Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tags:
2 Truyện
Em nghe thấy tiếng gió

Em nghe thấy tiếng gió

105 20 21

Mười lăm tuổi, Rouxi rời Việt Nam để đến Bangkok, mang theo trong hành lý không chỉ là đồng phục mới, sách vở mới, mà còn là cả một thế giới cũ chưa kịp cất đi: tiếng Việt thân thuộc, những buổi chiều đầy gió, và cảm giác được hiểu mà không cần phải nói quá nhiều thành lời.Ở ngôi trường quốc tế mới, Rouxi có những người bạn đầu tiên, những buổi trưa ồn ào trong cafeteria, những hành lang ngập nắng, những trận bóng rổ, những giờ tập đàn, và cả những rung động đến rất khẽ. Có người bước vào tuổi mười lăm của cô bằng sự dịu dàng rực rỡ như nắng. Cũng có người lặng lẽ ở lại bằng sự điềm tĩnh mà phải rất lâu sau cô mới hiểu hết được ý nghĩa của nó.**Can You Hear the Wind?** là câu chuyện về tuổi trẻ, tình bạn, mối tình đầu, và những năm tháng trưởng thành bắt đầu từ một ngôi trường ở Bangkok, nơi có những điều tưởng như rất nhỏ bé nhưng lại ở lại trong ký ức lâu hơn cả một quãng đời.*"Giữa nắng hè rất nhạt, cỏ lay động dưới chân và gió thổi hiu hiu qua mái tóc, chỉ có hai chúng ta ngồi cạnh nhau. Em vươn tay xoa tóc anh, còn anh nhìn em một lúc rồi lại nhắm mắt. Lòng em rối bời, đến cả gió cũng như đang hỏi chúng ta là gì của nhau. Em không trả lời được. Em chỉ biết anh thích em đủ nhiều để yên lặng nghiêng đầu về phía tay em, và với em lúc ấy, chỉ cần như vậy thôi."*…

Lưu Luyến Tình Đầu

Lưu Luyến Tình Đầu

183 20 8

Truyện nói về thời thanh xuân, rung động đầu đời của Lãnh Hàn và Hoàng Anh. Về những chuyện xảy ra khiến bọn họ càng thêm thân, nhưng...[Trích đoạn một]"Mình thấy hai người hợp nhau lắm đấy." Hoàng Anh mỉm cười nói với Lãnh Hàn và Tiểu Uyên. Sắc mặt của Lãnh Hàn chợt trầm xuống. Hoàng Anh nhìn vào đôi mắt của anh. Cô đôi khi thật sự không thể hiểu được anh đang nghĩ điều gì. Đôi mắt của anh sâu tựa không đáy. "Cậu nói thật sao Anh Anh?" Tiểu Uyên đáy mắt loé lên ánh sáng. "Nếu như cô đã nói như vây, chúng ta từ đây đừng có dính dáng tới nhau nữa." Lãnh Hàn đứng dậy bước đi bỏ lại một câu. Bóng lưng anh cô đơn lạnh lùng, tựa như một con sói cô độc trên hoang mạc không nơi nương tựa. Cô, Hoàng Anh, chưa bao giờ thấy anh như vậy. Cho rằng anh rất lạnh lùng đi, nhưng cũng chưa bao giờ khiến cô có cảm giác đáng sợ như vậy.Tiểu Uyên ngồi trên ghế, vờ như không hiểu, nhưng ánh mắt lại hiện lên một tia khinh thường.Hoàng Anh đã không ngờ tới một điều.[Trích đoạn hai]"Anh vẫn tiếp tục theo đuổi em cho dù em có xa lánh anh. Vì anh tin rằng, một ngày nào đó sự cố gắng của anh sẽ được đền đáp." Lãnh Hàn quay lưng nói với Hoàng Anh.Cre: @yangchu_9504…