Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
mình đã là một fan ngôn tình 3 năm rồi , có thể đối với nhiều người mình mới là "gà" thôi nhưng mình cũng rất tự tin là đã đọc đủ các thế loại ngôn tình HE , SE ... rồi. Truyện thì chắc mình chưa có năng khiếu , nhưng cũng chưa dám thử. Vì thế nên đây chỉ là những câu mình tổng hợp lại khi đọc truyện mà thôi , nó vừa là những câu nói , những mảu đối thoại mà mình thấy hay và cảm động. Nếu các bạn đọc sẽ thấy nó hơi lẫn lộn , bởi vì mình chỉ mới tổng hợp lại gần đây nên có lẽ sẽ hơi ít. Nhưng mình sẽ cố gắng tổng hợp thêm. Và sẽ còn cập nhập rất rất nhiều đấy ạ. Hơi dài dòng chút chút , nếu bạn nào mà đã đọc đến tận đây rồi thì mình xin kamsamita hihi…
Nếu một ngày, ngày tận thế đến sẽ ra sao? Ngày tận thế sẽ sinh tồn bằng cách nào? Cùng nhau đọc nhé ! ,chúc các bạn đọc vui vẻ ( lưu ý tất cả đều là đến từ trí tưởng tượng của tác giả đều không có thật)…
Anh - một cậu trai thành phố vừa chuyển về quê học lớp 10, mang theo nỗi buồn của tang lễ bà nội và một ký ức mơ hồ về cô bé năm xưa có vết sẹo nơi trán.Cô - cô gái quê nhỏ hơn anh một tuổi, miệng nhanh như chớp, dép đánh bụp bụp, cá tính không vừa ai nhưng lại khiến người khác không thể rời mắt.Lần đầu gặp lại, cô chẳng nhớ anh là ai.Lần thứ hai... cô chỉ nhớ mình rất ghét cái mặt khinh khỉnh của anh.Từ đôi ba câu móc máy đầu giờ học đến những lần chạm mặt nhau ở sân trường, từ cãi nhau chí choé thành đồng đội bất đắc dĩ... Tình cảm dần nảy mầm lúc nào không hay.Nam : Lê Nguyễn Anh Khôi 19/04Nữ: Hoàng Thiên Lam 15/03…
"Giá như.....ngày ấy tôi không gặp cậu!""Giá như.....ngày ấy tôi không rung động trước cậu!""Giá như.....ngày ấy tôi không theo đuổi cậu!""Giá như.....ngày ấy tôi đừng..... thích cậu!"........Thì có lẽ tôi đã chẳng phải đau khổ như bây giờ...Nhưng đáng tiếc...trên đời này làm gì có hai chữ GIÁ NHƯ, chỉ có hai từ HIỆN THỰC...…
Ảnh bìa : PinterestThể loại: Xuyên không , trọng sinh, hài hước, lâu lâu xàm lờ.Couple :đam, bách hay ngôn là do mọi người quyết định.Tình trạng : đang ngâm dấm Tác giả: caiaytoqua…
Câu chuyện kể về cặp đôi nữ9 và nam9 Nữ9 20t một người bình thường mồ côi bố mẹ từ nhỏNam9 một tổng tài 22t nhỏ tuổi nhưng đầy quyền lực, lạnh lùng và tàn nhẫn Liệu 2 người này sẽ gặp nhau thế nào mời các bạn đón xem chương 1…
"Cút đi, rác rưởi."Estelle nhìn chằm chằm kẻ trước mặt bằng ánh mắt đầy căm phẫn, nếu cái nhìn nàng có thể gây chết người, hẳn kẻ đối diện kia phải chết đến hàng trăm, hàng nghìn lần rồi."Đừng cử động, vết thương vẫn chưa hồi phục."Đối phương nâng bàn tay băng bó của nàng, cẩn thận như nâng niu bảo vật quý giá.Nàng nhìn người đàn ông, giật mạnh cánh tay, dòng máu đỏ tươi thấm đẫm lớp vải. Nở nụ cười luôn trưng ra khiến cả cánh đàn ông phải quỳ rạp dưới chân nàng, thiếu nữ thì thầm bằng chất giọng ngọt như mật:"Anh nói rằng sẽ làm theo mọi điều tôi ra lệnh, đúng không?"Ánh mắt tăm tối của người nọ bừng lên một ngọn lửa khó kiềm chế, mắt đối mắt, dưới ánh đèn, bóng đôi nam nữ hòa quyện vào nhau. Bầu không khí ái muội một cách kỳ lạ."Chỉ cần là em muốn, tôi đều nghe theo."Đây là câu chuyện về một người phụ nữ đi tìm bản ngã của cô ấy, và sẽ chẳng có dấu chấm nào hoàn thiện đoạn hồi kết này.…
Bông hoa đẹp nhất là bông hoa phải mua vui cho mọi người. Bông hoa đẹp nhất là bông hoa không có một cuộc sống dễ dàng. Bạn thật may mắn khi không phải là bông hoa ấy...…
