Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Là tôi ngu muội hay cậu quá hấp dẫnLà tôi không hợp với cậu hay đơn giản là cậu chưa từng để tôi vào tầm mắtLà do tôi ảo tưởng hay vốn dĩ cậu đã không thích tôi từ trướcLà cậu thích tôi hay chỉ là thương hạiDù sao tôi cũng đã thích cậu mất rồi~~P/s: dựa trên một câu chuyện có thật rồi thêm mắm bỏ muối qua lời văn của tác giả.....hehe…
với một mùa hè nắng rộ với tuổi thanh xuân, em mang trái tim đã vỡ nát muốn bắt đầu chuyến chữa lành và tìm cho mình một tình yêu mới nhưng có lẽ ông trời thích trêu người, xui rủi thay con đường trên cầu độc mộc em tới vườn hoa có lẽ sẽ rất khó và nhiều trắc tở nhưng mong sao em sẽ hạnh phúc. - Nào ta cùng "em" đi khám phá nó nhé?…
Giới thiệu cốt truyện:1) Tôi xuyên không (?) và vô tình lụm được một ông thầy mắc bệnh về não(?). Rồi sau khi gặp ổng thì tôi cũng mắc bệnh về não và trở thành đồ đệ của ổng? Cứu! Ta được một con nhóc không rõ lai lịch nhặt về, nó lại còn rất hỗn láo, ăn nói chống không, bướng bỉnh và coi ta như người bằng vai phải lứa. Hơn nữa là nó cũng rất khùng, hay cười một mình, nhiều lúc lại khóc không có lí do, chẳng hiểu nữa. Có một học trò mắc bệnh nan y thật mệt mỏi. Hai thầy trò ai cũng nghĩ rằng người kia bị điên nhưng không ngờ mình cũng vậy. 2) Tuyết tự sát ở thế giới cũ nơi mà nó từng sinh sống, nó nhảy xuống vực và hòa mình vào những cánh hoa. Nhưng rồi đó chẳng phải là sự giải thoát, nó chẳng hiểu sao sống lại, hơn nữa nơi này còn là một thế giới khác. Nơi mà có một loại năng lực siêu nhiên gọi là ma pháp. Thay vì giống ma pháp trong các câu truyện phương Tây, lợi dụng quy tắc thế giới để sử dụng ma pháp, thì ở đây, ma pháp lại càng giống dị năng trong truyện mạt thế hơn...*Lưu ý: tác phẩm đầu tay và thuộc quyền sở hữu của tôi, văn phong còn non kém, nội dung chưa được chỉn chu và logic, mong các bạn đọc vẫn cứ góp ý nhưng xin đừng nặng lời. Bìa truyện cũng là tôi vẽ, chỉ là minh họa, mong các bạn đừng chê.*Nhắc nhở: Đừng đọc chương 1 nếu bạn không muốn một ngày nặng nề, chương 1 chỉ mang tính giới thiệu, đọc hay không cũng không sao. Thời gian lên ý tưởng: năm 2020.…
"Đừng lo lắng. Ta vẫn luôn viết được thì giờ thế nào ta cũng sẽ viết được. Tất cả những gì ta cần là viết một câu chân thật. Phải viết ra được câu chân thật nhất mà ta biết."- Ernest HemingwayCâu chuyện tôi viết dưới đây là một câu chuyện nhạy cảm, ít nhất thì nó nhạy cảm với tôi. Tôi không nói rằng tất cả mọi người đều trải qua nó, nhưng làm sao có thể tồn tại trên đời này 7 tỉ người mà lại không có một ai từng trải qua cảm giác này,- thứ tình cảm sùng kính, tôn trọng thầy cô giáo biến thành yêu mến, nhớ thương như tình cảm trai gái đời thường? Tôi tin là không.…
"Em tôi hình như đang trong quá trình nổi loạn tuổi dậy thì, xin hỏi các vị, tôi phải làm sao đây!?"...Thể loại: Gia đình, Tâm lí.Tình trạng: đang viết vui lòng đợi..…
Cô một người tu kiếm pháp được sư phụ nuôi từ bé, cô rất hoạt bát gương mặt rất ưa nhìn nên được mọi người người yêu mến, Cô có rất nhiều bằng hữu, sư huynh, sư tỷ đều là người tu tiên rất mạnh. Vào một ngày ma tộc đến tấn công tiên môn ép mọi người vào thế khó, vì chúng quá đông và mạnh cô đã bị đánh đến hồn phách mơ màng.Mất trí nhớ tại đây cô được một nhà rất giàu chăm sóc, cô gặp được nàng, nàng tính cách lạnh lùng mạnh mẽ, rồi cuối cùng cô cũng khôi phục ký ức của mình.Cặp Chính: Lý Ân×Ninh Thiến Lam(Ôn nhu đầu gỗ công × si tình thụ){P1}…
mười năm trước Trình Nhượng kiên quyết chọn chia tay, Lục Tư Văn cầu xin hắn lại bị hắn nói: "Đừng ấu trĩ"Mười năm sau, Trình Nhượng kéo cánh tay đẫm máu nằm ở phòng cấp cứu: "Lục Tư Văn, em đau."Động tác khâu vết thương bất biến, hắn nhàn nhạt miết nhẹ: "đau không? Ta còn tưởng rằng em sẽ không biết đau."Trình Nhượng ngơ ngẩn, cụp mắt cười khổ. Cũng đúng, dù gì cũng là nợ hắn, sớm muộn gì cũng phải trả.…
Trong cuộc sống này không một ai là người hoàn hảo. Thế nên ta cần phải tạo nên sự khác biệt. Bởi trong một rừng hoa chúng ta cần phải có một sức hút khác biệt về mùi hương và sắc diện thì bông hoa đó mới nổi bật lên được.…
Tuổi thanh xuân của tôi gắn liền với hắn, một kẻ kiêu ngạo mà tôi không hề ưa, nhưng đâu ngờ rằng đó lại là định mệnh của tôi 💮Gió đưa tôi đi thật xa, để rồi gặp anh💮…
- thầy đừng tỏ tình cô ấy được không - em có biết là mình đang nói gì không Han t/b ? - em xin thầy đó - tại sao .- vì em thích th..- Han t/b tôi biết em định nói gì đây là lần thứ 4 em nói câu đó với tôi !! em ngưng được rồi , em là một học sinh rất đặc biệt trong mắt tôi và tôi rất quý em . Giữa tôi và em chỉ dừng lại ở cái mức thầy trò , tôi mong đây là lần cuối em nói với tôi câu này .…