[Kaiisa] Tự vả đau không? (Oneshot)
1 Kaiser chuyên gia vênh mồm đi khịa kháy người ta để rồi tự vả tự đau :))))…
1 Kaiser chuyên gia vênh mồm đi khịa kháy người ta để rồi tự vả tự đau :))))…
Theo giấc mơ, Hiori đi tìm ý nghĩa cuộc đời của mìnhNhẹ nhàng, tình cảm, Happy Ending mãi đỉnh <3…
Một fic vui vẻ mừng ngày 11 tháng 10 Kaiisa…
Giả sử bé Yoichi là một hủ nam và bạ đâu ship đấy đến khi mọi người biết thì liệu 'cúc' Yoichi có nở bông?…
Tác giả thiếu plot viết truyện, xuyên không đến Blue Lock quậy banh nóc rồi để Isagi Yoichi gánh…
Re: Zero if khi người đầu tiên Natsuki Subaru gặp không phải Emilia mà là Crusch, chỉ là giả thuyết vui tôi nghĩ ra nhằm mục đích giải trí, có lỗ hổng hay điểm nào vô lí thì bình luận góp ý.…
anh thợ sửa xe mới chuyển đến luôn cảm thấy người dân trong làng thật là dị hợm.…
Mục tiêu của ta là sự bắt đầu của ngươiDù là bạn bè nhưng cũng là kẻ lạChốn người xa lạ hay khoảng khắc bất ngờCó vô tình chạm mặt đi chăng nữaĐừng níu kéo bao điều đã qua Hãy đi qua nhau và mỉm cườiThả tổn thương vào hư không Chôn tất cả trong câm lặngTuổi thơ có đẹp như mơ hay là một miền đau khổ? Thực sự quan trọng không ít. Nhưng liệu chúng ta có dám đối diện với nó mà bước tiếp hay không? Chấp nhận hay cam chịu số phận? Truyện của tác giả độc quyền mong mọi người không sao chép hay mang đi dưới mọi hình thức, nếu có hãy báo với tác giả. Xin cảm ơn. -WyGus-…
Trăm năm như một giấc mộng dài, nhân gian đổi thay, chỉ có một sợi tình tơ không đứt, lặng lẽ buộc chặt hai số mệnh trôi dạt giữa biển người. Ký ức như tuyết lở, vừa lạnh lẽo vừa rực cháy, đau đến tận xương tủy, nhưng cũng ấm đến mức có thể khơi ngọn lửa lòng. Người xưa đã là khói sương, tình xưa cũng theo đó chôn vùi trong cát bụi, chỉ còn hai kẻ mang thân phàm tục đứng dưới ánh dương mới, nhận ra rằng thiên ý có phải để cho người hữu tình cùng chìm xuống lần nữa, mà để nắm tay nhau bước ra khỏi đêm dài. Từ đó về sau, trong vô vàn luân hồi vô tận, có ai trả lời được câu hỏi: Tình là gì?…
"...Cấu trúc hàm răng của Trương Chiêu rất đẹp, nghe thật kì lạ khi bàn đến việc răng miệng của đồng đội ngay lúc này nhưng Vương Sâm Húc cực kỳ thích hai cái răng nanh của Trương Chiêu, chúng nhọn hơn người bình thường, Vương Sâm Húc thừa nhận chúng nó là nguyên nhân khiến hắn cảm thấy nụ cười của Trương Chiêu trở nên đặc biệt."Nhánh tầm gửi thứ 17 trong đêm giáng sinh.✦ răng số 8 hay thường được gọi là răng khôn.✦ 11 rounds/s là tốc độ nhả đạn của cây súng trường phantom.✦ beta: TNguyet1207…
CHUYỂN VER 📌TÁC GIẢ : THIENYET1199Thể loại: Đoản đam mỹ, hiện đại, ngược tâm, ngược thân, SM, lãnh khốc - tra công × chịu đựng - tiện thụCP: Bùi Thế Anh × Trần Thiện Thanh Bảo ------------Văn ÁnNếu có một điều ước, có lẽ cậu ước người đêm đó nằm xuống là cậu...Một mình chịu đựng biết bao nhiêu thống khổ nhưng cậu chưa từng cho phép bản thân gục ngã...Đến cuối cùng cậu nhận được gì? Vẫn chỉ mãi là thay thế người ấy yêu hắn !…
textfic mình mần cho 8tủn trong lúc rảnh, cảm thấy hông thể dừng lại vì càng mần càng ghiền(╥﹏╥)🧷 ooc🧷 haeminho ♡ 🧷 yungyu đơn phương kyungmin T T…
Thường Hoa Sâm lần đầu gặp Cung Tuấn khi cả hai cùng hợp tác trong bộ phim Ám Hà truyện. Cậu không nghĩ, nó là một bước ngoặt của cuộc đời. Một bước ngoặt mà Hoa Sâm, một diễn viên luôn kính nghiệp, yêu nghề, lần đầu tiên có cảm giác muốn buông bỏ, trốn chạy một vai diễn - một vai diễn cậu không thể làm tròn.…
Chuyển ver, dân quốc.…
Nếu kiếp nhân sinh là một giấc mộng, ta nguyện chìm trong mộng với giấc ngủ say. Trong mộng, ta thấy đớn đau, thấy tuyệt vọng, thấy bản thân mình chìm trong tội lỗi và trốn chạy. Ai đang tay kéo ta khỏi mộng. Để ta biết, mộng chính là người ta đã yêu, đã níu kéo, đã không thể nắm giữ.Mộng chỉ là mây tan.…
Về cặp đôi tình bể bình, chọc mù mắt cẩu độc thân từ làng trên đến xóm dưới.…
Chuyện về ông anh Daegu già cỗi lỡ té xuống hố tình yêu với thằng nhóc Busan ngố tàuVừa tục vừa nhẹ nhàng, mong quý vị hoan hỉ đọc, cẩn thận củi lửa kẻo sốc nhiệt 💕[25.07.2018 _ 22.01.2019]…
warning:lowercase,maybe ooccp: nagi seishiro x reo mikagethiếu gia vừa gặp ác mộng,hãy đến bên và ôm lấy chú gấu bắc cực của anh đi nào…