Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đến hẹn lại lên. sau khi xem hết Trò Chơi Trí Mệnh và đọc lại hết tiểu thuyết Kính Vạn Hoa Chết Chóc thì hôm nay mình lại bấn loạn cùng phim nào.Kết trong phim không làm mình thỏa mãn. Truyện thì thanh thủy văn. Nên hôm nay mình tiếp tục với seri yy cùng phim nà.cp: Nguyễn Lan Chúc x Lâm Cửu Thời.thời gian: Đoạn cuối phim khi hai người gặp lạinội dung sắp viết... ờ... chủ yếu là viết H nhẹ nhàng sương sương thôi ahihihoan nghênh đến với fanfic cùng Vũ.…
Kim Gia nếu không bán vũ khí thì sẽ đi bán cơm, còn là cơm biết sủa. Chỉ là tổng hợp những mẫu chuyện nhỏ về gia đình họ Kim, nay đã tăng thêm dân số. Thể loại: Ngọt, rất ngọt. Hư cấu và thể loại truyện này có thể không dành cho tất cả mọi người. Warning: Please enter at your own risk. Cảnh báo: ăn cơm kẻo nghẹn! cười phát nghẹn...*Hoặc sẽ có, hoặc sẽ không--chỉ báo cáo trước là hãy cân nhắc, có sinh tử văn. Người phát cơm: Giang Hạ Du.Cre ảnh bìa: GYULTY.…
Ghen là một trạng thái cảm xúc tâm lý của con người phản ánh những suy nghĩ mang tính tiêu cực được biểu hiện bằng cảm giác bất an, sợ hãi, và lo lắng về một sự mất mát, vuột vỡ. Người ta vẫn thường nói yêu và ghen luôn đi cùng với nhau, khi yêu là sẽ có ghen tuông, tình yêu thì phải có chút ghen thì mới tạo nên món ăn tình yêu nhiều màu sắc mùi vị, có ngọt có chua có cay đắng...Đó là đôi dòng tâm sự về ghen trong cuộc sống thường ngày. Nhưng với tác giả Thượng Quan Miễu Miễu thì chữ ghen này được thể hiện ra sao trong tác phẩm truyện ngôn tình Trung Quốc "hợp đồng hôn nhân 100 ngày".Vậy trong tác phẩm của mình với tâm lý các nhân vật + bối cảnh sống thì tình yêu và Ghen được tác giả truyện hợp đồng hôn nhân 100 ngày diễn tả ra sao? Mọi người cùng đến với nội dung chính của truyện : Vì để hoàn thành di nguyện của mẹ, cô buộc phải lấy người đàn ông đứng đầu giới tài chính Nam Cung Nghiêu, đằng sau giấc mộng khiến cả thế giới phải ghen tị đó là nổi đau và sự nhục nhã không bao giờ chấm dứt.Anh yêu sâu đậm người con gái khác mà anh không cách nào có được, nhưng lại bá đạo độc chiếm cô. Chỉ cần có bất cứ người đàn ông nào khác đến gần cô, ghen tuông cùng tức giận trong người anh bắt đầu trổi dậy. Cô đau lòng bỏ đi, bảy năm sau trở về nước, bên cạnh cô lại có thêm một tiểu bảo bối thông minh lém lĩnh ai gặp cũng đều yêu mến.Diễn biến câu truyện hay này khi anh chặn đường cướp người: "Nhóc con, ba là ba của con!" Cô bất lực ôm lấy đầu con mình: "Anh ta thực sự không phải!" Dưới dáng vẻ lạ…
Cp: Sephiroth x CloudKết thúc một ngày công tác nhân viên chuyển phát nhanh Cloud ở hẻm nhỏ đụng tới một cái cả người là huyết ướt dầm dề tóc bạc thiếu niên ooc đến kiệt nặc ngói đều không quen biết mê chi hiện pa…
Bổn văn vì 《 ma đạo tổ sư 》 đồng nghiệp văn, cp vì Hiểu Tinh Trần x Tiết Dương.Hiện đại pa, vườn trường phongSiêu đáng yêu ngọt vănTag:Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Hiểu Tinh Trần, Tiết Dương ┃ vai phụ: Kim Quang Dao ┃ cái khác:Nguồn: WikidichTác giả: Tuỳ Tiện Nhị Khuông…
Tự nhiên bị bắt làm em út, bảo mẫu kiêm quản lí của 13 con người hơn mình 10 tủi.Cảm giác khi có 13 người anh sẽ như thế nào đây?? Được nuông chiều hay là kẻ sẽ lấy hết sự tích cực và hy vọng của em trở thành bản ngã của Dino khủng long??? Vậy thì phải xem mới biết được nhá🤭❌Câu chuyện đơn giản chỉ là tưởng tượng của tác giả không liên quan đến đời thực. Xin đừng quá khắc khe❌…
