Tôi chỉ là một con người khác
Xung quanh chúng ta chỉ là ảo ảnh nhưng khi bạn chạm vào trái tim tôi đã bùng cháy lên bay lên khắp hạ trần này!!!…
Xung quanh chúng ta chỉ là ảo ảnh nhưng khi bạn chạm vào trái tim tôi đã bùng cháy lên bay lên khắp hạ trần này!!!…
Mượn một áng văn chép lại hết bi hài kiếp này, mượn minh nguyệt làm đèn rọi soi, mượn đông phong thổi mát người đề bút, lại mượn những giọt lệ giai nhân làm nét mực chép chuyện năm xưa. Phàm là kẻ vay mượn vạn ái ngàn ân đều phải trả cái giá xứng đáng cho phong hoa tuyết nguyệt, bao đời nay há có kẻ nào sai biệt ? Thuở thiếu niên không hiểu tình là gì, sau khi trải qua một trường thịnh thế yên hoa mới thấu tỏ nhân sinh miên trường chỉ tựa lần đầu gặp gỡ, mỹ nhân như ngọc chẳng khác nào thủy nguyệt kính hoa.…
Đây là một truyện Countyhuman (dưới dạng con người).Nếu là NOTP thì thoát ra!Nghiêm cấm ghi cmt: "Không phải OTP nhưng tui ủng hộ"- Cốt truyện: Họ sẽ đi học và làm việc tại ngôi trường Liên Quốc Tế. Mỗi một chương là một chuyện khác nhau nói về thời học sinh, chuyện tình cảm..v.v...- Thể loại: Học đường, giang hồ, ngôn tình...- Chương truyện: Đang cập nhật.- Các nhân vật chính:+ Việt Nam: Liên (nữ)+ SouthVN: Hoà (nữ)+ Việt Cộng: Thắng (nam)+ Trung Quốc: Ảnh Quân (nam)+ Japan: Haruno (Mai) (nữ)+ Các nhân vật phụ sẽ có tên đất nước.!Trên đây là những cái tên giả tưởng! Không có thật, vui lòng không cmt nói:"Tên Việt Nam sai, tên VNCH sai,...v...v..."---------------------------------------------------Mỗi năm mùa hoa anh đào nở là mỗi năm tình cảm của em giành cho anh nhiều hơn, nhưng nó là một tình cảm không hồi đáp vì em biết anh đã có một người thương. Em không giám nói vì em biết em thấp kém, đi bên anh...em không xứng...Cô ấy khiến anh hạnh phúc và em cũng hạnh phúc khi thấy anh như vậy, dù em không đứng bên anh nhưng em luôn mong anh sẽ luôn mỉm cười như vậy...Em chỉ cần ngắm nhìn lưng anh đã là một niềm vui lớn với em rồi....…
Lần đầu tiên Thành Nhân rung động với Phương Quyên là vào một buổi sáng cuối hạ, trong lớp học năm lớp 11. Cô gái ấy ngồi xéo bàn, mái tóc buộc cao, nụ cười vô tư như thể cả thế giới này chẳng có điều gì đáng để bận tâm. Phương Quyên không phải là kiểu con gái dịu dàng, e lệ như trong sách vở. Cô bướng bỉnh, nghịch ngợm, đôi khi hơi "mõ hỗn", nhưng lại mang trong mình một sự chân thành đến mức khiến người ta không nỡ ghét bỏ.Thành Nhân chưa từng tin vào "tiếng sét ái tình" - cho đến khi trái tim cậu đập lệch một nhịp chỉ vì ánh mắt ấy, nụ cười ấy. Cậu đem lòng thích cô từ lúc nào chẳng hay, âm thầm dõi theo từng bước chân, từng hành động nhỏ của cô gái ấy suốt một năm ròng.Tình cảm ấy chẳng có khởi đầu rõ ràng, cũng chưa từng được thốt ra thành lời. Chỉ có ánh mắt nhìn nhau trong im lặng, những tin nhắn hỏi bài vu vơ, và vài lần trái tim khẽ run lên mỗi khi hai người vô tình chạm tay.Nhưng rồi, vào năm cuối cấp - khi những ước mơ, lo âu, kỳ vọng và áp lực bủa vây - một hiểu lầm không kịp hóa giải đã khiến họ xa nhau. Không nước mắt, không lời trách móc, chỉ là... cả hai lặng lẽ bước đi về hai hướng ngược nhau.Có lẽ mỗi người đều từng có một mối tình như thế: non trẻ, vụng về, ngốc nghếch... nhưng lại khắc sâu đến tận cùng ký ức. Phương Quyên chính là mùa hạ của Thành Nhân - rực rỡ, ồn ào, và mãi mãi ở lại trong những năm tháng thanh xuân không thể quay lại.…