-Hii.E chào a ak-A ơi tính e vốn thẳng thắn, nghĩ gì là nói đấy.--?-A ơi a đẹp trai thật đấy ak!--:)))) --Cảm ơn e nha.-Chỉ vậy thoy ak a ?--Thế a phải nói gì bây giờ?-Em cũng không biết.--Thế giờ làm sao?-Vậy để e khen a tiếp vậy. Nickfacebook của anh hay thật đấy...đáng yêu thật đấy..độc thật đấy..-Anh nói gì đi chứ ,nãy giờ chỉ có e ngồi độc thoại 1 mk thooy ak?--Thì a đang đọc mà..đang nghĩ xem phải nói gì tiếp theo giờ..a mà trả lời :)))) như bên trên e lại hỏi a chỉ có vậy thoy ak thì a biết trả lời như thế nào?-Hì Hì ...A nghĩ ra chưa..mà thooy khỏi nghĩ đi..a cho e làm quen nhá! ********************************************…
Giới thiệu cốt truyện:1) Tôi xuyên không (?) và vô tình lụm được một ông thầy mắc bệnh về não(?). Rồi sau khi gặp ổng thì tôi cũng mắc bệnh về não và trở thành đồ đệ của ổng? Cứu! Ta được một con nhóc không rõ lai lịch nhặt về, nó lại còn rất hỗn láo, ăn nói chống không, bướng bỉnh và coi ta như người bằng vai phải lứa. Hơn nữa là nó cũng rất khùng, hay cười một mình, nhiều lúc lại khóc không có lí do, chẳng hiểu nữa. Có một học trò mắc bệnh nan y thật mệt mỏi. Hai thầy trò ai cũng nghĩ rằng người kia bị điên nhưng không ngờ mình cũng vậy. 2) Tuyết tự sát ở thế giới cũ nơi mà nó từng sinh sống, nó nhảy xuống vực và hòa mình vào những cánh hoa. Nhưng rồi đó chẳng phải là sự giải thoát, nó chẳng hiểu sao sống lại, hơn nữa nơi này còn là một thế giới khác. Nơi mà có một loại năng lực siêu nhiên gọi là ma pháp. Thay vì giống ma pháp trong các câu truyện phương Tây, lợi dụng quy tắc thế giới để sử dụng ma pháp, thì ở đây, ma pháp lại càng giống dị năng trong truyện mạt thế hơn...*Lưu ý: tác phẩm đầu tay và thuộc quyền sở hữu của tôi, văn phong còn non kém, nội dung chưa được chỉn chu và logic, mong các bạn đọc vẫn cứ góp ý nhưng xin đừng nặng lời. Bìa truyện cũng là tôi vẽ, chỉ là minh họa, mong các bạn đừng chê.*Nhắc nhở: Đừng đọc chương 1 nếu bạn không muốn một ngày nặng nề, chương 1 chỉ mang tính giới thiệu, đọc hay không cũng không sao. Thời gian lên ý tưởng: năm 2020.…
"Anh biết không! Hôm nay là ngày tròn 10 năm em yêu anh. Vốn dĩ muốn yêu thương anh thật nhiều...""Anh à! Có lẽ em sẽ rời xa nơi này một thời gian. Nhưng sẽ không lâu đâu, anh yên tâm. Khi trở về, nhất định em sẽ đi tìm anh đầu tiên.""Anh! Thực ra mây và nắng vốn có thể gặp, nhưng không thể ở cạnh nhau. Mây rất yêu nắng, nhưng...chỉ có gió mới có thể bên nắng mà thôi" "Anh...em không muốn làm mây nữa, em nên hóa mưa thôi. Nếu có kiếp sau, em chỉ ước mình là gió. Gió sẽ đứng chờ ở cuối đời, đón nắng. Anh! Em hứa đấy.""Anh! Nhưng...đừng quên em...em không cần nhiều đâu, chỉ cần giữ một khoảng nhỏ thôi, em bé lắm, chật chội em chịu được mà...chỉ không chịu được cô đơn. À không! Chỉ cần nhớ tên em thôi cũng được...Kiếp sau, Mây này không phải em nữa...E sẽ là Gió, đường đường chính chính ở bên anh..." "Anh...Xin lỗi...đời này chỉ có thể yêu anh 10 năm thôi...Anh...em chúc anh một đời hạnh phúc. Mây sẽ cầu trời mong anh một đời...An yên."Cả một đời.Giang Thảo Nguyên chỉ yêu Hứa Vĩ Thành.Cả một đời.Hứa Vĩ Thành mãi nhớ Giang Thảo Nguyên.Mắt đen kịt vào rồi. Không cảm nhận được cái đau nhói của kim tiêm khi chạm vào da thịt nữa. Thảo Nguyên bây giờ không có cảm giác, không cảm nhận được ai. Não bộ cũng sắp tê liệt hoàn toàn rồi...Cô dần mất đi ý thức...nhưng cô nhận ra Vĩ Thành, chàng trai cô đã dành cả một đời để yêu, cô không hối hận, mang những điều tốt đẹp nhất của cô dành cho anh. Là tình yêu thuần khiết, trong veo như đôi mắt của cô. Trước lúc nhắm mắt xuôi tay, để Mây hóa thành Mưa...rơi xuống…