Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Kẹo Mút Vị Táo được viết ngày 16 tháng 1 năm 2024 bởi Sora (@mizsoraris).Mọi người nhớ đọc vài lưu ý của mình ở cuối chương 1 trước khi vào truyện nhé!Truyện không dành cho ai nghiêm túc muốn tìm một bộ truyện hay có văn phong, nội dung phong phú để đọc, tham khảo. Chỉ dành để giải trí, mọi người lưu ý nha. Thể loại: tình cảm, học đường, giải trí, hài hước.Chỉ đăng duy nhất trên Wattpad.…
"Yêu thầm chính là tự ti, vì tự ti nên mới lựa chọn yêu thầm."Lần đầu tôi gặp cậu là vào một chiều mùa thu lá vàng rơi rụng, khi cái nắng gắt, nóng nực của mùa hạ đã chịu vơi đi trên mảnh đất thủ đô này.Ngày mà tôi quyết định buông bỏ tình cảm đơn phương đó, là ngày mà ánh nắng ấm áp của mùa xuân đang dần xâm chiếm mọi ngõ ngách vẫn còn đang vương chút hơi lạnh còn sót lại của ngày đông giá rét.Xuân qua, Hạ đến, Thu đi, Đông về. Thì ra tôi đã thầm yêu cậu lâu đến thế, thứ tình cảm ngay từ đầu đã biết trước không có kết quả, vậy mà sao vẫn dại khờ, tơ tưởng mãi về sau?---"Thầm Yêu Ánh Dương Rực Rỡ" được viết bởi Mây Quýt (maytrang27).Đăng lần đầu tại Wattpad vào ngày 07/09/2023. Bìa minh hoạ: Gumi Books----Chào mừng bạn đến với chuyến hành trình của "Thầm Yêu Ánh Dương Rực Rỡ".…
Anh vẫn giữ nguyên tư thế, trán chạm nhẹ vào vai tôi, bàn tay buông lơi bên người nhưng run nhẹ, như thể chỉ cần tôi lùi lại một bước, anh sẽ rơi vào khoảng không vô tận."Anh vẫn luôn chờ em." Anh lặp lại, giọng khàn hơn lần trước, nghe như thể mỗi chữ được anh nói ra đều nặng trĩu một nỗi niềm chưa dứt.Tôi nghe trong hơi thở anh thoảng mùi rượu. Hình như anh say rồi nên mới ngồi ở đây giờ này, say rồi nên lời nói cũng chẳng còn tỉnh táo. "Anh say rồi đấy." Tôi cựa vai, nhắc nhở. Hơi thở anh phả lên da khiến tôi gai người, vừa muốn tránh ra vừa sợ cử động mạnh sẽ khiến khoảnh khắc này trở nên nặng nề hơn.Anh khẽ cười: "Ừ, say em." ... Bìa: Ngọt ngào rực rỡ…
DONE.⚠️ textfic - văn xuôi/ lowercase❗️có chửi tục, cân nhắc❗️ câu truyện kể về cuộc sống thường ngày và chuyện tình được theo đuổi của sinh viên năm 3 ngành thiết kế đồ hoạ, choi yeonjun.…
Câu chuyện oan gia bắt nguồn từ một cuộc xem mắt hộ định mệnh.CP: GeminiFourth.Top giả gái x Bot ngây thơ.Tác giả: Én (@iel_watt).Ý chính: Bạn trai của tôi giả gái siêu dễ thương!Tóm tắt: Chuyện đơn giản kể về mối tình thời học sinh của đại ca tòa A và hotboy lớp 11D.*Truyện đã có phần 2 rồi nha!*Vui lòng vào trong để biết thêm chi tiết. Hoan nghênh^^…
"Một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước với những tình tiết vụn vặt xoay xung quanh tình bạn, tình yêu gia đình và những rung động đầu đời..." ---- Anh cũng không biết từ lúc nào... Chỉ là, anh thích nhìn em ngồi tỉ mẩn đào hầm cho kiến, thích nhìn em nhảy nhót trêu con chó nhà hàng xóm rồi lại cắp mông chạy té khói khi nó bị tuột xích. Thích nhìn em chơi đồ hàng, ép anh và thằng Tùng ăn lá me đất cho bằng được. Thích nhìn em mặc áo của bố, giả làm bác sĩ tâm thần, cột chân cột tay con mèo lại để rồi bị nó cào cho hai phát, sưng vêu mặt. Anh thích em mỗi lần giận anh, lại mò ra vườn, vẽ bậy lên tường: "Đồ Đông chó, đồ chó Đông"... Thích em mỗi sáng nở nụ cười, chào con Rô trước khi đi học. Thích cách em quan tâm đến người khác, không vồ vập, không ồn ào, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, cho họ biết sự tồn tại của em, thích cả lúc em rơm rớm nước mắt, mếu máo nói với anh: "Chết em rồi anh Đông ơi..." Nói đến đây, hắn hơi dừng lại, khe khẽ cười, ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói tiếp. - Có lẽ... từ những cái thích nhỏ nhặt ấy, ngày này qua tháng khác đã tích thành cái thích to lớn, đủ để tạo thành lí do anh thích em...-------------*NOTE: Truyện bắt đầu viết từ năm 2012, 2013 gì đó (Chẳng nhớ chính xác nữa vì lâu quá rồi), cũng đã 6,7 tuổi có lẻ nên mong không bạn nào cmt kiểu sao giống truyện A, truyện B... thế? Block thẳng cánh đấy. Xin cảm ơn!…
