Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Giữa tháng bảy, gả tân nươngThân bằng hảo hữu khóc tan thươngMặc vào áo cưới làm bằng giấyTừ nay không gặp lại người thương..."Người ta nói, có những món nợ không trả hết trong một đời.Vì thế mới có những lần gặp lại...không phải để yêu,mà để đau thêm một kiếp.Tim vẫn nhận ra nhau.Nhưng số mệnh chỉ cho đứng cạnh...chứ không cho nắm tay.Nghiệp chưa dứt.Nên càng gần... càng không thể thuộc về.…
minghao biết em rất bảnh tỏn, nhưng cái ngày light a flame đó cứ khiến em lo lắng về nhan sắchighest ranking: #17 mingyu #2 seokhao#10 seokmin#8 gyuhao…
/Bộ chuyện này đc viết nên chỉ để thoả mãn tác giả/ /Poseidon x sasaki kojirou _ poseidon top/ /Ko thik thì bước qua đời nhau chứ đừng làm nhau đau//tui đang cố gắng để xoay chuyển cái cốt chuyện xàm mà mình viết ra cho nó giống tên chuyện đây huhu/…
Cp: Idol nổi tiếng Patrick Doãn Hạo Vũ x Diễn viên mới nổi Nine Cao Khanh TrầnThể loại: Giới giải trí, truy thêTên gốc: 【浩瀚星尘】临时标记 - Tác giả: ☁️Bản dịch mang mục đích phi thương mại và chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không re-up và sao chép. Đồng nhân văn, không áp dụng lên người thật.…
Cp: Patrick Doãn Hạo Vũ x Nine Cao Khanh TrầnPhúc hắc si tình niên hạ công x Ngạo kiều khả ái thí sinh thụThể loại: Giới giải trí, gương vỡ lại lànhTham chiếu bối cảnh Chuang 2021Tên gốc: 参加选秀后我和前男友he了 - Tác giả: 正廷挺不挺Bản dịch với mục đích phi thương mại và chưa có sự cho phép của khán giả, vui lòng không re-up và sao chép. Đồng nhân văn, không áp dụng lên người thật.…
Tác giả:Duyên Hà CốThể loại:Đô Thị, Huyền Huyễn, Linh Dị, Đam Mỹ, Hài HướcNguồn: caokhin.wordpress.comTrạng thái:Full Thể loại: hiện đại, linh dị thần quái, hài, sảng văn, ngụy sư đồ, lãnh khốc muộn tao công x ngây thơ tham ăn hung tàn bao che khuyết điểm thụ (123+4)Edit: Cáo khìn - Beta: YuuThế kỉ 21, mọi thứ phát triển, xã hội tiên tiến, văn minh, hiện đạiCó một thiếu niên ở trong núi, không biết đã bao nhiêu năm thắng, ngày ngày ngây ngốc.Mãi cho đến một ngày, vì gánh trên vai trách nhiệm trọng chấn tông môn, thế nên mượn thân xác người, mang theo ngân lượng cùng đồng bạc, xuống núi vào thành.Sau đó cậu phát hiện chuyện xây dựng lại tông môn, kiếm đất, xây phòng, sửa sang, nhân công, giấy phép... đủ thứ phải lo, thời nay gây dựng sự nghiệp thật sự rất khó khăn.Tiền không dễ kiếm, công việc cũng không dễ làm, lúc đói bụng chỉ có thể dựa vào ăn cô hồn dã quỷ duy trì cuộc sống....Đứa con lớn của Vệ gia không được cha yêu mẹ thương sau vài tháng mất tích thì được đưa trở về.Tính tình thay đổi, vui giận khó lường, giá trị vũ lực siêu khủng, bực ai liền đập người đó, tác oai tác quái.Làm gì không làm, diễn viên cũng không chịu, tự dưng bắt đầu mê mấy trò hô gió gọi mưa mê tín phong kiến.Nghĩ vậy là giỏi à?...Một đại sư cố gắng kiếm tiền làm giàu, nhân vật chính tác oai tác quái nhưng có vạn người mê, từ nồi chén gáo chậu cô hồn dã quỷ sơn trân hải vị gì cũng ăn tuốt, hoang phí đến không biết xấu hổ.Câu chuyện rất đơn thuần, tất cả kiến thức chức nghiệp đều là vớ vẩn, là truyện ph…
Note: chỉ là mê cái plot này quá nên triển vội con fic Rating: 13+warning: OOC, lowcase, fanfiction, chủ yếu văn xuôi, chắc lâu lâu sẽ chèn text vào, có yếu tố nam sinh được con Written by: WinnieNhân vật không phải của tôi Nhưng cốt truyện thuộc về tôiTẤT CẢ CHỈ LÀ SẢN PHẨM CỦA TRÍ TƯỞNG TƯỢNG, KHÔNG ĐÁNH ĐỒNG VỚI THỰC TẾ.VUI LÒNG KHÔNG RE-UP, CHUYỂN VER KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ…