- Wonyoung, chị làm người yêu em nha?_ Yujin năm 15 tuổi ngây thơ quyết định tỏ tình mối tình đơn phương hơn 4 năm của mình và nhận được kết quả.- Chị đã có người yêu rồi, hơn nữa chị không yêu em.…
Tên gốc: 原来是想谈恋爱Mẹ đẻ: Nhất Mai Nữu KhấuTrans: Mạc Cao ơi là Cao (Maccaoo)Nguyên tác: 60 chương + 3 phiên ngoại (Hoàn)Bản dịch: Đã hoànNguồn raw: Tấn GiangVăn ánCông ty của gia đình Dụ Thần chỉ cách bờ vực phá sản một tờ hợp đồng thôi. Nếu ký hợp đồng thì sẽ khởi tử hồi sinh, nếu không ký thì chỉ còn nước khăn gói ra đi.Ngày bàn bạc ký kết hợp đồng, Dụ Thần lo lắng cho sức khỏe của ba mình, quyết định đi cùng ba, ai ngờ ông chủ đẹp trai ngút trời công ty đối phương cứ nhìn cậu chằm chằm.Ớ?Ớ......Ớ!!!Thế này mà cậu làm sao không hiểu cho được?Dụ Thần nhìn người cha mỗi ngày tóc lại bạc đi, cân nhắc ngẫm nghĩ một hồi, cắn răng chủ động đến tìm tận cửa, trực tiếp đưa số phòng khách sạn.......Đến mãi mãi mãi về sau, Dụ Thần mới biết, Phó Chi Dữ muốn hẹn hò yêu đương với cậu.Hóa ra Phó Chi Dữ muốn hẹn hò với cậu?Úi giời sao không nói sớm.Tóm tắt một câu: Hai tên ngốc.Thiết lập: Tấm chân tình quý giá vô ngần, cùng nhau nhìn thấy vẻ đẹp thế gian.Trời sinh biết tuốt nhưng trì độn vụng về lưu manh thụ x nhìn có vẻ không biết si tình côngDựa vào theo bản năng x phải lòng một cách ngốc nghếch1x1, chủ thụ, đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, hợp đồng tình yêu, ngọt, nhẹ nhàng‼️ Bản dịch CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý của tác giả. Không đem ra ngoài Wa.tt.pa.d, In.kitt và Wo.rd.Pr.e.ss. ‼️ Chủ nhà rất đanh đá. Xin đừng comment vô duyên. Bị gank ráng chịu. 👌 ‼️ Không chuyển ver.…
Nếu như lúc đó hai ta yêu nhau ở phiên bản đó thì liệu chúng ta có hạnh phúc? "Rất lâu không gặp! " "9 hay 10 năm gì rồi nhỉ ? " "Chắc là vậy ! ""Xin chào Đại Tá Wong, mong thời gian sắp tới chỉ dạy tôi thật tốt nhé " Đây là lần cuối cùng ! em không cho phép anh làm như vậy nữa . " EM LÀ THÀNH TỰU LỚN NHẤT MÀ ANH CÓ ĐƯỢC WANARAT À " - Họ gặp lại nhau sau từng ấy năm tương lai có thể ở bên cạnh nhau hay không? ❌ Đây là truyện tôi tưởng tượng và lồng ghép ý tưởng từ nhiều bộ phim những yếu tố trong truyện hoàn toàn không có thật. ❌️ Tôi viết vì tuii iu thương 2 anh nhà và thõa mãn trí tưởng tượng của mình thoii đừng ném đá 🥲 Nếu không thích Mn có thể thoát ra đừng gây war hay tạo drama . Mong các pà thích nhoa 🤗💛 #sinhtuvan #yinwar #bl…
"Anh chỉ là người điên trong vườn hoa tình áiAnh chỉ là người say bên đường em nhìn thấyEm đi đi người điên không biết nhớVà người say không biết buồn"Mùa đông ở Sa Pa cứ thế bủa vây lấy tôi. Cái lạnh bấu chặt vào da thịt, rét buốt như những lời chưa kịp nói ra. Anh biến mất, chỉ để lại một bức tranh trên giá vẽ, như một vết cứa lên khoảng trống trong lòng tôi. Tôi biết anh sẽ rời đi. Chỉ là, tôi đã hy vọng... Một điều gì đó. Một sự lưu luyến. Một chút lưỡng lự. Nhưng không có. Anh để lại bức tranh, còn tôi để lại chính mình. Tôi đứng đó, nhìn những sắc màu loang lổ, tự hỏi: Có phải tôi đã yêu một kẻ chưa từng dừng chân? Có phải tôi đã yêu mùa đông của anh?…