Bị đầu gấu trong trường dồn vào góc tường, tôi gửi cho anh người yêu trên mạng tin nhắn thoại cuối cùng. Nào ngờ điện thoại của đại ca Thẩm Nhất Phàn lại nhảy thông báo mới, phát ra giọng nói của tôi:"Cục Thịt Cưng Cưng, kiếp này không có duyên gặp, kiếp sau em hứa sẽ đến tìm anh!"Thẩm Nhất Phàn bóp cằm tôi, bắt tôi ngẩng mặt lên, "Em là cục cưng Ngọt Ngào Bé Nhỏ háo sắc ngầm?"_Tác giả: Mặn Hơn Bạn | Dịch: Hạ Chí…
Đây là một cái fic cục súcĐây là một cái fic không liên quan đến cái tiêu đềĐây là một cái fic không đầy đủ đất diễnĐây là một cái fic bạn nên cân nhắc kĩ khi va vào nó…
Yêu là khi ta không hiểu nổi trái tim mình.Là khi một câu nói vô tình khiến ta cả ngày băn khoăn.Là khi một ánh nhìn có thể khiến trái tim ta bối rối.Và là khi Naruto nhận ra Sasuke không phải là kiểu người chỉ biết học, biết cáu, biết khó chịu mà còn biết nấu ăn, biết chơi thể thao, biết quan tâm người khác, và thỉnh thoảng còn biết... dỗi?Một người tưởng như chẳng quan tâm đến thế giới, nhưng lại lặng lẽ cất giữ một bóng hình trong lòng.…
"Có lên không thì bảo, đừng để anh nóng." Tôi sợ nên vội trèo lên, bờ lưng ấy vẫn ấm áp như ngày nào, tôi đưa hai tay ôm lấy cổ anh, lại hỏi. "Sao anh lại ở đây?" Anh đi chậm rãi dọc vỉa hè, thỉnh thoảng lại sốc tôi lên cho khỏi rơi xuống đất, một lát sau mới đáp. "Anh đến để đưa em về nhà, em lạc đường rồi!" Tags: thanh xuân vườn trường, truyện ngắn, gương vỡ lại lành, ngọt ngào, HE.…
Giới thiệu:Ngay từ lần đầu gặp nhau, Hinata đã biết cái tên Kageyama Tobio không phải người dễ xơi. Mặt mũi lúc nào cũng cau có, lại còn hay nạt nộ người ta, được mỗi cái chơi bóng giỏi. Hai người từng đối đầu. Từng không vừa mắt nhau, từng chê bai, cãi nhau, và giận nhau.Nhưng cũng từng sát cánh bên nhau, từng hiểu nhau chỉ qua một ánh mắt, từng lặng lẽ đứng cạnh nhau sau những trận thua.Hinata luôn đợi đường chuyền của Kageyama, và Kageyama, bằng cách nào đó, luôn hiểu chính xác Hinata cần bóng ở đâu. Cảm xúc giữa họ không quá lớn để bùng cháy, nhưng cũng chưa nhỏ đến mức tan biến.Đó là một dạng gắn bó dịu dàng, rằng người kia sẽ luôn đồng hành cùng mình.…
Tên cũ: 1m68 Gặp 1m86Tóm tắt truyện: Ngày xửa ngày xưa, có hai chồi non mọc lên bên nhau giữa nương đồi đầy gió. Một chồi từng khao khát vươn mình chạm mây, rời bỏ nơi này để tìm ánh mặt trời, nhưng rồi hóa thành rễ sâu giữ đất. Một chồi ngỡ mình sinh ra để ở lại, cuối cùng đi theo cánh chim bay khắp bốn phương, mang hương đất, mùi cỏ và cả tuổi thơ đi xa thật xa.Lưu ý: Một câu chuyện trẻ trâu về hai đứa trẻ trâu, được chắp bút bởi một tác giả trẻ trâu.…
Có người luôn mải miết chạy theo bước chân của người khác mà không hay biết phía sau vẫn luôn có một người lặng lẽ dõi theo bằng tất cả yêu thương và tuyệt vọng.Những năm tháng cấp ba, Naruto vẫn là cậu học sinh mang tiếng cười ồn ào và trái tim rộng mở. Cậu chạy theo từng người bạn, từng ánh mắt công nhận, từng cảm giác thân thuộc mà thời thơ ấu chưa từng có. Cậu cứ mải miết như thế, nghĩ rằng mình là kẻ cô độc đi tìm một chỗ đứng trong thế giới rộng lớn này.Nhưng cũng có một kẻ cô độc khác đang tìm một chỗ đứng trong tim cậu.Gaara như một sa mạc khô cằn - đẹp nhưng khắc nghiệt, lặng lẽ nuốt lấy mọi bước chân lạc vào. Chỉ biết mong mỏi chờ đợi một cơn mưa đủ lớn để thấm xuống tận sâu lớp cát, nơi những tổn thương chưa từng được ai chạm tới.Ấy vậy mà giữa tiếng chuông trường vang lên mỗi sáng, giữa lớp học ngập nắng cuối giờ chiều, Naruto lại vô tình chạm phải ánh mắt như lửa giấu trong cát, nặng trĩu những yêu thương ngây dại...…