Đế quốc Mông Cổ tàn bạo hiếu chiến có tham vọng trở thành bá chủ thế giới. Để tiếp tục bành trướng xuống phía nam, Đại Việt trở thành mục tiêu xâm lược tiếp theo của chúng.Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn được nhà vua trao cho Thượng phương bảo kiếm, phong chức Tiết chế thống quốc binh sự thống lĩnh ba quân chống giặc ngoại xâm. Tuy nhiên cũng chính vì sự việc này đã khơi dậy mối thù của thế hệ trước. Lúc này Hưng Đạo vương một mặt phải tìm cách xóa bỏ hận thù, hàn gắn lại tình anh em trong hoàng tộc, một mặt phải chỉ huy quân Đại Việt đối đầu với binh đoàn xâm lăng mạnh nhất thế kỷ.…
Tiểu kịch trường Thất tịch.Thiết lập sau khi hoàn chính văn, chắc là có spoil đó.Tóm tắt (bởi mình): Tổng giám thị A belaik: Chồng ông, đ' bố con thằng nào được đụng vô. Và cái kết không hề bất ngờ...Đây là do mình reup chưa xin phép. Nếu có vấn đề gì thì mình sẽ xóa truyện. Cảm ơn vì đã đọc.link: https://byakumu.wordpress.com/2021/08/14/tkt-thi-dai-hoc-toan-cau-that-tich/…
Cả Bắc Kinh trắng xóa trong màn tuyết rơi.Có người lựa chọn rời đi, chỉ vì khao khát được yêu.___Tác giả: ineverseenthat - Tác giả "Hổ Mùa Thu"Chàng trai độc thân kim cương x nữ thư ký SaKim chủ bao nuôi · Tra nam phong lưu rửa tay gác kiếm · OOCMột đoản văn ngắn, vừa sến súa vừa tầm thường____"Trên máy bay không có gì làm, liền viết một câu chuyện vị hạt dẻ mùa đông, chỉ dừng lại ở mức chớm nếm. Cá nhân tôi thì thích kiểu truyện kéo qua kéo lại, dự định đăng xong trong ba bốn chương."…
[Naruhoshi] Mùa Xuân Theo Sóng CuốnAuthor: Mokhwa11Source: PostypeWarning: ABO, Mpreg Fic dịch chưa có sự cho phép của tác giả. Khi nhận được đồng ý của tác giả tui sẽ update permission còn nếu tác giả không đồng ý sẽ fic xóa liền. Vui lòng không repost, chuyển ver, mang đi nơi khác...…
Thì ra giữa yêu và hận chỉ cách nhau bởi một ranh giới mỏng manhTôi yêu anh chỉ để đổi lại từ anh một nỗi hận sâu đến tận xương tủy.Nỗi hận lớn nhất của cuộc đời anh chắc có lẽ chính là không thể tự tay giết chết tôi. Người tôi yêu sâu đậm nhất, lại trở thành kẻ hận tôi đến cùng cực. Cho đến khi tôi chỉ còn là nắm tro tàn, có lẽ anh vẫn hận không thể rải chúng tận sâu nơi đại dương lạnh lẽo.…
Minhyung chưa từng nghĩ mình sẽ thích một người chỉ sau một lần gặp.Chỉ là một tiệm xỏ khuyên nhỏ nằm nép mình trong con phố không mấy nổi bật, chỉ là một người thợ với đôi tay vững vàng và ánh mắt lạnh nhạt đến mức khó gần. Vậy mà ngay khoảnh khắc GonU cúi xuống, chạm nhẹ vào vành tai cậu, giọng trầm thấp hỏi một câu rất bình thường - "Sợ đau không?" - tim Minhyung lại lỡ nhịp.Một lần xỏ khuyên.Hai lần quay lại.Rồi ba lần, bốn lần... với những lý do ngày càng gượng ép.Minhyung biết rõ mình đang làm gì cố tình bước vào thế giới của một người không hề để ý đến mình.Còn GonU, từ đầu đến cuối, vẫn chỉ xem cậu là một vị khách hay quay lại hơn bình thường một chút. Một người nói nhiều, hay cười, đôi khi phiền phức nhưng lại để lại cảm giác quen thuộc một cách kỳ lạ.Cho đến khi những cái chạm không còn đơn thuần là công việc, những lần gặp không còn là trùng hợp,và khoảng cách giữa "thợ" và "khách" dần trở nên mơ hồ.Có những rung động bắt đầu từ một vết khuyên nhỏ xíu trên da,nhưng lại ăn sâu đến mức không thể tháo ra được nữa.…