc của anh từ chỉ viết học hành và luyện tập giờ đây vẫn còn nhiều thứ phải làm hơn. Em dạy Đức Anh biết thế nào là tình yêu, là trưởng thành trong mặt cảm xúc, tuy vậy đối với Đức Anh từ lần đầu tiên gặp mặt em làm cho con tim đang tổn thương của anh chữa lành nhờ điệu nhạc du dương từ cây vĩ cầm của em. Đức Anh chậm rãi đến bên Thục Anh, luồn tay vào xiết lấy vòng eo em ôm trọn người thương vào lòng, Thục Anh hơi cựa quậy quay sang hỏi: "Làm sao đấy, Đức Anh?". Đức Anh cười cười thốt lên: "Không sao, chỉ là em đẹp quá thôi.", Thục Anh định đứng dậy thì bị anh kéo lại ngồi lên đùi anh, bầu không khí trong phòng đột nhiên mờ ám đến lạ, điều hòa vẫn bật nhưng sao nóng thế nhỉ? Đức Anh rướn người nâng khuôn mặt người yêu lên, môi chạm môi chỉ là cái chạm nhẹ nhưng nó lại mang vẻ nâng niu trân trọng. Đúng lúc, Thế Đan bước vào: "Hai bây, ra ăn cơm kìa mẹ gọi...", nội tâm Thế Đan gào thét trước cảnh này giá như tao chưa từng bước vào đây thì hay biết mấy, cmn mù mắt bố rồi.…