[edit] CHANCHANZ | Cún con Chanyoung hôm nay muốn chết
Truyện edit chưa có sự xin phép của tác giảTruyện phi lợi nhuậnOOC, OOC, OOC, không liên tưởng tới nhân vật bên ngoàiĐảm bảo đúng nội dung chứ câu chữ chưa chắc…
Truyện edit chưa có sự xin phép của tác giảTruyện phi lợi nhuậnOOC, OOC, OOC, không liên tưởng tới nhân vật bên ngoàiĐảm bảo đúng nội dung chứ câu chữ chưa chắc…
Chanyoung và Jihoo đều có chung một cách thể hiện tình yêu, đó là đấm nhau! ---@_rosalineee_ - Original fic link: https://www.wattpad.com/story/316232331?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=iuoptvkl&wp_originator=0%2FF0%2BRc5cxjs6qqB3ryt9gG6%2FkIiIHbdDVWIyQLAkdyfYTQDlJMa2m%2BwTvdWB4zGfGxkOA8L%2BpxORIvT7srlPS9ENXviCpHOpbZH7b9FRlhBtpGHgwPTr2p4x6lGQMfVĐã được sự cho phép của tác giả.…
Giữa mối quan hệ mập mờ chẳng rõ là gì, Minho nhận ra một điều: nếu đã lỡ vác Han Jisung về nhà... thì phải yêu cho tới.…
Seonghwa luôn che giấu thân phận thỏ con của mình. Cậu sợ bị xem là dị biệt. Nhưng rồi một ngày, bí mật ấy lộ ra... và thế giới không hề quay lưng. Người đầu tiên ôm lấy cậu là Hongjoong - người duy nhất khiến đôi tai thỏ ấy khẽ rung lên mỗi đêm…
☆ Nhân vật trong truyện ko thuộc về Jen nhưng số phận của họ ở đây do Jen quyết định.☆ Jen là 1 Sone-L chân chính viết fic vì mục đích giải trí và phi lợi nhuận nên cấm ném đa dưới mọi hình thức.☆ Đây là fic dành cho Sone-L và Baekyeon shipper nên ai anti thì có thể next luôn ko cần sủa bậy ở đây.☆Cuối cùng chúc m.n đọc fic vui vẻ và tiếp tục ủng hộ các fic sau của Jen nha. Tks m.n nhiều lắm ạ!!!☆Lưu ý luôn nha đây là 1 truyện ngôn tình tên :"Ông xã em là thú nhân". Mk chuyển ver lại nha các men.♤CẢNH BÁO: Fic có nhiều cảnh manh độnh nên men nào có thể chắc mk đủ khả năng đọc thì đọc nếu ai cứ thử r chảy máu hay ngất là Jen ko chịu trách nhiện nhá. Bạn nào có góp ý j thì quẳng cmt lại cho mk nha. Giờ thì đọc fic thôi.…
Hongjoong ghét skinship. Seonghwa thì thích. Cùng phòng, cùng nhịp thở, nhưng không cùng khoảng cách.Cho đến khi Seonghwa chuyển ra, ở cùng Wooyoung - và khoảng cách bắt đầu trở thành mất mát.Khi San và Woo đồng loạt bám lấy Hwa, Hongjoong mới nhận ra: nếu không giữ, sẽ mất thật.Và lần này, cả nhóm không cho phép anh trốn nữa.…
Tình yêu cổ điển không đến bằng pháo hoa, mà bằng một cái nhìn không cố giấu, một bàn tay không còn run, và một lời mời rượu không hứa hẹn nhưng đủ để tin.…
"Ba ngày im lặng. Một người trở về. Nhưng liệu đó còn là cậu?"…
Trong không khí ký túc xá ấm áp của ATEEZ, tình bạn giữa San và Wooyoung dần chuyển thành những rung động nhẹ nhàng. San là người nhận ra tình cảm trước, nhưng cứ lúng túng giấu đi sau những cái chạm vu vơ. Còn Wooyoung - vẫn vô tư, vẫn ngọt ngào - nhưng luôn là người chủ động tìm đến San mỗi khi trời mưa, mỗi khi cậu buồn, mỗi lần cần một bờ vai.Từ những cái nắm tay trong đêm, ánh mắt không thể rời nhau, cho đến những lần ghen thầm vụng về, cả hai dần bước qua ranh giới "tình bạn". Không cần tỏ tình ồn ào, không cần hứa hẹn gì lớn lao - vì với họ, chỉ cần là cậu, là đủ để thế giới trở nên đáng sống mỗi ngày.…
Kiếp này không thể trọn đời bên anh, em xin lỗi. Ở kiếp sau, đôi ta nhất định sẽ ở bên nhau, đời đời kiếp kiếp.... Jeon JungKook yêu anh. Nợ em một kiếp yêu thương, bé con.... Nhất định ở kiếp sau, anh sẽ là người tìm ra em và bù đắp cho em tất cả, JungKook à...…
Chuyện tình bắt đầu bằng chiếc quần tụt…
"Một tiệm cà phê cổ điển, một tiệm hoa rực rỡ hai người chủ từng ghét nhau đến không thèm nhìn mặt. Nhưng khi bóng tối của quá khứ ập tới, họ chọn ở lại bên nhau. Từ kẻ đối đầu thành người yêu, từ hai cửa tiệm thành một tổ ấm mang tên Floresso."…
Khi Seonghwa một Thần hộ mệnh đánh đổi mọi thứ để cứu bảy người cậu yêu thương, cậu mất trí nhớ và sống như người phàm. Nhưng họ không quên cậu. Họ tìm được cậu, ở lại bên cậu, và cùng nhau viết tiếp câu chuyện - không bằng phép màu, mà bằng tình thân.…
"Sau này bạn muốn làm gì?""Tớ sẽ làm đại minh tinh.""Thế thì... tớ sẽ là mặt đất. Để bạn có nơi quay về."…
Họ không cần được giải cứu bằng phép màu.Họ cần được lắng nghe, cần một người thật sự nhìn thấy nỗi đau họ giấu kín.Và khi lời xin lỗi đủ sâu, tình yêu đủ thật... họ đã trở về.…
Chúng ta vẫn sẽ còn nhớ nhau chứ...?…
natachai boonprasert chẳng khác nào một kẻ nghiện và chỉ đợi archen aydin đến cứu rỗi mình.…
Một lời hứa. Một chặng đường.…