Đây là tác phẩm đầu tay của mình, có gì sai sót mong bạn hãy thông cảm và góp ý giúp mình nha <3 Cảm ơn bạn đã ủng hộ ạ 🫶 Khuyến khích nghe Cradles - Sub Urban khi đọc ạ. Truyện được kể lại qua nhật ký của nhân vật chính Dylan. Lúc đầu là về cậu, nhưng từ từ hình bóng "người ấy" tràn ngập các trang nhật ký của cậu. Mối quan hệ đó tựa một vũng sa lầy, cậu ngày càng lún sâu vào...…
câu chuyện xoay quanh BTS và Jungkook chồng Kook là Bwi…
Ánh trăng... ánh trăng là gì? Ánh trăng kia tại sao lại cô đơn đến vây? Nó giống em, em mang bao niềm đau thương tuyệt vọng cất sâu vào hư vô…
chúc mọi người đọc truyện vui vẻ…
Đây là một đoản đam mỹ về một chuyện tình bi kịch…
Sẽ như nào nếu lỡ phải lòng kẻ bắt cóc mình ?…
Chuyện ở làng Mơ, nơi hai đứa trẻ được lớn lên cùng một mái nhà, cùng một tình yêu thương của cha.Suy cho cùng chúng ta đều là những đứa trẻ tổn thương, cậu thì may mắn hơi tôi một chút, cậu còn có bố, có nhà.Người ngu ngốc trên kia nói gì chẳng hiểu, người đó cũng có bố, có nhà, có cả tôi nữa còn gì! Đồ hâm.May mắn thật, vì bây giờ tôi có cả cậu nữa.…
Tôi biết chứ, tôi chỉ là một con người chuyên đi phá phách chuyện của người khác.Tôi biết chứ, tôi chỉ là một thằng nhóc xấu xa và đáng ghê tởm.Tôi biết chứ, tôi chỉ là một đứa thừa thãi và lạc lõng trên cuộc đời này.Tôi biết, biết tất cả mà..Vậy nên nếu không yêu tôi, xin anh đừng tạo thật nhiều moment nữa.Vậy nên nếu không có cảm tình với tôi, xin hãy xa lánh tôi đi.Tôi ổn mà, chưa bao giờ ổn hơn..----------------------------------------------------------Giả tạo.----------------------------------------------------------Xin chào, tôi là Jeon JungKook..…
Một người thà say mèm trong rừng đào mười dặm để quên hết quá khứ, một người nặng tình, ba đời ba kiếp mòn mỏi chờ đợi.Bóng hình bắt gặp đó, như đúng như sai. Những chuyện cũ đã quên đó, như hư như thực.Mười dặm hoa đào chiếu rạng đôi mắt bi thương, nhưng chẳng thể nào quên đi được những giây phút nhìn thấy gương mặt của nàng trong quá khứ.•|Tam Sinh Tam Thế|••|Thập Lý Đào Hoa|•-Doanh Cơ-…
⋇ Vibe GoYuu 1815Gojo Satoru không hề hài lòng với vị trí của mình. Hắn ghét cay ghét đắng thứ cảm xúc tầm thường mang tên "tình yêu", bởi suy cho cùng, một kẻ (đã từng) mang sức mạnh quyền uy như hắn đã sống tốt hàng nghìn năm và đã chứng kiến tình yêu đã ngáng đường những đối thủ của hắn như thế nào.Ấy là cho đến khi Đấng Tối Cao bắt hắn đảm nhiệm chức vụ thần Tình Yêu.Và rồi em đến.__________________Lịch đăng chương là khoảng cuối tuần mỗi tuần. Thực ra thì cũng hên xui.Cấm reup.…
Vì là sinh nhật Yeojunie nên mình ngẫu hứng thoou=)))Và yeh lần đầu mình viết fic nên nó khôm hay lắm đâu…
"Everyday I love you more than the day I did before."…